Chương 302: Phiên Ngoại 8 [Hoàn]

person Tác giả: Lâm Phong Tảo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:17 visibility 1 lượt đọc

"Trời ơi..."

La Bạch Bạch nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sắt lớn của căn biệt thự sang trọng trước mặt. Dù cố gắng hết mức để không gây tiếng động, cánh cửa vẫn phát ra âm thanh khẽ vang vọng trong sảnh lớn tầng một.

【 Nhỏ tiếng thôi La Bạch Bạch! 】

【 Đừng đánh thức Nhiên Bảo đó! 】

【 Suỵt, lặng lẽ vào trong nào... 】

【 La Bạch Bạch, ông nên giảm cân rồi á, sao bước chân không có nhẹ nhàng như trước nữa rồi kìa! 】

【 Má, biệt thự của Vân Thần to quá, đây là giới nhà giàu à 】

"Mấy người có còn là người không vậy hả?"

La Bạch Bạch nhìn đống bình luận dày đặc trên màn hình, tức đến mức nghẹn lời: "Tôi dậy từ sáng sớm, lái xe nửa tiếng tới đây, mấy người không ai quan tâm sức khỏe tôi hả! Tối qua tôi mới ngủ được có bốn tiếng thôi đó!"

Thấy La Bạch Bạch trưng ra vẻ mặt "mọi người chẳng thương tôi gì hết", đám khán giả trong livestream vội vàng dỗ dành:

【 Được rồi, biết cậu là người giỏi nhất rồi mà 】

【 Mau chuyển máy quay cho Nhiên Thần đi, xong rồi về ngủ tiếp nhé 】

【 Đúng đó, để Nhiên Thần livestream cho tụi này là được rồi 】

【 Nói chứ, Nhiên Thần với Vân Thần có ở nhà không? Sao yên tĩnh quá vậy, chẳng thấy ai hết 】

"Hẹn là mười giờ mà tôi tới sớm hai tiếng đó."

La Bạch Bạch cười tinh nghịch:

"Một lát tôi vào thăm dò chút. Nói trước nha, cái gì xem được thì tôi để xem mà còn cái gì không nên xem thì tôi tắt livestream ngay đó."

Buổi "livestream khám phá nhà" hằng năm của nền tảng Tinh Hà, địa điểm phát sóng do người xem bình chọn. Không biết ai khơi mào, mà mục 【 đến thăm nhà Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt 】 lại thắng áp đảo, rõ ràng fan của hai người này đều đồng lòng "mượn cớ khám nhà để xem cặp đôi".

Cũng phải thôi, từ sau khi Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên phát sóng trực tiếp đám cưới hoành tráng của họ, năm sau cả hai tuyên bố giải nghệ và bắt đầu cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Từ đó đến giờ, họ chưa từng lên sóng lại.

Video đám cưới của họ bị fan tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần, từng chi tiết bị mổ xẻ kỹ đến mức còn hơn cả bài nghiên cứu khoa học. Nó trở thành "kinh thánh" của hội fan ghép cặp.

Nhưng video đó dù hay đến mấy cũng chỉ có chừng đó, fan xem mãi vẫn chưa thỏa. Vậy là nhân dịp này, họ đẩy phiếu cho La Bạch Bạch, chỉ để anh chàng này tới "thám hiểm" nhà hai người.

La Bạch Bạch đi quanh sảnh một vòng mà chẳng thấy ai nhưng lại khiến fan trong livestream được dịp nhìn ngắm biệt thự xa hoa. Bình luận bay đầy màn hình:

【 Cuộc sống của hai người về hưu giàu có là đây à 】

【 Tiếng nổ giữa không trung và ông quản gia bước ra trong ánh sáng! 】

Trong lúc đó, La Bạch Bạch tiện tay bấm chuông cửa.

Một lát sau, Dương Vân Triệt mặc áo choàng ngủ đi xuống từ tầng hai. Nhìn thấy La Bạch Bạch, anh hơi ngạc nhiên: "Bạch Bạch? Cậu tới rồi à?"

"...Hôm qua em có nhắn cho anh mà đội trưởng."

Đúng là không để ông đây trong mắt mà.

La Bạch Bạch thầm lẩm bẩm trong bụng.

"À, nhớ rồi."

Dương Vân Triệt gãi đầu: "Tôi còn tưởng là Nhiên Nhiên về."

Theo động tác của anh, áo choàng rộng khẽ trượt để lộ thân hình rắn chắc với làn da nâu khỏe mạnh.

La Bạch Bạch hoảng hốt che máy quay lại: "Đội trưởng ơi, em đang livestream đó! Anh cẩn thận chút đi!"

Là anh tự hớ hênh, không liên quan gì đến ông đây nha, mong Nhiên Bảo đừng ghi thù mình...

"......"

Dương Vân Triệt vẫn còn ngái ngủ, sau mới chợt tỉnh ra nên vội vàng chỉnh lại áo choàng rồi quay vào phòng thay đồ.

【 Chụp màn hình lại nhanh đi chị em! 】

【 Đây là đội trưởng giữ gìn danh dự phái nam đúng không! Là fan nhiều năm rồi, có gì mà tụi tôi chưa xem qua! 】

【 Chậc chậc, dù giải nghệ rồi mà dáng người vẫn ngon thế này, mặt đẹp mà bụng săn chắc nữa! 】

【 Ha, chắc là chiêu lấy lòng Nhiên Bảo thôi 】

【 Cái cơ bụng màu mật ong này, anh ăn gian đúng không! Vì Nhiên Thần mà bày đủ trò, đồ yêu tinh Chó Dương!! 】

"Nhiên Bảo không có ở nhà à?"

La Bạch Bạch nhìn quanh, mãi chẳng thấy bóng dáng cậu đâu liền hỏi.

Dương Vân Triệt rót nước, đáp: "Em ấy đi thành phố T thăm ông Mục mấy hôm trước, nói hôm nay sẽ về. Tôi vừa nghe tiếng dưới nhà tưởng là Nhiên Nhiên về, ai ngờ lại là cậu."

Anh liếc qua La Bạch Bạch rồi tặc lưỡi hai cái xong lắc đầu.

La Bạch Bạch tức giận: "Cái kiểu nhìn em như nhìn rác rưởi đó là sao hả!"

Hai người đang nói chuyện thì một con mèo Ragdoll trắng ngà đột nhiên chạy ra, cọ cọ vào chân Dương Vân Triệt.

La Bạch Bạch cúi xuống v**t v*: "Mới mấy tháng không gặp mà Latte lớn hẳn ra rồi!"

【 Gặp lại hoàng tử Latte!! 】

【 A a a, con trai Latte của mị dễ thương quá! 】

【 La Bạch Bạch nhẹ tay thôi! Đừng vuốt đến trụi lông con Latte nhà tôi! 】

Latte là con mèo Ragdoll mà Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt nuôi vài tháng trước. Ngày đưa về nhà, Trần Tinh Nhiên còn chụp ảnh đăng Weibo, sau đó thỉnh thoảng lại chia sẻ hình Latte, khiến fan vừa gào thét nhớ hai người, vừa điên cuồng "hôn ké" bàn tay của Trần Tinh Nhiên trong ảnh.

"Latte đáng yêu quá đi ~"

La Bạch Bạch ôm lấy Latte, vừa xoa vừa nói nựng:

"Đợi lớn thêm chút nữa, chú Bạch Bạch sẽ dạy bảng cửu chương cho con nhé ~"

【 ... 】

【 ? 】

【 Quá đáng rồi đó! 】

Dương Vân Triệt nhìn cậu ấy bằng ánh mắt kiểu "đúng là đồ ngốc": "Dù nó có lớn lên thì cũng chẳng học được cái gì đâu."

"Ờ."

La Bạch Bạch gật đầu, xoa cằm: "Vậy dạy nó định lý Taylor* được không?"

(Định lý Taylor: Cho phép xấp xỉ một hàm khả vi bằng đa thức Taylor quanh một điểm a, tức là:

f(x) \approx f(a) + f'(a)(x - a) + \frac{f''(a)}{2!}(x - a)^2 + \cdots

Nói ngắn gọn: Hàm trơn có thể được gần đúng bằng đa thức từ các đạo hàm tại một điểm.)

Khóe miệng Dương Vân Triệt giật giật, lười đáp mà chỉ tiện tay cầm chìa khóa xe:

"Tôi đi đây, cậu chơi với Latte đi, nhớ cho nó ăn hai hộp pate."

"Hả? Ủa đội trưởng, anh đi đâu vậy?"

Dương Vân Triệt cười, khoát tay:

"Đón vợ."

【 Má. 】

【 Anh đang khoe đúng không? Rõ ràng là khoe mà! 】

【 Chuẩn bài khoe vợ luôn! 】

【 Chó Dương! Cướp vợ là tội không đội trời chung!!! 】

"Choang!"

Gió thổi nhè nhẹ, bóng cây đung đưa. Trong sân có chàng trai trẻ rút kiếm một cách dứt khoát. Tiếng kim loại vù vù vang lên, cùng với tiếng lá cây rơi, đối thủ to lớn trước mặt bị hất văng vũ khí khỏi tay.

"Bốp bốp bốp!"

Sau giây lát yên tĩnh, tiếng vỗ tay vang dậy khắp sân.

"Không hổ là sư phụ Trần! Động tác quá mượt, dứt khoát vô cùng!"

"Tuyệt vời! Lực và góc chém hoàn hảo không chê vào đâu được!"

"Chỉ một nhát này thôi đã đủ cho tôi luyện 20 năm!"

Trần Tinh Nhiên khẽ thở ra một hơi, không ai kịp nhìn thấy động tác của anh, ánh kiếm lóe lên, thanh kiếm dài đã trơn tru trở về vỏ.

"Cảm ơn."

"Dạo này cứ mỗi lần con tới là bọn học viên trong võ quán như được tiêm năng lượng mới."

Ông Mục vui vẻ rót cho Trần Tinh Nhiên một ly trà, cười nói: "Ngày thường tập luyện chẳng thấy ai hăng hái như vậy. Cái này gọi là gì ta? Có phải các cậu trẻ hay nói là 'sức mạnh từ idol' không?"

Trần Tinh Nhiên đón lấy ly trà nóng, cười nhẹ:

"Ngài Mục nói quá rồi."

"Hôm nay về à?"

"Dạ."

Trần Tinh Nhiên cúi đầu nhìn điện thoại, khóe môi hơi cong, nụ cười vừa bất lực vừa cưng chiều:

"Nếu không về, Vân Triệt lại sắp càm ràm nữa."

"Mặc kệ nó đi." Ông Mục khoát tay: "Ở lại thêm hai hôm đi, vài ngày nữa hoa mai ở thành phố T nở đẹp lắm."

"Để lần sau ạ." Trần Tinh Nhiên cười: "Dù sao võ quán ở đây, con cũng thường tới, cơ hội còn nhiều."

"Đúng là thanh niên mới cưới, chẳng rời nhau được ngày nào. Xa nhau một chút là không chịu nổi."

Ông Mục trêu rồi chỉ mấy học trò vừa tập xong:

"Mấy đứa này là do ông trực tiếp dạy, con thấy sao?"

"Ra đòn có lực nhưng không có vận, lực bị phân tán với nền tảng còn yếu."

Khi nói đến võ đạo, Trần Tinh Nhiên không nể nang. Vừa nói, cậu vừa nhắn tin cho Dương Vân Triệt.

Trần Tinh Nhiên: Mệt quá, tay đau lắm.

Trần Tinh Nhiên: Ông Mục không cho về, phiền chết được.

Dương Vân Triệt: Mệt thì đừng động tay nữa, nghỉ đi. Tay em quý lắm đó.

Kèm theo là một icon [thổi thổi].

Rõ ràng là một icon hơi sến súa nhưng vì người gửi là Dương Vân Triệt nên Trần Tinh Nhiên chỉ thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Cậu vừa trò chuyện nghiêm túc với ông Mục, vừa cầm điện thoại gõ từng dòng, mỗi tin nhắn gửi đi đều toát ra vẻ giả vờ lạnh nhạt nhưng lại cực kỳ làm nũng.

Đúng là hai mặt trong một người.

【 Võ quán năm nay đông học viên mới ghê. 】

Trần Tinh Nhiên: 【 Ai cũng hỏi đủ chuyện, em thấy mình như giáo viên mẫu giáo, mệt muốn xỉu. 】

Dương Vân Triệt: 【 Vậy thầy giáo ơi, hôm nay có thể về sớm không? Latte nhớ em lắm, cứ kêu meo meo suốt. 】

Trần Tinh Nhiên: 【 Chỉ có Latte nhớ em thôi à? 】

【 Ờ... La Bạch Bạch cũng nhớ em, hôm nay còn qua nhà mình chơi. 】

【 Còn nữa không? 】

【 Không còn. 】

【 Vậy thì hôm nay em không về. 】

Trần Tinh Nhiên gõ dòng đó gửi đi, rồi chờ Dương Vân Triệt nhắn lại "Thật ra là anh nhớ em, mau về đi."

Nhưng chờ mấy phút vẫn không thấy tin nhắn.

Không lẽ anh giận mình thật à?

Trần Tinh Nhiên nhướn mày, nghĩ thầm vé tàu mình đặt sẵn rồi, giờ mà quay về như không có gì, chẳng phải là quá mất mặt à?

Bị lòng tự trọng kỳ quặc thúc đẩy, dù rất muốn gặp Dương Vân Triệt, cậu vẫn giả vờ thản nhiên gõ thêm vài chữ:

【 Nãy nói chuyện với ông Mục nên không nhìn điện thoại. 】

【 Còn đó không? 】

"Ở đây này."

Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên ngay trên đầu. Trần Tinh Nhiên giật mình ngẩng lên.

Dương Vân Triệt đang đứng trước mặt, giơ tay gạt mấy bông tuyết vụn trên đầu cậu:

"Chuyện muốn gặp em, anh thấy chỉ nói bằng miệng thì chưa đủ."

Trần Tinh Nhiên chưa kịp phản ứng, cơ thể đã tự động nghiêng tới gục đầu vào vai anh.

Ông Mục đi ngang qua cổng sân, vừa hay nhìn thấy cảnh đó.

Trần Tinh Nhiên vừa mới qua sinh nhật 22 tuổi, nét thiếu niên đã dần phai với dáng người cao gầy, thẳng tắp, đang được người đàn ông cao lớn hơn nhẹ nhàng ôm lấy.

Những bông tuyết nhỏ rơi trên mái hiên, trên cành cây và trên chiếc khăn quàng màu giống nhau của hai người.

Như một bức tranh hoàn hảo.

Ông Mục khẽ thổi hơi trà trong tay rồi quay ánh mắt đi nơi khác, nhìn thẳng con đường phía trước.

"Không nhìn, không nhìn, không phải chuyện của mình."

"Sao anh lại tới đây?"

Trần Tinh Nhiên thò tay vào bên trong áo khoác của Dương Vân Triệt, mu bàn tay áp vào lồng ngực anh, hơi ấm của hai người hòa vào nhau khiến cái lạnh mùa đông như bị chặn lại ngoài kia.

"Vé tàu của em không phải đặt sẵn rồi à?"

"Không còn cách nào khác, em nói muốn anh, anh có thể không tới được chắc?"

Dương Vân Triệt cười:

"Đợi thêm nửa ngày đối với anh là tra tấn, anh chịu không nổi nên lái xe đến luôn."

"Khi nào em nói muốn anh?"

Khóe miệng Dương Vân Triệt nhếch lên:

"Miệng không nói nhưng tin nhắn thì nói hết rồi."

Trần Tinh Nhiên đang vui, chẳng thèm cãi mà coi như ngầm đồng ý.

Hai người nắm tay nhau đi dọc con phố ở thành phố T, dòng người tấp nập như chỉ là phông nền và còn thế giới này chỉ còn lại họ.

Chẳng bao lâu, ánh mắt cả hai cùng bị thu hút bởi một thứ ở phía trước.

Đó là một gian hàng đã dọn sẵn, đặt hai buồng máy mô phỏng, xung quanh vây kín người xem. Trên tấm biển treo ở quầy là dòng chữ lớn: 【 Livestream Tinh Hà tài trợ 】.

Trần Tinh Nhiên tò mò lấy điện thoại ra, mở app Livestream Tinh Hà tìm kiếm.

Thì ra đây là hoạt động livestream ngoài trời của nền tảng, mời các streamer nổi tiếng thi đấu trực tiếp. Gian hàng này là phòng phát sóng của "Mãn Thiên Tinh - Lạc Tham".

Lạc Tham là người mới của đội 2 Mãn Thiên Tinh, vừa mới giành chức vô địch quốc nội ở giải League hạng A "Tinh Vỡ Ly". Thành tích rất tốt, đúng kiểu ngôi sao đang lên.

Để tăng hiệu ứng chương trình, Lạc Tham hóa trang thành ông cụ tóc bạc, nhờ chuyên viên trang điểm giúp, trông y như một ông già thật sự, giả vờ đi ngang qua, tỏ vẻ tò mò về trò chơi rồi lên thách đấu các tuyển thủ trẻ "đánh đường phố".

Trước mắt, "ông cụ tóc bạc đeo khẩu trang" đang ngồi chơi game. Đám người xung quanh ban đầu còn cười cợt, nghĩ chỉ là người già ham vui, ai ngờ chỉ một chiêu, đối thủ bị hạ ngay tức khắc. Cảnh tượng ấy khiến cả khán giả lẫn livestream đều bùng nổ khiến hiệu ứng chương trình đạt đỉnh luôn!

Bình luận trong khung chat toàn là tiếng cười và bình luận rôm rả, số người xem phòng livestream tăng vọt, chỉ trong chớp mắt đã leo lên vị trí top 1 bảng xếp hạng thịnh hành của Tinh Hà.

Tiện thể nói luôn, vị trí thứ hai đang là buổi live của La Bạch Bạch đang livestream với phong cách "quái dị cùng mèo" trong biệt thự.

Thấy lượt xem và nhiệt độ tăng chóng mặt, đạo diễn quay phim bên cạnh cười đến mức mắt cong như trăng khuyết. Trong lúc lia máy, ánh mắt anh ta vô tình bắt gặp hai bóng người đứng cạnh nhau không xa với tỉ lệ cơ thể cực chuẩn, khí chất hòa hợp đến mức khiến ai nhìn cũng phải chú ý.

Vừa nhìn đã biết là một đôi, hơn nữa còn rất đẹp trai.

Dù cả hai đều đeo khẩu trang và đội nón nhưng đạo diễn có con mắt nghề nghiệp, nghĩ thầm "dùng gương mặt đẹp để tăng nhiệt độ cũng hay đấy"nên liền lên tiếng gọi:

"Hai anh ơi, có muốn thử thách một chút không?"

Thấy họ chưa phản ứng, anh ta nói thêm:

"Nếu thắng, có thể nhận thưởng nha, có thú bông lớn, đồ điện gia dụng, phiếu tiêu dùng các kiểu, muốn chọn gì cũng được!"

Trần Tinh Nhiên vừa định lắc đầu từ chối thì bên cạnh Dương Vân Triệt đã đưa tay nhẹ đẩy cậu về phía trước.

Trần Tinh Nhiên quay đầu liếc anh một cái, thấy Dương Vân Triệt đang cười, ánh mắt lấp lánh, còn chớp mắt với cậu, trong mắt rõ ràng viết hai chữ "muốn thưởng".

Cậu bật cười nhưng trong lòng cũng hơi ngứa nghề. Dù đã giải nghệ nhưng cũng lâu rồi chưa chạm tay vào game. Nghĩ một lát, cậu quyết định bước lên.

"Người tham gia thử thách lần này là một anh chàng trẻ trung đẹp trai nha~!"

Đạo diễn cầm micro, giọng đầy phấn khích, thu hút sự chú ý của đám đông:

"Đối thủ của anh ấy là một 'ông cụ' đã qua tuổi sáu mươi! Quả là một cặp đấu trong mơ, mọi người đoán xem ai sẽ thắng nào?"

"Người kia... có phải là Lạc Tham không?"

"Hình như đúng đó!"

"Trời ơi, lông mày bạc sắp rớt hết rồi kìa hahahaha, chuyên viên trang điểm hơi non tay nha!"

Cơn gió lạnh thổi qua, khiến lớp lông mày trắng dán trên mặt Lạc Tham bong ra một chút, bị khán giả tinh mắt phát hiện ngay. Dù gì cũng là nhà vô địch trong nước vào năm nay, khuôn mặt Lạc Tham nhiều người biết lắm nên nhanh chóng bị nhận ra.

Bị lộ rồi, đạo diễn thấy cũng đúng lúc nên liền ra hiệu cho Lạc Tham công khai thân phận.

"Bị nhận ra rồi à..."

Lạc Tham nhún vai bất lực, gỡ bỏ lớp hóa trang và râu giả: "Không giả nữa, tôi là Lạc Tham."

"Wow!! Là nhà vô địch quốc gia Lạc Tham thật kìa!!"

Không khí tại hiện trường và trong phòng livestream lập tức bùng nổ. Đạo diễn hào hứng hét lên:

"Đúng là bất ngờ ngoài dự đoán nha! Hèn gì hồi nãy tay nghề khủng như vậy, chúng tôi còn tưởng là cao thủ ẩn danh đâu đó cơ hahaha!"

"Vậy... anh chàng này, giờ biết đối thủ là Lạc Tham rồi, vẫn còn dám khiêu chiến không?"

Máy quay lập tức hướng về phía Trần Tinh Nhiên.

Cậu khẽ nhướn mày, tiện tay tháo khẩu trang xuống.

"Trùng hợp ghê."

Không khí xung quanh bỗng như đông cứng lại, đám đông ồn ào phút trước lập tức im bặt, chỉ còn tiếng hít vào đầy kinh ngạc vang lên khắp nơi.

Trần Tinh Nhiên hơi cong mắt, cười nhẹ:

"Tôi là nhà vô địch thế giới."

HOÀN.