"Nhiên Nhiên......"
"Nhiên Nhiên, dậy đi......"
Trần Tinh Nhiên mơ màng cảm giác có người đang ở bên cạnh mình, mở mắt ra và đập vào tầm mắt là khuôn mặt điển trai của Dương Vân Triệt.
Anh nửa người nằm đè lên người Trần Tinh Nhiên, ánh mắt mang theo nụ cười nhìn cậu. Thấy Trần Tinh Nhiên mở mắt, Dương Vân Triệt lại nói thêm một câu: "Dậy đi."
Trần Tinh Nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn còn tối om, ngay cả ánh mặt trời cũng chưa ló lên. Cậu cầm điện thoại bật sáng màn hình nhìn thử.
5 giờ sáng.
"......"
Trần Tinh Nhiên không chắc chắn hỏi: "Giờ chúng ta về nước à?"
"Ngủ đến lú luôn rồi à?"
Dương Vân Triệt nói: "Em quên là hôm nay đã đồng ý với Tề Diệu đi làm khách mời quay phim à?"
Anh vừa nhắc, Trần Tinh Nhiên mới giật mình nhớ ra đúng là có chuyện đó thật.
"Giờ này còn sớm quá mà......"
"Không còn sớm đâu, chúng ta chỉ quay hai ngày thôi, đoàn phim lại ở khá xa căn cứ, lái xe tới đó rồi còn phải thử đồ, thay trang phục các kiểu nên mất kha khá thời gian đó."
Dương Vân Triệt xem ra khá có kinh nghiệm: "Dậy đi."
Trần Tinh Nhiên bình thường là 5 rưỡi đã dậy tập thể dục sáng nhưng tối qua bị Dương Vân Triệt kéo thức muộn quá nên giờ vẫn còn ngái ngủ. Nếu là Phó Châu đến gọi thì chắc cậu đã bật dậy luôn rồi nhưng đối diện lại là Dương Vân Triệt nên cậu vô thức để lộ một mặt khác lười biếng hiếm thấy.
Cậu trở mình, không thèm để ý đến Dương Vân Triệt mà úp mặt vào gối: "Cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa."
Rất hiếm khi thấy Trần Tinh Nhiên ham ngủ như vậy, bình thường toàn là cậu dậy sớm nhất. Dương Vân Triệt thấy thú vị: "Không dậy nổi thật à?"
Giọng Trần Tinh Nhiên rầu rĩ vang lên từ trong gối: "Không dậy nổi."
"Ờ ha."
Dương Vân Triệt nhướng mày: "Vậy thì......"
Anh giơ tay, kéo chăn lên hé một góc nhỏ khiến luồng không khí lạnh lập tức tràn vào ổ chăn ấm áp làm Trần Tinh Nhiên co người lại theo phản xạ. Giây sau, cậu liền cảm giác Dương Vân Triệt chui vào chăn theo, mái tóc mềm cọ vào đùi khiến cậu thấy ngứa ngáy.
"Xột xoạt——"
Trần Tinh Nhiên bật dậy, ấn đầu Dương Vân Triệt xuống: "Anh làm gì vậy!"
"Hả?" Dương Vân Triệt làm vẻ vô tội ngẩng đầu: "Em nói không dậy nổi mà? Anh gọi em dậy thôi."
Nói xong, anh còn l**m l**m khóe miệng.
Tai Trần Tinh Nhiên đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh: "Gọi dậy kiểu này à?"
"Chứ không thì sao?"
Dương Vân Triệt cười tủm tỉm, định nhào tới gần cậu hơn.
Trần Tinh Nhiên đỡ lấy đầu anh, né sang một bên: "Tránh ra, dơ chết đi được."
"Anh còn không chê, em lại đi chê chính mình."
Dương Vân Triệt cười nói: "Còn không chịu dậy à?"
"...... Dậy rồi."
Trần Tinh Nhiên bất lực, bực bội nói.
Sự thật chứng minh, dù là cao thủ võ thuật thì cũng có điểm yếu và sợ bị uy h**p.
Dưới sự giục giã của Dương Vân Triệt, Trần Tinh Nhiên đành mặc quần áo xong. Lúc này trong căn cứ vẫn yên tĩnh tối đen, La Bạch Bạch và mọi người còn chưa dậy. Dương Vân Triệt đã nhắn tin báo trước với Phó Châu nên không quấy rầy ai, hai người nhẹ chân ra ngoài và lên xe của Dương Vân Triệt chạy về hướng khu vực ngoại ô Hạc Thái Viên.
Từ sáng đến khuya, khu Hạc Thái Viên lúc nào cũng nhộn nhịp, giờ này hiếm khi yên tĩnh như vậy. Trên đường gần như không có người, các cửa hàng đều đóng kín khiến cảnh vật vắng lặng.
"Nhìn kìa."
Dương Vân Triệt nắm tay lái, chu môi về phía cửa sổ: "Mặt trời mọc rồi."
Trần Tinh Nhiên ngẩng đầu nhìn ra ngoài, nơi chân trời xa xa hiện lên bầu trời trắng mờ đã nhuộm một vệt hồng nhạt. Những dãy núi quanh đó cũng ánh lên sắc đỏ rực rỡ, mây trôi lững lờ như dải lụa mềm, đẹp như một bức tranh mở ra trước mắt.
Dương Vân Triệt không nhịn được nói: "Thì ra mặt trời mọc lại đẹp như vậy."
Trần Tinh Nhiên nói: "Anh hiếm thấy là đúng rồi, em ngày nào tập sáng cũng nhìn mặt trời mọc hết á."
"Đúng là phong thủy luân phiên ha, trước giờ toàn em gọi anh dậy, hôm nay đến lượt anh có cơ hội rồi."
Dương Vân Triệt vừa lái xe vừa cười: "Mà nói thật nha, mấy em tập võ buổi sáng có gì đặc biệt không? Phải dậy sớm để hấp thu tinh hoa nhật nguyệt hay gì?"
"Anh đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đó."
Trần Tinh Nhiên bị anh chọc cười: "Làm gì có chuyện đó... thật ra dậy sớm chỉ là thói quen tự rèn luyện thôi, chứ chẳng có ý nghĩa huyền bí gì hết. Còn hấp thu tinh hoa nhật nguyệt gì đó... chưa bao giờ nghe thấy luôn."
"Chắc chắn là có liên quan rồi."
Dương Vân Triệt nghiêm túc gật đầu: "Nếu không hấp thu được tinh hoa nhật nguyệt thì hấp thu tinh hoa của anh có giúp tăng công lực không?"
"......"
Nếu không phải vì Dương Vân Triệt đang lái xe, chắc Trần Tinh Nhiên đã đấm cho mấy cái rồi.
Nói linh tinh không biết ngượng.
Hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa ngắm cảnh hai bên đường.
Dương Vân Triệt hạ cửa kính xuống một chút, làn gió mát lùa vào khiến tóc hai người khẽ bay, mang theo cảm giác tự do như đang trong một chuyến đi xa. Rời khỏi khu Hạc Thái Viên, con đường cao tốc vắng bóng xe cộ, núi non uốn lượn, giữa không gian mênh mông như chỉ còn lại hai người họ. Thời gian dường như chậm lại trong khoảnh khắc ấy.
Cả hai đều rất hưởng thụ cảm giác yên bình và tĩnh lặng này như hai người bạn đồng hành tựa vào nhau giữa thiên nhiên. Dù chỉ trò chuyện lặt vặt, không khí giữa họ vẫn ấm áp khiến người ta muốn dừng lại và lưu giữ khoảnh khắc này mãi mãi.
Nửa tiếng sau, cuối cùng họ cũng đến được khu gần phim trường và tìm thấy đoàn quay của Tề Diệu.
Tuy mới 6-7 giờ sáng nhưng phim trường đã đông người cùng không khí nhộn nhịp. Những công trình cổ xen lẫn thiết bị hiện đại, người mặc cổ trang đứng trò chuyện cùng người mặc vest nên nhìn qua vừa lạ vừa thú vị.
Trần Tinh Nhiên gửi tin nhắn, chẳng bao lâu sau có một chàng trai trẻ chạy ra từ trong phim trường, nhìn quanh một vòng rồi thấy hai người họ ở phía xa.
"Thầy Trần, thầy Dương!"
Chàng trai trẻ ánh mắt sáng rực, bước nhanh đến chào: "Xin lỗi để hai thầy đợi lâu, em là trợ lý của anh Tề Diệu, gọi em là Tiểu Thiệu là được. Anh Tề Diệu bây giờ đang bận nên không ra được, ảnh kêu em ra đón hai thầy. Hai thầy ăn sáng chưa? Từ thủ đô chạy đến đây chắc mệt lắm ha? Em..."
Trợ lý Tiểu Thiệu vừa nhìn đã biết kiểu người nói nhiều, mở miệng ra là nói liên hồi không dừng, cứ ríu rít xoay quanh Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt hỏi han khiến hai người có chút ngại ngùng.
"Hai thầy theo em vào nhé, mấy hôm nay đoàn phim vừa khởi quay nên có nhiều chuyện lắm. Lát nữa còn phải định trang, chụp ảnh nữa. À, xe đậu ở bên kia là được rồi, đoàn phim đã thanh toán phí đậu xe, không cần trả thêm đâu......"
Hai người chen không nổi vào giữa mớ lời của cậu ta rồi liếc nhìn nhau, Dương Vân Triệt nhún vai: "Đi thôi, thầy Trần."
"Anh đi trước đi, thầy Dương."
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt lễ phép đáp lại nhau, ánh mắt vừa chạm đã không nhịn được bật cười.
Tiểu Thiệu có chút không hiểu họ đang cười gì. Trong giới giải trí, bất kể địa vị cao thấp, mọi người đều quen gọi nhau là "thầy" và thành thói quen rồi. Nhưng đối với hai người đến từ giới eSports, nghe qua lại thấy hơi kỳ.
Kiểu như... mấy bình luận viên trong buổi livestream dùng giọng điệu trêu chọc vậy.
Người khác nghề đúng là khó bắt nhịp. Dù cả hai trong giới eSports đều là đại thần hàng top nhưng đến một lĩnh vực lạ lẫm, cũng chẳng tiện nói gì nhiều.
Đi theo Tiểu Thiệu vào trong, chẳng mấy chốc họ đã thấy Tề Diệu.
Vừa nhìn thấy anh ấy, Trần Tinh Nhiên suýt không nhận ra.
Không còn là hình tượng idol điển trai thường thấy trên các chương trình tạp kỹ, cũng chẳng phải dáng vẻ trung niên u sầu trong 《Người Chơi Hàng Đầu》 mà là một Tề Diệu mặc cổ trang, tay cầm quạt xếp khẽ phe phẩy, phong độ nho nhã như công tử nhà quyền quý.
Tề Diệu đang quay phim, xung quanh là mấy máy quay hướng vào anh ấy. Anh ấy diễn rất bình tĩnh, lời thoại trôi chảy, ngắt nhịp tự nhiên và trông cực kỳ chuyên nghiệp.
"Làm diễn viên xem ra cũng thú vị ghê."
Dương Vân Triệt đứng xem một lúc rồi nói: "Đúng không?"
"Trên TV nhìn thấy cũng bình thường nhưng xem trực tiếp cảm giác khác hẳn."
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Bao nhiêu máy quay chĩa vào, xung quanh lại đông người quá trời, nói câu nào cũng thấy ngại ngùng......"
Dương Vân Triệt cười trêu: "Đừng run nhé, thầy Trần."
Đúng lúc đó đạo diễn hô "cut", cảnh quay của Tề Diệu xong. Anh ấy nhìn quanh thì thấy Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt, mắt sáng lên, lập tức đẩy người bên cạnh ra rồi bước nhanh lại.
"Tinh Nhiên, cậu đến rồi à!"
Tề Diệu vui mừng nói: "Sao tới sớm vậy?"
Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên: "Mọi người quay xong nhanh vậy à?"
"Còn sớm lắm, mới xong một cảnh thôi, lát nữa còn phải quay cận nữa."
Tề Diệu cười: "Lần trước đã nói chuyện qua Wechat rồi nhưng gặp mặt vẫn phải nói lại, chúc mừng hai người giành được chức vô địch!"
Trần Tinh Nhiên hơi ngượng: "Cảm ơn."
"Hôm chung kết tôi không đến xem được vì đang quay phim, bị gọi về gấp, tiếc dữ luôn á."
Tề Diệu nói tiếp: "Phòng làm việc của tôi gửi thư mời Phó Châu từ trước, còn tưởng hai người bận không đi nổi, không ngờ nhận lời làm khách mời thật luôn. Ha ha ha... yên tâm, ở đoàn phim này tôi lo cho cậu!"
Ba người vừa nói chuyện vừa cười, thu hút ánh mắt của không ít diễn viên và nhân viên xung quanh.
"Hai người bên kia là ai vậy?"
"Hình như thân với anh Tề Diệu lắm, người trong giới à?"
"Chưa gặp bao giờ... nhưng mà hai người đó đẹp trai quá ha, có phải là idol mới của công ty Tề Diệu không?"
"Không nghe nói có người mới nào mà."
"Trời ơi, mấy người không chơi game cũng phải xem hot search chớ? Không nhận ra à? Đó là Vân Thần và Nhiên Thần đấy, vô địch thế giới vừa rồi, mới mang cúp về nước còn gì."
"Cái gì? Họ chính là MOD à??"
"Thời gian vừa rồi chiếm trọn top hot search còn gì... Tôi có nghe nhưng không ngờ ngoài đời họ lại... đẹp trai dữ......"
Người trong giới giải trí thường không biết nhiều về eSports nhưng eSports thì đang hot. Đội MOD suốt ngày nằm trên bảng tìm kiếm nên ai cũng từng nghe tên.
Chỉ là trong mắt nhiều người, tuyển thủ eSports thường không có ngoại hình quá nổi bật, dù sao họ là dân kỹ thuật chứ không phải nghệ sĩ.
Nhưng nhìn thấy hai người thật ngoài đời, đám diễn viên mới nhận ra lời đồn sai bét.
Nhan sắc này mà là dân eSports á? Cho sang giới giải trí cũng đủ sức "càn quét" luôn rồi!
Giờ eSports tuyển chọn gắt vậy hả? Muốn vô địch còn phải đẹp trai cỡ này à?
"Họ đến thăm đoàn hả?"
"Không, nghe nói là tới đóng cameo."
"Em họ tôi là fan MOD, ngày nào cũng xem thi đấu, không biết lát nữa tôi có xin được chữ ký không."
"Nghe nói đạo diễn Cảnh với anh Tề Diệu đích thân mời họ tới, mời mãi họ mới đồng ý á."
"Gì, danh tiếng lớn vậy á hả? Đây là đạo diễn Cảnh đó nha......"
"Giỡn hả, cậu biết họ có bao nhiêu fan trên toàn cầu không? Đừng nói đạo diễn Cảnh, mấy hãng phim lớn nước ngoài còn phải xếp hàng mời ấy chứ. Họ chịu đến đây cũng là nể mặt anh Tề Diệu thôi."
"Trời ơi......"
Hai tuyển thủ eSports hàng đầu thế giới, fan phủ sóng khắp nơi ngay cả trong giới giải trí cũng có không ít diễn viên là fan của họ. Chỉ cần có người nhắc qua, mấy người trước đó không biết gì cũng lập tức hiểu kiểu như "đại thần xuống núi làm từ thiện".
Không khí cả đoàn phim bỗng sôi nổi hẳn lên.
Sau đó, Tề Diệu dẫn hai người đến gặp đạo diễn.
Đạo diễn Cảnh là tổng đạo diễn của bộ phim 《Ngọa Long》tầm 50 tuổi, vừa thấy Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt liền vui vẻ bước tới bắt tay: "Cuối cùng cũng đợi được hai cậu, có hai cậu đến là bừng sáng cả đoàn rồi!"
Những diễn viên khác tuy không nghe rõ ông nói gì nhưng nhìn thấy vị đạo diễn nổi tiếng nghiêm khắc này đang cười tươi như vậy, đều tròn mắt nhìn nhau, không nhịn được thầm xuýt xoa.
Đây vẫn là đạo diễn Cảnh đó hả?
Người nổi tiếng nóng tính, có thể mắng diễn viên khóc giữa trường quay mà giờ lại tươi cười tới vậy?
Ổng bị nhập hồn à?
"Đúng là địa vị lớn ghê......"
"Khoan nha, 《Ngọa Long》 là phim đầu tư lớn nhất trong nước mấy năm nay rồi đó, vai phụ thôi cũng toàn diễn viên đoạt giải lớn. Đạo diễn Cảnh nổi tiếng khó gần, giờ lại niềm nở như này, chỉ vì hai tuyển thủ eSports thôi à, có cần nể mặt tới vậy không......"
"Địa vị trong nước dù lớn cũng chỉ là danh tiếng ở trong nước thôi, còn họ là tuyển thủ tầm thế giới rồi thì phải khác nhau hoàn toàn."
"Nói sai rồi, phải là tầm thế giới thống trị mới đúng. Nếu mấy người từng xem giải thế giới thì biết, hai người này đúng nghĩa là thần trong giới eSports luôn á."
"Má, bá đạo dữ vậy?"
"Oa, đạo diễn Lý chuyên bên võ thuật tới rồi kìa!"
Mấy diễn viên mắt nhanh lập tức thấy một người đàn ông trung niên đang đi tới thì liền im bặt, ai nấy đều chỉnh lại tư thế đứng ngay ngắn.
Người này không phải dạng vừa, là đạo diễn võ thuật hàng đầu, nổi tiếng cả trong nước lẫn quốc tế và từng được nhiều hãng phim nước ngoài mời mà không mời nổi. Lần này để ông nhận chỉ đạo võ thuật cho 《Ngọa Long》, phía đầu tư đã phải tốn không ít công sức và quan hệ. Tổng đạo diễn và đạo diễn võ thuật đều là người đứng đầu trong giới, đủ để thấy quy mô đầu tư của bộ phim này lớn đến mức nào.
Sau nửa tháng quay, các diễn viên đều hiểu rõ tính cách của đạo diễn Lý này còn dữ hơn cả đạo diễn Cảnh. Khi chửi người thì không nể mặt ai, bất kể là ngôi sao lớn hay diễn viên phụ, vào tay ông đều như nhau.
Trước đó từng có một diễn viên Ảnh Đế làm sai động tác, bị ông chửi cho te tua ngay giữa đoàn phim rồi bắt kéo sang tổ võ thuật để huấn luyện đặc biệt. Hai ba ngày luyện như tra tấn, người toàn vết thương nhưng đạo diễn Lý vẫn mặt lạnh như băng. Đến khi quay đạt yêu cầu, nghe đạo diễn nói "Qua rồi", Ảnh Đế hơn ba mươi tuổi từng đoạt bao giải, đứng trước mặt mọi người lại bật khóc.
Hơn nữa, nghe nói ông xuất thân từ gia đình võ học cổ truyền, có võ công thật nên sau một thời gian, chỉ cần thấy ông xuất hiện là các diễn viên đều im thin thít như chuột thấy mèo. Ở chỗ có ông thì chẳng ai dám nói lớn.
"Đạo diễn Lý đang đi qua kìa!"
"Ông ấy ghét nhất mấy kiểu 'dựa hơi quen biết'. Trước có diễn viên nổi tiếng đến xin vai, bị ông chửi cho chạy luôn còn gì......"
"Có khi nào ông ấy định dằn mặt hai khách mời mới này không......"
"Nghe có lý đó!"
Thấy đạo diễn Lý đi thẳng về phía Trần Tinh Nhiên, mấy diễn viên xung quanh lập tức toát mồ hôi lạnh. Ai cũng biết ông nóng nảy, sợ lát nữa có cảnh tượng "thảm sát".
Nhưng rồi chuyện xảy ra sau đó khiến mọi người suýt rớt cả tròng mắt.
"Tiền bối."
Đạo diễn Lý nổi tiếng là nghiêm khắc, dữ dằn lại hiện lên vẻ hơi ngượng ngùng hiếm thấy. Cơ thể ông cao lớn, vạm vỡ, đứng cạnh Trần Tinh Nhiên gầy gò tạo thành tương phản rõ rệt nhưng lúc đối mặt cậu lại tỏ ra... ngoan ngoãn một cách lạ thường.
"Ngài Mục dạo này vẫn khỏe hả?"
Đạo diễn Lý gãi đầu, làn da ngăm đen lộ ra nụ cười hiền: "Lâu rồi tôi chưa gặp ngài ấy, nghe nói giờ ngài ở võ quán của cậu à?"
"Đúng rồi."
Trần Tinh Nhiên mỉm cười đáp: "Chú là học trò của ngài Mục hả?"
"À đúng rồi, tôi là học trò của ông ấy."
Đạo diễn Lý nói: "Có lẽ cậu không nhớ tôi, hồi trước trong buổi giao lưu võ học, tôi cũng có mặt."
"Đạo diễn Lý, hai người quen nhau à?"
Đạo diễn Cảnh ngạc nhiên: "Vậy thì tốt quá, khỏi phải giới thiệu nữa. Đạo diễn Lý, Tinh Nhiên lần đầu đóng phim, nhờ anh chỉ dạy thêm về phần võ thuật nhé."
"Không dám, không dám đâu......"
Đạo diễn Lý hoảng hốt xua tay lia lịa, mặt nghiêm mà giọng run run: "Tôi chỉ có chút võ mèo cào thôi, sao dám múa rìu qua mắt tiền bối được...... Phải là tôi nên học hỏi tiền bối Tinh Nhiên mới đúng......"
Đạo diễn Cảnh: "......"
Tề Diệu: "......"
Các diễn viên đang nín thở theo dõi: "......"
???