Sau khi MOD về nước, thật sự bận rộn suốt một thời gian dài.
Hợp đồng quảng cáo, quay chụp, sự kiện thương mại, phỏng vấn truyền thông... Giống như Phó Châu từng nói, sau khi MOD giành chức vô địch thế giới, họ lập tức trở thành "miếng bánh ngọt" trong mắt các ông lớn tư bản. Không chỉ trong nước mà cả các tập đoàn nước ngoài cũng thi nhau gửi lời mời hợp tác, giá nào cũng sẵn sàng trả khiến ai nghe cũng phải sững người.
Đặc biệt là Trần Tinh Nhiên, tâm điểm của giải đấu cũng là tuyển thủ có tốc độ tăng độ nổi tiếng nhanh nhất. Cậu gần như trở thành "chiến lợi phẩm" mà các ông lớn tranh giành nhau, vì muốn mời được anh hợp tác, bọn họ không ngần ngại đấu giá mà tranh đến mức náo loạn.
Còn với fan của MOD, đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất.
Tuy giải thế giới đã kết thúc, nhưng họ vẫn được thấy MOD xuất hiện khắp nơi. Tần suất Trần Tinh Nhiên tham gia các hoạt động thương mại còn nhiều hơn trước, đám fan từng buồn vì không mua được hàng liên quan đến cậu giờ thì tha hồ được "tiêu tiền đúng chỗ".
Dù hiện tại Trần Tinh Nhiên không thiếu tiền nhưng CLB MOD vẫn đang trong giai đoạn phát triển, cần rất nhiều vốn đầu tư. Là thành viên của MOD, cậu tự thấy trách nhiệm của mình rất lớn nên làm việc cũng đặc biệt nghiêm túc.
"Kết thúc công việc rồi!"
"Nhiên Thần vất vả quá!"
"Cảm ơn Nhiên Thần, buổi quay hôm nay rất thành công. Có cần bọn tôi tiễn cậu về không?"
Đối mặt với sự nhiệt tình của nhân viên, Trần Tinh Nhiên mỉm cười: "Không cần đâu, cảm ơn mọi người, có người tới đón tôi rồi."
Lần này cậu tham gia quay quảng cáo cho một dòng buồng lái mô phỏng mới. Trên màn hình, khí chất của cậu so với thường ngày càng thêm mạnh mẽ. Dù còn trẻ nhưng thần thái và phong độ lại chững chạc, cuốn hút. Suốt quá trình quay, cậu rất tự nhiên, hầu như không có cảnh nào phải làm lại.
"Nhiên Thần đi đường cẩn thận nhé!"
"Nhiên Thần, em là fan của anh! Ký cho em một chữ được không?"
"Thi đấu sắp tới cố lên nhé! Em sẽ đến cổ vũ cho anh ở sân đấu đó!"
Nhân viên xung quanh nhiệt tình chào tạm biệt, Trần Tinh Nhiên mỉm cười gật đầu, vừa ký tặng vừa đáp lại lịch sự rồi mới rời đi.
Nhìn bóng dáng cậu khuất dần, đám nhân viên lại tụ tập, bàn tán rôm rả.
"Nhiên Thần thật đẹp trai quá... So với trên livestream còn đẹp hơn nhiều!"
"Tôi cứ tưởng là do hiệu ứng ánh sáng thôi, ai ngờ ngoài đời còn đẹp hơn thật... Sao không lấn sân sang showbiz luôn ha?"
"Đùa gì vậy trời, trong showbiz có ai đẹp bằng Nhiên Thần đâu."
"Trông ảnh còn trẻ lắm mà khí chất lại mạnh thật, tôi còn chẳng dám nói chuyện nhiều luôn..."
"Dù sao cũng là đại ma vương của làng eSports mà, còn là cao thủ võ thuật nữa á. Nhưng mà ảnh rất thân thiện luôn, còn ký tên cho tụi mình nữa."
"Đúng kiểu hình mẫu lý tưởng của em luôn... Haizz, đáng tiếc quá."
"Cẩn thận Vân Thần tới xử cưng bây giờ."
"Sợ gì, tôi với Chó Vân là kẻ thù truyền kiếp rồi!"
**
Bước ra khỏi tòa nhà lớn, Trần Tinh Nhiên vừa nhìn liền thấy ngay chiếc xe của Dương Vân Triệt đang đỗ trước cổng.
"Xong rồi à?"
Dương Vân Triệt đang dựa vào xe, thấy Trần Tinh Nhiên đi ra thì lập tức bước nhanh tới đón.
"Ừ."
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Anh hôm nay cũng có phỏng vấn mà, sao lại rảnh đến đón em?"
"Anh kết thúc sớm."
Dương Vân Triệt cười: "Tự anh đến đón mới yên tâm chứ, lỡ em đi một mình mà bị người ta kéo đi mất thì sao?"
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên mặt Dương Vân Triệt, Trần Tinh Nhiên đoán được chắc anh đã vất vả lắm mới kịp tới. Nghĩ một lát, cậu nói: "Hay là... em cũng đi thi bằng lái, sau này tự lái xe đi?"
Nghe vậy, Dương Vân Triệt lập tức làm mặt tủi thân: "Ủa, là em chê anh rồi."
"... Không có mà."
Trần Tinh Nhiên bất đắc dĩ nói: "Em chỉ thấy anh bận, đi đưa đón thế này mệt lắm."
"Mệt gì đâu."
Dương Vân Triệt phẩy tay: "Thôi, lên xe, về nhà."
Trần Tinh Nhiên vừa quay xong, trên mặt vẫn còn nguyên lớp trang điểm. Vốn dĩ cậu đã rất đẹp, ngũ quan sắc nét, thêm chút phấn và tóc rối tự nhiên càng khiến gương mặt cậu sáng bừng, trông vừa khí khái vừa cuốn hút, đẹp hơn cả những ngôi sao trên truyền hình.
Dương Vân Triệt vừa lái xe, vừa dùng khóe mắt len lén nhìn Trần Tinh Nhiên.
Bất kể là lúc trước đến võ quán bị ông Mục giục cưới, hay mấy lần Dương Hướng Tranh gọi điện bóng gió nhắc khéo, hai ông lớn này đều mong hai đứa mau mau tính chuyện hôn sự. Dù Trần Tinh Nhiên còn vài tháng nữa mới đủ tuổi đăng ký kết hôn, ít nhất cũng nên đính hôn trước đã.
Bên ngoài, fan của Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt cũng nghĩ như vậy. Trên mạng, chủ đề 【CP Tinh Vân khi nào đi đăng ký】 bị đẩy lên hot đến mức sắp cháy.
Dương Vân Triệt chỉ cần nghĩ đến cảnh được cùng Trần Tinh Nhiên đi đăng ký, từ nay về sau có thể ở bên nhau cả đời, trong lòng liền ngứa ngáy. Nhưng chuyện như cậy, người ngoài có nói nhiều cũng vô dụng, phải xem người trong cuộc có muốn hay không. Ông Mục và Dương Hướng Tranh mỗi lần nhắc đến đều bị Trần Tinh Nhiên khéo léo lảng đi, điều này khiến Dương Vân Triệt không tránh khỏi sốt ruột.
Chẳng lẽ Trần Tinh Nhiên chỉ muốn yêu đương chứ chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn?
Cũng đúng thôi... Dù gì cậu còn trẻ, kêu kết hôn sớm vậy chắc vẫn chưa sẵn sàng.
Nhưng mà hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, hòa hợp mọi mặt, kết hôn chẳng phải là chuyện tự nhiên à?
Giữa chốn phồn hoa đầy cám dỗ, lỡ lâu dần Trần Tinh Nhiên bị người khác theo đuổi thì sao? Ai cũng biết chỉ cần đi dạo ngoài đường thôi cũng có người muốn tán tỉnh Nhiên Thần. Dù Dương Vân Triệt rất tự tin vào bản thân nhưng cũng không dám khẳng định rằng Trần Tinh Nhiên sẽ không dao động...
Dương Vân Triệt vừa lái xe vừa nghĩ miên man, đầu óc quay vòng như chong chóng, trong lòng rối như tơ vò.
"Có chuyện gì à?"
Trần Tinh Nhiên nhận ra ánh mắt thất thần của Dương Vân Triệt, liền hỏi.
"Không có gì..."
Dương Vân Triệt bình tĩnh đáp lại, cố giấu cảm xúc.
Không được, phải chủ động ra tay thôi.
Anh càng nghĩ càng thấy không yên, cuối cùng trong lòng đã hạ quyết tâm.
Về đến căn cứ, Phó Châu thông báo một tin mới: MOD sắp dọn đến trụ sở mới.
"Chuyển nhà á?"
La Bạch Bạch ngạc nhiên: "Đi đâu vậy?"
"Chỗ đó các cậu quen lắm rồi."
Phó Châu cười nói: "Là căn cứ cũ của ZMD."
Câu này vừa nói ra, cả bàn đều ngẩn người.
"ZMD thi đấu chẳng ra gì, Dương Kha đầu tư thất bại, giờ chính họ còn chẳng lo nổi thân, làm gì còn tâm trí nghĩ đến game nữa."
Phó Châu nói tiếp: "Tôi đã nói chuyện vài lần với hội đồng quản trị bên ZMD. Bộ phận Vận Mệnh của họ coi như đã sụp, danh tiếng tệ, Du Hoằng Vĩ dẫn đội mà mùa sau có khi còn chẳng lọt nổi vào giải hạng hai. Ban quản trị bên kia thấy vậy nên quyết định cắt lỗ, bán toàn bộ cho chúng ta."
Căn cứ ZMD vốn là sản nghiệp của họ, mua lại cũng tốn một khoản không nhỏ nhưng MOD hiện giờ tiền đầy túi, vẫn đủ sức chi được. Tuy nhiên, thứ mà Phó Châu nhắm đến không phải căn cứ mà là suất danh hiệu câu lạc bộ hạng sang mà ZMD đang nắm.
Có được danh hiệu đó, MOD sẽ chính thức bước vào hàng ngũ câu lạc bộ lớn, có quyền tham dự giải đấu cấp cao nhất và đây là cơ hội cực kỳ quý giá.
"Vậy là MOD chúng ta sắp thành câu lạc bộ lớn rồi hả?"
La Bạch Bạch reo lên: "Tuyệt quá đi!"
Cả nhóm đều phấn khởi. Điều này đồng nghĩa với việc MOD đã thật sự đi vào quỹ đạo, tương lai sẽ ngày càng sáng sủa hơn. Là thành viên đội tuyển kiêm cổ đông của câu lạc bộ, ai nấy đều thấy hãnh diện.
"À đúng rồi, bên Tề Diệu vừa gửi tin cho tôi."
Phó Châu quay sang Trần Tinh Nhiên nói: "Có một đoàn phim mời cậu đóng vai khách mời."
"Gọi tôi?"
Trần Tinh Nhiên hơi ngạc nhiên.
"Ừ, là một vai phụ khá quan trọng. Bộ phim đầu tư rất lớn. Nếu cậu thấy hứng thú, tôi sẽ liên hệ lại với họ."
"Nhiên Bảo sắp vào showbiz thật rồi á!"
La Bạch Bạch sáng mắt: "Có phải sau này bọn em có thể thấy Nhiên Bảo trên màn ảnh rộng không!"
Sau khi về nước, Trần Tinh Nhiên cũng nhận được không ít lời mời đóng phim. Dù không phải diễn viên chuyên nghiệp nhưng là nhà vô địch thế giới, cậu có lưu lượng và danh tiếng cực cao. Nếu là người khác, cậu chắc chắn sẽ từ chối nhưng vì Tề Diệu gửi lời mời, nên cậu vẫn muốn suy nghĩ thêm.
Sau bữa tối, Dương Vân Triệt khoác áo đứng dậy: "Tôi ra ngoài một chút."
"Đội trưởng, anh đi đâu vậy?"
"Có chút việc, tôi về ngay."
Nói xong, Dương Vân Triệt qua loa đáp lại La Bạch Bạch rồi một mình lái xe đi.
La Bạch Bạch lẩm bẩm: "Sao dạo này đội trưởng cứ thần thần bí bí ..."
Trần Tinh Nhiên chỉ khẽ cười rồi tiếp tục ngồi xem TV trên sofa, trông rất bình thản.
"Qua hai hôm nữa là giao thừa rồi, chắc mọi người không bận gì chứ?"
Phó Châu nói: "Nếu rảnh thì năm nay cùng nhau đón năm mới đi."
La Bạch Bạch nói: "Mẹ em có gọi về ăn Tết nhưng em vẫn muốn ở lại căn cứ."
Tiêu Nam cũng nói: "Tôi cũng rảnh, có thể ở lại cùng mọi người."
Trần Tinh Nhiên tự nhiên không phản đối, ngoài căn cứ ra, cậu cũng chẳng có nơi nào khác để đón năm mới.
**
"Ngài Dương, nhẫn của ngài đây ạ."
Nhân viên bán hàng cúi người cung kính, đưa chiếc hộp nhỏ cho người đàn ông trước mặt.
Dương Vân Triệt mở hộp ra xem.
Bên trong là một đôi nhẫn. Thiết kế không cầu kỳ, ngược lại có phần mộc mạc nhưng vô cùng tinh xảo. Nhìn kỹ, viền ngoài khắc những họa tiết dây leo mềm mại, bên trong vòng còn có khắc chữ mờ mờ.
"Cảm ơn."
Dương Vân Triệt gật đầu, khép hộp lại, cất vào túi áo khoác rồi rời đi.
"Không phải lần trước họ đã đính hôn rồi sao, sao lại mua thêm một cặp nhẫn nữa nhỉ..."
"Ai biết được... Chắc người có tiền thích sắm hai bộ cho chắc tay thôi."
"Haizz, ghen tị quá trời luôn... Hai người đều đẹp trai, giờ trai đẹp toàn yêu trai đẹp thôi hả..."
"Ghen cũng vô ích thôi..."
Dương Vân Triệt đi nhanh, không nghe thấy mấy lời nhân viên nói sau lưng.
Anh đút tay vào túi áo, khẽ bóp chặt chiếc hộp nhỏ, khuôn mặt bình tĩnh nhưng tim đập liên hồi.
**
Đêm giao thừa năm nay là lần cuối cùng MOD đón năm mới trong căn cứ cũ. Ngày mai họ sẽ chuyển đến căn cứ mới. Thật ra nói "mới" cũng không hẳn, vì thời gian họ ở căn cứ ZMD còn lâu hơn ở căn cứ MOD cũ nên lần dọn đi này với bọn họ mà nói, chẳng có gì xa lạ hết.
Ngoại trừ ở lại căn cứ vào đêm Giao thừa, họ còn đi dự buổi tiệc tụ họp của các tuyển thủ chuyên nghiệp. Phí Vi, Lộc Minh Dụ, Lý Hạo Uyên, Thường Tán, Thôi Kiếm... những người đến đều là bạn bè cũ có quan hệ rất tốt.
"Nào, nhà vô địch tới rồi!"
Vừa bước vào phòng VIP rộng lớn, các tuyển thủ bên trong đã nhiệt tình đứng dậy chào đón: "Chào mừng, chào mừng!"
"Đậu xanh, làm quá vậy má, đi tụ họp thôi mà, Dương Vân Triệt ông mặc đồ màu mè vậy hả?"
"Tinh Nhiên hôm nay ngầu ghê."
"La Bạch Bạch hình như giảm cân hả? Trông ốm hơn chút."
"Anh Tiêu, lại đây, lại đây, ngồi chỗ này!"
"Lâu quá không gặp."
Trần Tinh Nhiên nở một nụ cười chân thành.
"Là cậu lâu quá không gặp tụi này thôi, chứ tụi này xem livestream giải đấu thấy cậu mỗi ngày mà."
Lộc Minh Dụ cười nói: "Cảm giác làm Quán quân thế giới sao, không tệ đúng không?"
Trần Tinh Nhiên: "Cũng được, chủ yếu là quen rồi."
"Ha ha ha ha ha..."
"Tự dưng không biết nên nói gì tiếp luôn."
"Sao câu này nghe giống như nói ra từ miệng Dương Vân Triệt vậy ta."
"Cái tốt không học, học mấy cái xấu hả?"
"Chó Dương ông suốt ngày dạy Trần Tinh Nhiên cái gì vậy hả!"
Mọi người cười ầm lên. Hiếm khi nghe được lời nói dí dỏm như vậy từ Trần Tinh Nhiên, mọi người lập tức quay sang chỉ trích Dương Vân Triệt, thi nhau buộc tội anh đã làm hư Trần Tinh Nhiên. Bầu không khí trong phòng VIP vừa sôi nổi vừa hòa thuận.
"Sao lại gọi là học hư?"
Dương Vân Triệt thong thả nói: "Cái này gọi là vợ chồng đồng lòng, hiểu không?"
"Mẹ nó, cuối cùng cũng khoe được rồi."
"Đừng có cười hề hề với tôi, chuyện ở trận Chung kết Thế giới còn chưa tính sổ với ông đâu."
"Đúng đó, tôi đã gửi hết kinh nghiệm hoạt động và bí kíp chiến thuật cho ông rồi, làm nửa ngày ông nói với tôi là ông diễn hả?"
"Muốn chơi không cần vốn hả, cục tức này nuốt không trôi, ông uống đi!"
Toàn là người quen cũ, nói chuyện cũng không có gì phải kiêng dè. Nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp tụ tập ở đây, đều là người trong cùng một giới, có vô số chủ đề để nói khiến không khí chưa bao giờ lắng xuống.
Nghe nói MOD sắp sửa gia nhập câu lạc bộ danh tiếng, thay thế vị trí của ZMD trước đây, lại sắp chuyển đến căn cứ mới, mọi người lại lần nữa chúc mừng.
Rượu vào được ba vòng, Lý Hạo Uyên đề nghị: "Lát nữa Khu Hạc Thái Viên có bắn pháo hoa, mọi người cùng đi xem nha?"
Toàn bộ đồng ý.
Thời gian là 11 rưỡi tối, chỉ còn nửa tiếng nữa là bước sang năm mới. Mọi người rời khỏi khách sạn, cùng nhau đi đến tòa nhà ngắm cảnh cao nhất Khu Hạc Thái Viên. Ở đây có tầm nhìn tốt nhất nhưng để bao trọn chỗ này thì giá cả cũng đắt đỏ.
Trên sân thượng có đủ mọi tiện nghi giải trí, còn có đồ ăn vặt, bánh ngọt và champagne xếp thành hàng. Dưới ánh đèn màu ấm, một nhóm bạn bè quen biết tụ tập bên nhau, cùng nhìn lại quá khứ và tưởng tượng về tương lai.
Tống Đông Dương hỏi: "Năm mới rồi, mọi người có mục tiêu gì không?"
"Thi đấu năm sau tốt hơn đi."
"Tôi thì khác, tôi chỉ muốn đồ sát Chó Dương trên sân một lần."
"Vậy thì ông phải hỏi Tinh Nhiên có đồng ý không đã."
"À mà, hai người đó đâu rồi?"
"Không biết nữa, chắc cùng nhau đi WC rồi... Pháo hoa sắp bắn rồi!"
"Hú..."
"Bùm!"
Pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm, khoảnh khắc đó muôn màu sắc trang điểm cho bầu trời tựa như chốn thần tiên. Những bông pháo nhỏ từ mặt đất bay lên, hóa thành những vì sao của đêm nay rồi sau đó cùng nhau rơi xuống như có thể với tay chạm tới.
"Nhiên Nhiên."
Màu sắc ngũ sắc rực rỡ làm nổi bật khuôn mặt Dương Vân Triệt thêm sâu sắc và lộng lẫy. Anh nhìn chằm chằm vào Trần Tinh Nhiên trước mặt. Lời thoại đã âm thầm luyện tập không biết bao nhiêu lần trong lòng cuối cùng cũng sắp nói ra.
"Ưm?"
Trần Tinh Nhiên mỉm cười trong mắt nhìn anh, dường như không hề bất ngờ chút nào.
"Anh..."
Dương Vân Triệt há miệng, vừa định nói thì bị Trần Tinh Nhiên nhẹ giọng cắt ngang.
"Anh còn nhớ chuyện cá cược không?"
Trần Tinh Nhiên hỏi: "Em thắng, nên anh phải đồng ý với em một yêu cầu."
"À?"
Dương Vân Triệt sửng sốt, thầm nghĩ, anh đã ấp ủ cả nửa ngày rồi, lúc này là lúc để nói chuyện đó à... Anh bực bội nói: "Ưm, anh nhớ."
"Yêu cầu của em là..."
Một tia cười tinh quái lóe lên trong mắt Trần Tinh Nhiên. Cậu ra đòn phủ đầu, móc ra một chiếc hộp quen thuộc từ trong túi.
Bên trong là một cặp nhẫn.
Dương Vân Triệt: "..."
"Dương Bất Yêm, anh cưới em nha."
Dương Vân Triệt im lặng một lúc lâu, lát sau mới nói: "Đó là điều anh muốn nói..."
Giọng anh cố gắng trấn tĩnh, nhưng không khó để nghe ra sự run rẩy trong đó.
"Ưm, em biết."
Trần Tinh Nhiên cười nói: "Nhưng từ trước đến nay đều là anh chủ động nên em nghĩ, ít nhất chuyện này nên để em làm một lần, đúng không?"
Rõ ràng Dương Vân Triệt mới là người nắm quyền chủ động, nhưng câu "Anh cưới em nha" lại bị Trần Tinh Nhiên giành nói trước. Nhưng Dương Vân Triệt không hề cảm thấy gượng gạo, cũng không cảm thấy mất mặt. Giờ phút này, toàn bộ tâm trí anh đều đặt trên người Trần Tinh Nhiên. Khuôn mặt đẹp của chàng trai dưới ánh sáng pháo hoa lại càng thêm kinh diễm, anh có thể nhìn thấy chính mình trong ánh mắt của Trần Tinh Nhiên.
Mắt Dương Vân Triệt hơi ướt, anh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt hộp nhẫn trong túi, nhận lấy chiếc nhẫn từ tay Trần Tinh Nhiên.
"Lại bị em thắng rồi."
Dương Vân Triệt nói.
"Hú..."
Pháo hoa lại một lần nữa xé toạc bầu trời, nổ tung trong đêm.
Những đốm sáng đủ màu sắc từ trên cao bay xuống, lộng lẫy và huyền ảo.
Mây mù trong vắt, sao trời rực cháy, họ quấn quýt bên nhau và trao lời hứa hẹn.
Họ ôm nhau, hôn nhau dưới ánh sáng rực rỡ, đáp lại lời ước hẹn vĩnh cửu.
Nắm tay tiến bước, không bao giờ chia lìa.
【 HOÀN CHÍNH VĂN 】