“Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Giọng Tần Tử Hoa trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, trên khoé miệng cũng nở một nụ cười trấn an.
An Mạc Ngôn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Không ai biết trong lòng hắn lúc này giống như vạn tiễn xuyên tâm, đau đến tê dại.
Cảm giác giống như hôm mà An Nguyệt được đưa vào bệnh viện vậy.
Hôm ấy là ngày khai trương công ty nội thất của Hiểu Tinh, An Nguyệt trước đó đã rất háo hức với mong muốn được tham gia, nhưng rồi đến phút cuối con bé lại đột nhiên đổi ý, với lý do là Hiểu Tinh bận như vậy sẽ không có thời gian chú ý đến con bé.
Hắn không nhận ra rằng An Nguyệt lúc đó là đang phát sốt.
Cho đến khi cảnh sát ập tới bắt Hà Chí Cường, thì cũng là lúc hắn nhận được tin An Nguyệt đang trên đường đi cấp cứu.
Đau đớn hơn khi kết quả cho thấy An Nguyệt đã mắc căn bệnh bạch cầu lympho cấp tính, hay còn gọi là ung thư máu.
Trong chớp mắt trời đất như sụp đổ, hắn chết lặng, khóc không thành tiếng.
Sau đó hắn đưa An Nguyệt sang Mỹ, đêm hôm trước chính là ngày mà hai cha con rời đi cũng là ngày mà hắn thực hiện phương pháp kiểm tra đồng nhất tuỷ.
Đáng tiếc là sau đó hắn bị Hiểu Tinh chặn đường, đâm cho hắn một nhát.
Lúc đó tâm hắn như đã chết, hắn quyết định buông bỏ tất cả, vĩnh viễn không muốn gặp lại cô.
Đợi sau khi xử lý vết thương, hắn lập tức cùng An Nguyệt lên đường. Sang đến bên này, hắn mặc kệ việc mình bị thương, kiên quyết đòi bác sĩ chọc tủy cho bằng được.
Do mấy ngày không ăn không ngủ nên sức khỏe lẫn tinh thần của hắn càng thêm suy kiệt, cuối cùng Tần Tử Hoa phải yêu cầu bác sĩ lén tiêm cho hắn một liều thuốc an thần.
Lúc này đã 4 giờ chiều, khu vực VIP do ít người qua lại cũng trở nên yên tĩnh hơn.
An Mạc Ngôn mở cửa bước vào căn phòng cuối hành lang, hoàng hôn bên ngoài mang theo ánh đỏ lan tràn khắp căn phòng, tạo nên khung cảnh thật mơ hồ, kỳ diệu. Hắn nhẹ nhàng bước tới, cẩn thận kéo bớt rèm cửa lại.
“Cha…” Tiếng kêu nhẹ nhàng của An Nguyệt từ phía sau vang lên, giống như sương rơi trên lá, mượt mà trong trẻo.
Hắn bước đến, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường, sau đó đưa tay vén lại mấy lọn tóc mềm mại trên trán An Nguyệt, giọng đặc biệt trầm ấm:
“Cha làm con thức giấc sao?”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cách Một Khoảng Sân
2. Kế Hoạch Dụ Ngọt Hầu Bao Nam Chính Hằng Ngày
3. Tàng Ngọc Nạp Châu
4. Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
=====================================
“Không có…con đã tỉnh được một lúc rồi.” Ánh mặt trời dịu đi chiếu lên màu da có chút trong suốt, tái nhợt của An Nguyệt, cô bé nở một nụ cười xinh đẹp, cười nói.
“Con có…mệt không? Có đau chỗ nào không?” An Mạc Ngôn áp bàn tay to lớn của mình lên bầu má non mềm, xanh xao, giọng như muốn nghẹn lại ở cổ.
An Nguyệt không nói, chỉ khẽ lắc đầu.
“Nếu đau con hãy nói cho cha biết nhé!”
“Cha ơi! Chúng ta về nhà có được không?” Đôi mắt của An Nguyệt vì mấy hôm sốt cao cũng thiếu đi vẻ lanh lợi, cô bé nhìn cha mình một cách buồn bã.
An Mạc Ngôn lắc đầu: “Không được! Con đang bị bệnh cần phải ở lại để các bác sĩ điều trị cho khỏi đã.”
Nghe vậy An Nguyệt đột nhiên ngồi dậy, dáng vẻ nhỏ con trong bộ quần áo bệnh nhân càng khiến cô bé trông thật gầy gò, yếu ớt.
Cô bé xị mặt, ra vẻ đáng thương: “Mình không thể uống thuốc ở nhà được hay sao? Những lần trước con bị bệnh đều làm thế mà.”
“Nhưng lần này thì khác.” An Mạc Ngôn cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của An Nguyệt, trên môi cũng nở một nụ cười chua xót.
“Khác là khác thế nào ạ? Có phải con bị bệnh rất nặng không?”
“Con đừng lo, chỉ là hơn các lần khác một chút thôi.”
An Mạc Ngôn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã bán đứng hắn. Đôi mắt hắn trong khoảnh khắc đỏ hoe, ngập nước, giống như quả bóng được bơm căng vậy, chỉ cần một chiếc kim sẽ lập tức nổ tan tành.
“Là bệnh ung thư máu phải không cha?” An Nguyệt nhìn thẳng vào hắn, vẻ ngây thơ dò hỏi.
Đồng tử An Mạc Ngôn mở lớn, cả người bất chợt cứng ngắc. Hắn kinh ngạc nhìn đứa con gái bé bỏng của mình, nước mắt không tự chủ được rơi xuống.