Ánh mắt của hắn, cũng trở nên nhu hoà một cách lạ thường.Về lại tĩnh thất, về lại khung cảnh quen thuộc, hai tiểu bạch thỏ đang chơi đùa dưới nền tuyết trắng, nhìn không ra đâu là tiểu bạch thỏ, đâu là tuyết trắng.Mắt hắn chợt nhoà đi rồi."Tư Truy, con ra sau núi, bắt thêm thỏ về đây""Cảnh Nghi, con xuống núi mua cho ta một vò Thiên Tử Tiếu đi"Hai đứa trẻ nghi hoặc nhìn nhau, nhanh chóng làm theo lời người trước mặt.
Bây giờ đã là chiều tà, phải nhanh chóng xuống núi, nếu không nhất định sẽ không kịp trở về khi kết giới đóng lại.
Hai đứa trẻ đi rồi, Lam Vong Cơ hắn chỉ còn lại một mảng cô độc tĩnh lặng, cố gắng dùng chút hơi tàn của bản thân bước ra khỏi cửa, dùng tay cào đất.
Hố nhỏ được đào xong rồi, hộp gỗ cũng đã được chuẩn bị kỹ càng rồi.Lam Vong Cơ nhẹ nhàng vung tay, hai thanh kiếm Tuỳ Tiện cùng Tị Trần hiện ra trước mắt.
Thanh Tuỳ Tiện này là năm trước khi Kim Quang Dao lộ chuyện xấu, hắn đem được về từ Lan Lăng Kim Thị, chỉ tiếc, kiếm này đã tự phong ấn chính bản thân nó.
Lần nữa vuốt ve Tị Trần trong tay, hắn liền đặt hai thanh kiếm vào trong hộp gỗ trầm quý giá, tự tay đặt xuống chiếc lỗ ban nãy hắn đào..