Chương 556: Đúng Và Sai

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,547 lượt đọc

Chương 556: Đúng Và Sai

Tuy rằng có người đang cảm thán Phương Chính không chịu diễn, thế nhưng Phương Chính lại cho rằng, thay đổi người là tốt hơn! Phương Chính biểu hiện ra ngoài chính là phẫn nộ đối với chiến tranh, ông cụ biểu hiện ra ngoài lại là từ bi đối với thế nhân, là cực kỳ bi thương trước sự bất lực không cách nào thay đổi! Hai người có cảm xúc không giống nhau, thì cái biểu đạt ra bên ngoài cũng không giống nhau, mức độ tác động càng không giống nhau!

Phương Chính thực sự phải thừa nhận, biểu hiện của lão tăng tốt hơn so với hắn! Hắn là vừa khen ngợi vừa khâm phục!

Màn ảnh lại chuyển, Hoa Mộc Lan dưới sự chữa trị của lão tăng đã tỉnh lại, lúc dưỡng thương, Hoa Mộc Lan hỏi lão tăng rằng:

-Đại sư, ngài nói xem, vì sao mọi người lại muốn chiến tranh?

-Vì cái gì muốn chiến tranh? Trong lòng mỗi người đều có đáp án của riêng mình, bần tăng không có biện pháp trả lời thí chủ.

Lão tăng đáp.

-Vậy đáp án nào là đáp án đúng?

Hoa Mộc Lan lại hỏi.

-Cái nào là đúng, cái nào là sai, thì lại sẽ như thế nào? Thí chủ nhìn thế giới này thì sẽ biết được đáp án ngay lập tức.

Lão tăng nhìn về nơi xa, nơi thôn trang bị thiêu thành tro tàn, trả lời.

Hoa Mộc Lan sửng sốt, nhìn thôn trang xa xa, ánh mắt dần dần trở nên sắc bén lên, nói:

-Ta thấy được cừu hận! Nhu Nhiên xâm lược quốc gia của ta, giết tỷ muội ta, giết huynh đệ ta, tội ác tày trời! Ta nhất định phải giết lại để báo thù!

Nói xong, Hoa Mộc Lan rút kiếm rời đi.

Lão tăng nhìn bóng dáng Hoa Mộc Lan, khẽ lắc đầu, lại cái gì cũng chưa nói.

Không ít thôn dân cũng tò mò, lão tăng này nói như vậy là có ý gì? Hoa Mộc Lan nói rất đúng mà, vì sao ông ấy lại lắc đầu?

Có người nhìn về phía Phương Chính, nhưng Phương Chính lại hoàn toàn không hề nhìn bọn họ, hắn nhìn thẳng vào màn hình, vô cùng chuyên chú. Thứ mà Hoa Mộc Lan và Phương Chính nhìn thấy cũng không giống nhau, hắn thấy được thứ khác!

Hoa Mộc Lan trở về đơn vị, dùng phẫn nộ biến thành sức mạnh, mang theo quân đội đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, lập nên vô số chiến công, một đường đuổi giết người Nhu Nhiên, tống khỏi quốc thổ.

Một ngày nọ, nàng từ giữa những binh lính Nhu Nhiên ở khắp nơi trên chiến trường lại thấy được lão tăng đó. Chẳng qua, ông ấy đang siêu độ cho người Nhu Nhiên ...

Hoa Mộc Lan hỏi ông:

-Bọn họ là kẻ địch, vì sao ông lại muốn làm như vậy?

Lão tăng hỏi lại nàng:

-Vì cái gì muốn chiến tranh?

Hoa Mộc Lan sửng sốt, sau đó kiên định đáp lại:

-Báo thù!

Lão tăng gật gật đầu, tiếp tục siêu độ vong linh, không hề nói chuyện với Hoa Mộc Lan nữa

Sau này, nàng thường xuyên nghe được chuyện lão tăng siêu độ cho người Nhu Nhiên, đối với việc này, trong lòng nàng cũng có chút bất mãn, những kẻ đó đều là địch nhân, vì sao lại muốn siêu độ cho bọn chúng?

Thẳng đến có một ngày, nàng nghe được tin lão tăng chết ở chiến trường, kiếm trong tay nàng rớt xuống...

Tâm trạng của không ít người cũng trở nên vô cùng phức tạp, lão tăng siêu độ người Nhu Nhiên, bọn họ không biết nên nói cái gì, đây là kẻ xấu ư? Kia chính là bọn xâm lược! Nhưng lão tăng đã chết, chết ở trên chiến trường, chết ở trên đường làm việc thiện, loại cảm giác này, trái tim như bị bóp nghẹt! Nghẹn muốn chết!

Trong đầu hiện lên những lời ngày đó lão tăng đã nói qua: "Cái nào là đúng, cái nào là sai, thì lại sẽ như thế nào? Thí chủ nhìn thế giới này thì sẽ biết được đáp án ngay lập tức."

Hoa Mộc Lan lại một lần nữa nhìn ra bên ngoài trướng, khói lửa chiến tranh mịt mù, sắt cùng máu!

Một ngày này, Hoa Mộc Lan bỗng nhiên cảm thấy, loại chiến tranh này thật xấu xa ác độc!

Hình ảnh chiến tranh càng thêm huyết tinh, chân thật, quang cảnh chiến tranh tàn khốc không khiến các thôn dân cảm thấy khoái cảm và hưng phấn như khi đang xem phim bom tấn dù chỉ một chút, ngược lại trong mắt đều là chán ghét... Vô cùng chán ghét!

Hai đại quân đoàn xông vào nhau, chẳng khác nào máy xay thịt, rất nhiều giương mặt quen thuộc bị máy xay thịt phá nát, rất nhiều hồi ức tốt đẹp bị hỏng mất! Không ít thôn dân vì người mình thích chết đi mà rơi nước mắt, rồi lại bất lực, muốn duỗi tay cứu người đó, nhưng lại bị ngăn cách bởi một không gian, một thế giới!

Bất lực, bi thương, tuyệt vọng...

Phương Chính nhìn đến đây, cũng hận không thể mắng to lên, biên kịch với đạo diễn đáng chết này, phía trước khắc hoạ rất nhiều người tốt đẹp với tính cách cực kỳ sống động, có kẻ là người Nhu Nhiên, bọn họ phản đối chiến tranh, bọn họ vô cùng yêu thương hoà bình, nhưng lại bị cỗ máy chiến tranh đẩy về phía tiền tuyến của chiến tranh. Có rất nhiều người trong quốc gia của Hoa Mộc Lan, bọn họ kẻ chỉ là thôn dân, hàm hậu thành thật, kẻ chỉ là con nít ngây thơ, vui vẻ đáng yêu, ...

Nhưng mà ở trước mặt chiến tranh, tất cả đều hóa thành máu, những người đó chết trong chiến tranh, người thì chết như một kẻ không tên không họ, dưới làn mưa tên bị bắn thành bia sống, người thì bị chiến mã dẫm chết, người thì bị chém đầu... Tóm lại không giống chút nào với hình ảnh của những bộ phim khác, anh hùng bất tử, lời nói còn nhiều...

Ở trước mặt chiến tranh, mặc kệ ngươi là ai, đều là vô lực như thế, tử vong đôi khi chỉ trong một cái chớp mắt! Bao nhiêu thứ tốt đẹp, trong nháy mắt đã tan biến!

Cái kiểu tác động mạnh mẽ đến thị giác này, Phương Chính thật sự muốn chộp lấy vũ khí đập vỡ màn hình chiếu! Không thể như vậy được! Mẹ nó chứ!

Không lâu sau, chiến tranh kết thúc, Hoa Mộc Lan khải hoàn trở về, dọc theo đường đi nhân dân vừa múa vừa hát, các loại chúc mừng, rượu mừng diễn ra không ngừng, mọi người vui vẻ nói cười, thật náo nhiệt.

Nhưng mà Hoa Mộc Lan lại không cách nào thấy vui nổi, nàng xin miễn phong thưởng, khôi phục thân phận nữ nhi, về đến nhà, khi đứng trên đỉnh núi vẫn hay thả diều lúc nhỏ, vẻ mặt Hoa Mộc Lan mờ mịt, nàng vốn tưởng rằng nàng nghe hiểu những gì lão tăng nói, nhưng hiện tại nàng phát hiện, nàng căn bản không hiểu, cái gì cũng đều không hiểu!

Các thôn dân cũng bị hàm ý trong lời nói đó khiến cho tự hỏi, thế nhưng, nó đến tột cùng là có ý gì?

-Tỷ tỷ! Người Nhu Nhiên lại tới náo loạn, thế nhưng đệ nghe nói, Hoàng Thượng cũng không có ý định đánh giặc nữa, ngược lại còn muốn đàm phán với đối phương, muốn cầu hòa. Thật là không hiểu được, lần trước chúng ta đều thắng mà, vì sao còn muốn đàm phán? Trực tiếp đánh qua lại không phải xong rồi sao? Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, đái trong quần luôn!

Đệ đệ đứng ở bên người Hoa Mộc Lan kêu lên.

-Đánh giặc? Đệ có biết hậu quả của đánh giặc là cái gì không?

Hoa Mộc Lan thở dài trong lòng, thấp giọng hỏi.

-Hậu quả cái gì cơ chứ? Mặc kệ là hậu quả thế nào, ta cảm thấy, chúng ta đều phải đánh qua! Dương quốc uy, chấn quốc phong! Khiến những tên khốn kiếp đó biết được sự lợi hại của chúng ta! Bộ dáng này của Hoàng Thượng, thật nghẹn khuất mà...

Đệ đệ múa may nắm tay, ồn ào:

-Chờ đệ trưởng thành rồi, đệ cũng muốn giống như tỷ tỷ vậy, mang theo đại quân, đạp vỡ núi Hạ Lan!

Hoa Mộc Lan thở dài nói:

-Đệ chỉ biết đến nhiệt huyết trong lòng, nhưng đệ có biết, phía sau nhiệt huyết đó chính là cái chết hay không? Phía sau cái chết chính là sự đau thương của vô số người hay không? Núi sông tan vỡ, cửa nát nhà tan hay không? Đệ đệ, nếu tỷ tỷ chết ở chiến trường, đệ sẽ như thế nào? Cha mẹ sẽ như thế nào?

Đệ đệ ngây ngẩn cả người, tiếp đó lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, nó nói:

-Sẽ không, tỷ tỷ lợi hại nhất, sẽ không chết.

-Nếu sẽ chết thì sao?

-Đừng nói nữa, đệ đau lòng...

-Đệ có tỷ tỷ, đệ sẽ đau lòng vì tỷ tỷ, thế người nhà của những binh lính đã chết trận thì sao? Bọn họ không biết đau lòng ư? Chiến tranh, là cách giải quyết vấn đề cuối cùng, cũng là khi không còn biện pháp nào khác. Hoà bình mới là quan trọng nhất...

Vừa mới nói xong, Hoa Mộc Lan sửng sốt, sau đó đôi mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng sáng ngời!

Hoa Mộc Lan quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sau lưng, mặt trời chiếu rọi khắp nơi, trên mặt đất xanh um tươi tốt, sức sống bừng bừng, trong thôn gà chó thi nhau kêu, khói bếp lượn lờ, một khung cảnh yên bình, hình ảnh kia quá đỗi bình thường, nhưng lại khiến nàng có một loại ảo giác, hình ảnh này đẹp đến độ khiến người ta hít thở không thông!

Nhìn cảnh sắc trước mắt, nhìn vị thiếu niên trước mắt, Hoa Mộc Lan bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, xoay người về phương hướng lão tăng đã mất, nàng quỳ xuống, dập đầu, nói:

-Đại sư, rốt cuộc ta đã hiểu! Chiến tranh vốn dĩ không có đúng sai, góc độ không giống nhau, cách nhìn nhận chiến tranh cũng sẽ không giống nhau, nhưng bất luật là nguyên nhân gì, người phát động chiến tranh đều sai! Bởi vì chiến tranh chỉ biết mang đến hủy diệt! Mang đến thống khổ! Cả đời ta cũng sẽ không làm một kẻ phát động chiến tranh!

Nói xong, ánh mắt Hoa Mộc Lan càng thêm sáng ngời, nàng đứng dậy, cả người phảng phất đều cao lớn thêm vài phần.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right