Chương 557: Chiến Tranh Không Phải Là Mục Đích

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,211 lượt đọc

Chương 557: Chiến Tranh Không Phải Là Mục Đích

- Nhưng mà, thế thì uất nghẹn lắm... Đệ cảm thấy, đối mặt với sài lang, chỉ có thể dùng gậy đánh cho tới khi nào nó sợ mới thôi, như vậy nó mới không dám xâm phạm chúng ta.

Đệ đệ quật cường nói.

Hoa Mộc Lan nói:

-Nhớ kỹ, chiến tranh là thủ đoạn cuối cùng, nhưng không có nghĩa nước non nhục nhã, đánh mất chủ quyền cũng muốn cẩu thả cầu hòa cho bằng được. Đương kim hoàng đế được thắng lợi nên mới đi tìm kiếm hoà bình, đối phương không dám bất hòa, bởi vì bất hòa chính là chết! Đây là kế không chiến vẫn khiến người ta phục, đây mới là thượng sách. Ngược lại, nếu xua quân về Bắc, đối với chúng ta mà nói không có bất kì chỗ nào tốt, người Nhu Nhiên có thể tùy thời cưỡi ngựa đi mất, mảnh đất của họ vốn dĩ vô cùng cằn cỗi, có lấy cũng vô dụng, chi bằng ném đi, sau này bọn họ có thể trở về lại, lúc đó, chiến tranh vĩnh viễn, người chết vĩnh viễn ...

Khai chiến thì dễ dàng, ngưng chiến mới khó... Thôi, nói với đệ nhiều như vậy, đệ cũng chưa hiểu được. Nhưng đệ phải nhớ kỹ, nghệ thuật chiến tranh chân chính, chính là vĩnh viễn tách biệt với chiến tranh, hoặc là bỏ ra ít nhất để lấy được thắng lợi nhiều nhất.

Hoa Mộc Lan nói tới đây, thần thái sáng láng, ánh mắt vô cùng sắc bén.

Đệ đệ thò mặt qua, nói:

-Tỷ tỷ, tỷ thật xinh đẹp.

-Ồ ? Có bao nhiêu xinh đẹp nào?

Hoa Mộc Lan trêu chọc hỏi.

-Khuynh quốc khuynh thành!

Thằng nhóc kêu lên.

Hoa Mộc Lan xoa đầu đệ đệ, lắc đầu nói:

-Thế gian này không có bất kỳ ai có thể khuynh quốc khuynh thành, có thể khuynh quốc khuynh thành, chỉ có hòa bình mà thôi!

Đệ đệ gãi đầu nói:

-Tỷ tỷ, đệ hiểu một chút rồi...

Hình ảnh thay đổi, một thế giới tường hòa xuất hiện trên màn ảnh, mấy chữ to thoáng hiện trên không trung, dùng cái gì để khuynh thành? Chỉ có hoà bình!

Hết phim.

Hô! --

Không biết vì cái gì, lúc nhìn thấy cảnh cuối cùng, rất nhiều người thở ra một hơi thật dài, như thể trút được gánh nặng, cũng có cả bỗng nhiên hiểu ra, nhiều hơn nữa là xúc động.

-Thật tốt...

Có người nói nhỏ.

-Con mẹ nó cảm giác hoàn toàn không giống như khi xem phim bom tấn, mấy phim đó là càng giết người càng thấy khoái, còn bộ phim này càng giết người thì càng khó chịu, chiến tranh... mẹ nó đáng chết!

Mọi người nghị luận sôi nổi, đi ra khỏi phòng chiếu.

Phương Chính đi ở phía sau, tiếp tục bắt lấy đuôi Độc Lang, giữ chặt đuôi sóc, trừng mắt nhìn Hồng Hài Nhi, đám đệ tử của hắn có vẻ rất hưng phấn, hình như muốn phát biểu gì đó, nhưng lại ngại nơi này không thích hợp để nói chuyện, chỉ có thể liều mạng chịu đựng.

Đúng lúc này, bên cạnh có ba người trẻ tuổi đi tới, vừa đi vừa cười nói:

-Xem xong Thời Gian Đoạt Mệnh rồi, muốn xem Khuynh Thành nữa không?

-Xem cái rắm ấy, thể loại này hồi nhỏ đã xem nát rồi, không thú vị!

-Đúng thế, nếu không phải Lý Tuyết Anh diễn, tôi đoán chừng cái phim này một vé cũng không bán nổi. Bây giờ chỉ có thể bán cho đám fans não tàn thích khẩu chiến thổi phồng mọi thứ lên tận trời thôi, nói thật, tôi không có thành kiến gì với Lý Tuyết Anh cả, nhưng mà fans của cô ta thật ghê tởm, mỗi ngày đều tâng bốc, xem cũng chưa xem qua mà đã thổi phồng lên thành như thế, quá ghê tởm!

-Đúng đúng đúng, còn không cho người ta nhận xét không hay, chẳng lẽ Lý Tuyết Anh là người trời? Chỉ có thể nói tốt, không thể nói không tốt? Thật méo hiểu nổi!

...

Đám người kia đi sát ngang qua, lại không thấy được ở phía sau lưng có một con sói lớn đột nhiên xoay người, phẫn nộ giơ vuốt chộp vào mông một người, may mà bị Phương Chính dùng một tay lôi cái đuôi lại, kéo đi mất.

Vừa mới xong phim nên người dùng thang máy rất nhiều, Phương Chính dẫn theo mấy đệ tử đi thang bộ, trong thang bộ không có ai, Độc Lang rốt cuộc nhịn không được, kêu lên:

-Sư phụ, vì sao mới nãy người lại ngăn cản con? Mấy cái tên khốn kiếp kia, xem cũng chưa xem qua đã nói bậy nói bạ, để cho con đi cào nát mông bọn họ.

-Đúng vậy đó, sư phụ, bọn họ còn nói fans của chị Tuyết Anh chưa xem đã ngồi kia tâng bốc rồi, sao bọn họ không nghĩ tới, bọn họ cũng chưa hề xem, lấy cái gì mà mắng nhiếc người ta? Qúa đủ rồi!

Sóc múa may nắm tay nhỏ xíu, bổ sung thêm một câu:

-Vừa mới nãy nếu không phải do sư phụ lôi kéo con, con đã tẩn cho bọn họ một trận.

Lời này vừa nói ra, bốn đôi mắt nhất trí nhìn nó, vật nhỏ mặt đỏ lên, ngửa đầu nhìn trời, hình như khoác lác có hơi quá rồi...

-Cái loại này có đánh nhau thì cũng không ý nghĩa. Đánh thua, bọn họ chỉ biết cho rằng bản thân mình đúng; đánh thắng, các con sẽ bị cảnh sát bắt đi, bọn họ chỉ biết tức giận do bị đánh, chứ không hề nhận ra cái sai của mình.

Phương Chính rốt cuộc mở miệng.

-Sư phụ, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Độc Lang khó chịu hỏi, nó có ấn tượng rất tốt với Lý Tuyết Anh, cho nên, nó vô cùng kiên định đứng về phía Lý Tuyết Anh. Huống chi, bộ phim này quả thật rất hay.

-Con có thể làm cái gì? Bần tăng lại có thể làm cái gì? Con còn có thể ép mọi người đi xem phim được chắc? Có thời gian, thì trở về niệm kinh cầu phúc cho Lý thí chủ đi.

Phương Chính nói.

Trên đường trở về, Phương Chính không ngồi xe của Dương Hoa nữa, nhỡ đâu con khỉ say xe lại đi tra tấn Dương Hoa thì không hay. Mặc cho Dương Hoa mời như thế nào, hắn cũng không ngồi. Cuối cùng Phương Chính ngồi xe buýt...

Dọc theo đường đi, các thôn dân cũng không vui vẻ lắm, cả đám thì thào to nhỏ với nhau.

-Mấy cái tên nhãi ranh đó, xem cũng chưa xem đã dám nói phim Khuynh Thành dở, bộ cái loại phim ngoại quốc của thằng cha nhà nó hay lắm hay sao?

-Tôi vừa mới nghe một thằng nhóc nói, thấy chiếu phim Khuynh Thành nên cố ý tới đây mua một vé Thời Gian Đoạt Mệnh để xem, mẹ nó chớ, đây là cái thể loại gì thế?

-Thế thì xem ra cái tên tôi gặp mới nãy đỡ hơn nhỉ, hắn mua hai vé, bảo xem Khuynh Thành trước, nếu mờ mắt quá thì thì xem thêm một bộ Thời Gian Đoạt Mệnh để rửa mắt.

-Những người này, rốt cuộc là suy nghĩ cái gì thế? Thật là đủ rồi!

...

Trên đường lên núi, con khỉ hỏi Phương Chính:

-Sư phụ, đây là vì sao thế? Khuynh Thành rất hay, tuy rằng con chưa từng xem những bộ phim khác, nhưng hôm nay sau khi con xem xong, thật sự rất chán ghét chiến tranh. Bọn họ vì sao lại không xem trọng Khuynh Thành?

Phương Chính nói:

-Có đôi khi, thất vọng nhiều rồi, thì lòng tin cũng sẽ ít đi ...

-Con hơi hiểu rồi.

Dường như con khỉ đang suy tư gì đó.

Phương Chính đương nhiên biết, đây hẳn là có người ác ý muốn bôi xấu, nhưng dễ dàng bị bôi xấu như thế, điều này chỉ có thể nói lên rằng, đã thất vọng quá nhiều.

Trở lại chùa, Phương Chính ngồi trước Phật, gõ mõ, bắt đầu tụng niệm kinh văn, yên lặng cầu nguyện vì Lý Tuyết Anh, vì " "Khuynh Thành" . Phương Chính chưa từng xem mình là một thánh nhân, hắn vẫn luôn nghĩ mình chỉ là một con người, cho nên hắn sẽ đối diện với tâm tư nho nhỏ của bản thân. Quan hệ giữa hắn và Lý Tuyết Anh không tồi, cô cũng từng giúp đỡ Phương Chính, hơn nữa "Khuynh Thành" cũng quả thực rất hay, còn mang mục đích tuyên truyền phản chiến nữa, cho nên về tình về lý, Phương Chính đều tính toán giúp Lý Tuyết Anh và "Khuynh Thành" một phen.

Chẳng qua, Phương Chính cũng không biết, loại thành kính cầu nguyện này của bản thân có tác dụng hay không ...

Đúng lúc này...

"Tinh! Ngươi xác định phải chúc phúc cho Lý Tuyết Anh cùng " "Khuynh Thành" sao? Nếu thế, khấu trừ một ngàn công đức!" Hệ thống bỗng nhiên lên tiếng nói.

Phương Chính sửng sốt, nói: "Cái này cũng có thể chúc phúc?"

"Chỉ cần ngươi bỏ được, chúc phúc từ xa vẫn là không thành vấn đề." Hệ thống nói một cách đương nhiên.

"Thì ra là thế, nhưng mà... Hệ thống huynh, ngươi xem, chúng ta có thể thương lượng một chút hay không?" Phương Chính cười hi hi, nói.

"Ngoại trừ việc giảm bớt, không có gì là không thể nói chuyện." Hệ thống lập tức nói.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right