Chương 555: Chiến Tranh

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,336 lượt đọc

Chương 555: Chiến Tranh

Mọi người hơi hơi mỉm cười, sau đó rời đi.

Mấy người Phương Chính tức thì thở phào nhẹ nhõm, sóc le lưỡi, chui vào trong tay áo Phương Chính, xấu hổ không dám chạy ra nữa.

Rạp chiếu phim nằm ở tầng sáu của tòa nhà, lần này trong thang máy chỉ có mấy thầy trò Phương Chính, Phương Chính nhân cơ hội giải thích:

-Thế giới bên ngoài không hề thay đổi, chẳng qua ...

Phương Chính khoa tay múa chân giảng giải nguyên lý vận hành của thang máy, lúc này mấy tên nhóc mới hiểu rõ chỗ ảo diệu trong đó, thế nhưng chúng vẫn cảm thấy mới mẻ như cũ, chơi rất vui, rất tò mò.

Phương Chính còn đang cùng mấy đệ tử của mình trò chuyện hăng say, thì "đinh" một tiếng, thang máy đến nơi, mấy tên nhóc kia lập tức câm miệng lại, không hé răng nữa.

Chẳng qua bảo an đang ngồi ở phòng điều khiển nhìn thấy trong thang máy có một hòa thượng đang nói chuyện với một đám động vật, thì cũng hơi chút tò mò, may mà hắn chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể nghe thấy, nên mới không nghe được đám người Phương Chính đang nói cái gì, chỉ nghĩ là Phương Chính đang lầm bầm lầu bầu, dù sao hiện nay cũng có rất nhiều người thích lải nhải với chó của mình, nên hắn cũng bình thường trở lại.

Vào rạp phim, mấy vật nhỏ lập tức cảm thấy đôi mắt mình không đủ dùng, chỗ nào cũng có banner cuốn làm poster, chỗ nào cũng có đèn đủ loại màu sắc, còn có cả thú nhồi bông, tượng, khiến bọn chúng thấy hoa cả mắt.

Đúng lúc này, một nhân viên công tác đi tới, lễ phép nói với Phương Chính:

-Vị đại sư này, chỗ chúng ta không cho phép mang thú cưng vào đây, đặc biệt là chó loại lớn.

Độc Lang vừa nghe liền thấy không vui ngay, nó mà là chó loại lớn ư? Nó là sói loại lớn, được chứ? Cái thứ không có mắt nhìn!

Phương Chính vội vàng đưa vé xem phim cho đối phương nhìn, sau khi đối phương xem qua xong, thì cười nói:

-Ra là tới từ thôn Nhất Chỉ, ngài là đại sư Phương Chính đúng không?

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, đúng là bần tăng.

-Ông chủ có dặn, thôn mọi người đã bao trọn gói, chỗ này dùng như thế nào thì tùy ý mọi người. Dĩ nhiên, mấu chốt là không được phá hỏng vật dụng nơi đây.

Người đàn ông nói.

Phương Chính nói:

-Thí chủ yên tâm, bần tăng nhất định sẽ coi chừng bọn chúng, không cho bọn chúng phá phách.

-Tôi tin tưởng đại sư, với lại đây cũng đều là những động vật nổi tiếng thông minh nhanh nhạy của Nhất Chỉ tự, bọn chúng rất ngoan, tôi đã được chứng kiến rồi. Tôi từng có dịp tới Nhất Chỉ tự, đó quả thật là một nơi rất tốt, thế nhưng lúc ấy tôi chỉ thấy có tăng khỉ, không thấy những động vật khác. Vừa mới nãy còn tưởng có kẻ đang giả mạo đại sư ấy chứ, ha ha...

Người đàn ông nói.

Phương Chính không nghĩ tới ở chỗ này mà cũng có thể gặp được người từng tới Nhất Chỉ tự, lập tức thở ra nhẹ nhàng, người quen thì dễ làm.

Quả nhiên, người đàn ông đó là giám đốc, nên đã phá lệ dặn dò đám người bên dưới, sắp xếp cho Phương Chính mang theo các con vật đi qua một bên chờ. Phương Chính một chân dẫm lên đuôi Độc Lang, một tay kéo đuôi sóc, đồng thời trừng mắt nhìn Hồng Hài Nhi, ba tên quậy phá mang vẻ mặt uất ức nhìn Phương Chính, bọn họ giống những tên cặn bã không biết nghe lời đến vậy sao? Bọn họ rất ngoan có được không? Nhưng mà hiển nhiên, có nói cái gì cũng vô dụng ...

Cứ như vậy, Phương Chính ngồi chờ một tiếng đồng hồ, trong lúc ấy có không ít người tò mò nhìn qua, có người mạnh dạn chạy tới chụp ảnh, có người nhận ra Phương Chính thì lại bắt chuyện hai câu, Phương Chính ngược lại cũng không quá mức cô đơn.

Rất nhanh sau đó, Vương Hữu Quý mang theo các thôn dân tới, tiếp đó mọi người cùng nhau đi vào, tiến vào phòng chiếu, cánh cửa đóng lại, lúc này Phương Chính mới buông tay, đồng thời nhẹ nhàng thở ra, làm sư phụ, hắn vĩnh viễn không quên được chuyện Độc Lang vụng trộm đi xếp hàng nhận kem, cũng không thể quên được trường hợp Hồng Hài Nhi chạy loạn khắp nơi.

Phương Chính buông lỏng tay, mấy tên phá hoại kia cũng thở phào nhẹ nhõm y như thế, chúng bắt đầu Đông nhìn Tây ngó, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, thế nhưng bốn phía đều là người, cũng không tiện mở miệng hỏi cái gì.

Hồng Hài Nhi thì lại không cần phải ngại chuyện ấy, vì thế liền giúp đám còn lại hỏi ra những chuyện thắc mắc ở trong lòng, về phía nó? Mỗi ngày đều lên mạng dĩ nhiên nó biết những thứ kia là thứ gì, chẳng qua đây là lần đầu tiên nó được tới mà thôi.

Sau khi chiếu qua một đoạn quảng cáo, đèn bỗng nhiên tắt hết, mấy tên nhóc kia hoảng sợ.

Phương Chính nhẹ nhàng vuốt ve đầu Độc Lang, hắn nói:

-Tắt đèn có nghĩa là phim sắp chiếu rồi đấy, mặc kệ lát nữa chiếu cái gì, không cho kêu gọi ầm ĩ ... Cũng không cho chạy nhảy lung tung!

Độc Lang, sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi đồng thời gật đầu.

Lúc này, phim bắt đầu rồi...

Bộ phim bắt đầu bởi một giọng đọc truyền cảm, abcxyzmgh......, Mộc Lan cầm đồ dệt...

Màn ảnh cũng dần dần rõ ràng, nữ chính thuở nhỏ xuất hiện, thơ ấu vui vẻ, vui sướng nhẹ nhàng, như thể mọi thứ đều là tốt đẹp như vậy, bầu trời màu xanh, thái dương màu vàng, con trẻ vây quanh cha mẹ, chị em nô đùa khắp sân, cha mẹ cười như nở hoa.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng sét đánh, tiết trời thay đổi! Mây đen che lấp mặt trời, mưa to rơi xuống...

Biên quan cấp báo, người Nhu Nhiên tấn câng phía Nam, bốn phương báo hiệu bất ổn, chiến tranh bạo phát!

Khói lửa chiến tranh hẵng còn xa lắm, nhưng không khí chiến tranh đã tràn ngập cả nước, toàn quốc trên dưới tuyển binh, nhà Hoa Mộc Lan gia cũng nằm trong danh sách đó. Y hệt chuyện xưa, cuối cùng Hoa Mộc Lan phải xuất đầu lộ diện, thay cha tòng quân, đi lính.

Nhưng mà dọc theo đường đi, Hoa Mộc Lan chứng kiến chiến tranh tàn khốc, nơi nơi đều là khói lửa binh đao, nơi nơi đều là người chết, chiến tranh trước mặt không có công bằng, không có kính già yêu trẻ, không có hoa tươi hay tiếng vỗ tay, chỉ có máu cùng nước mắt!

Vô số người cửa nát nhà tan, trẻ nhỏ nằm bò lên trên thi thể cha mẹ kêu gào: Mẹ ơi đừng ngủ mà, con đói quá ...

Cha mẹ ôm đứa con đã chết trong lòng ngực, ngửa đầu khóc lớn, lại không khóc ra bất kì âm thanh nào, gào thét trong câm lặng, bi thương giữa mịt mờ, đầy rẫy khắp bốn phía...

Lúc quân đội của Hoa Mộc Lan đi ngang qua, bị rất nhiều bá tánh vây quanh chất vấn: Vì cái gì muốn đánh giặc?!

Nhưng mà ai có thể trả lời bọn họ, tất cả mọi người đều trầm mặc...

Nhìn đến cảnh này, không ít thôn dân đều trầm mặc theo, trong lòng nặng trĩu, nhìn những đứa trẻ khóc gào, nhìn các bậc cha mẹ khóc thương, chua xót quá, có phụ nữ yếu lòng bậc khóc ngay tại chỗ.

Một đường hướng Bắc, Hoa Mộc Lan đã trải qua một ít chiến tranh lớn lớn nhỏ nhỏ, người cũng trưởng thành hơn, nhưng vẫn luôn có một nghi vấn tồn tại trong lòng nàng, rốt cuộc vì cái gì đánh giặc? Đánh giặc có thể mang đến cái gì?

Tiếp đó, Hoa Mộc Lan trở thành quân trinh sát tiến vào Yến Sơn, gặp phải binh lính Nhu Nhiên, một hồi hỗn chiến, gần như toàn diệt!

Xem đến đoạn này, các thôn dân đều sôi trào, Tống Nhị Cẩu chỉ vào kẻ đang chổng mông nằm trên mặt đất, to tiếng kêu lên:

-Đó là tôi! Đó là tôi! Ha ha... Tôi con mẹ nó thông minh quá, biết tạo hình này dễ nhận ra, quả nhiên, ha ha...

Mọi người trừng mắt khinh thường nhìn cái kẻ tâm tư nhỏ mọn như hắn. Thế nhưng không thể không nói, tên này tuy rằng chết ở trong một góc, nhưng tư thế quyến rũ đó thật đúng là dễ nhận ra! Những người khác tức thì buồn bực, mọi người đã chết đầy đất, nhưng muốn từ trong màn ảnh phân biệt rõ ra người nào là bản thân mình, hoàn toàn không có khả năng...

Cốt truyện kia khiến mọi người đều nhiệt huyết sôi trào, trong chiến tranh liều mạng giúp đỡ lẫn nhau mang đến cảm động không thấp. Đáng tiếc các thôn dân đều quá hiểu đoạn cốt truyện này, không có cảm giác...

Lúc này một lão tăng xuất hiện, nhìn lão tăng ấy, gương mặt hiền từ, trong mắt lại toàn là đau khổ, đối mặt với chiến tranh, dù cho là tăng nhân thì có thể như thế nào? Ai có thể độ ai?

Phương Chính nhìn đến lão tăng, trong lòng vô cùng chấn động, trong ánh mắt kia có trách trời thương dân, toát ra phẫn nộ đối với chiến tranh, rồi lại không thể làm gì, người sống không độ được, chỉ đành bất đắc dĩ độ người chết ... Vô số đại từ hóa thành đại bi, thật sự làm người ta chấn động!

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right