Chương 919: Cảnh này còn quay kiểu gì nữa đây! (1)
Thế là Khâu Hào ngồi xuống, không thèm cắt thịt mà cứ thế giơ dĩa lên nhét thẳng nửa miếng bò bít tết còn lại trên đĩa vào miệng, mặt mày anh lập tức biến dạng.
Đạo diễn ngồi phía sau màn hình xem một màn này, ánh mắt không giấu được vẻ nghi ngờ.
Tuy Khâu Hào chỉ là diễn viên trẻ đóng phim chiếu mạng nhưng nghe nói là thiếu gia của một gia đình giàu có, ra ngoài toàn lái xe sang.
Chắc sẽ không đến mức cứ như chưa từng ăn bò bít tết bao giờ, thèm thuồng thế này đâu nhỉ?
Nhìn cái cách cậu ta ăn ngấu ăn nghiến kia xem, y như cậu ta đã đói suốt mấy ngày rồi vậy.
Nghĩ đến đây, đạo diễn quay đầu nhìn phó đạo diễn bên cạnh: “Mấy ngày không cho cậu ta ăn cơm rồi đấy? Trông cậu ta đói đến mức sống chết ăn cho bằng hết đạo cụ kìa, cảnh này còn quay kiểu gì nữa đây?”
Phó đạo diễn thấy đạo diễn tức giận cũng ngơ ngơ ngác ngác.
Anh ta đang định chuyển hướng mâu thuẫn, hỏi quản lý của Khâu Hào nhưng quay đầu lại không tìm được bóng dáng quản lý đâu, đành bất đắc dĩ một mình hứng chịu lửa giận của đạo diễn.
“Cậu ta đã ăn hai miếng bít tết, có lẽ cũng no bụng rồi, chắc cảnh sau không có vấn đề gì nữa đâu.”
Giữa ngày hè, phó đạo diễn cảm nhận được mồ hôi chảy ròng ròng trên người mình, quần áo đều ướt đẫm.
Bầu không khí này làm Lâm Chu cảm thấy hơi lo lắng.
Suy cho cùng, đây là lần đầu tiên cậu diễn xuất trước ống kính, cảnh quay bị cắt hai lần, dù không phải lỗi do cậu nhưng tâm trạng cũng bị ảnh hưởng.
Nhân viên công tác thấy nam, nữ diễn viên chính chỉ hai ba ngụm đã ăn xong miếng bò bít tết bèn tiến lên bưng đạo cụ xuống.
Lâm Chu nhìn mấy miếng bò bít tết vừa được cậu rán thêm lúc nãy còn đang nằm trên vỉ sắt, đột nhiên cảm thấy bản thân quả là có khả năng tiên tri.
Ít nhất bây giờ không cần rán thêm bò bít tết nữa.
…
“Cảnh 1 - Lần 3!”
“Bắt đầu!”
Nam, nữ diễn viên chính điều chỉnh tâm trạng, một giây sau lại nhập tâm vào nhân vật.
Sắc mặt Khâu Hào lạnh lùng, tiện tay khui chai rượu vang đặt cạnh tay, rót ra hai ly rượu.
Lắc ly rượu đỏ trong tay giúp anh giảm bớt tâm trạng nôn nóng lúc này của mình. Sau khi nhấp một ngụm rượu vang, anh nhẹ nhàng nói: ”Nhan Nhi, em biết rõ suy nghĩ của tôi, cũng nhìn thấy những gì tôi đã làm vì em trong mấy hôm nay. Vậy ý em thế nào?”
Anh nói xong câu này, vẻ mặt giống như không hề thay đổi, vẫn lạnh lùng, dửng dưng như không.
Nhưng trong lòng anh lại âm thầm cảm khái, ăn xong bò bít tết lại uống thêm ly rượu vang này, đúng là tuyệt không gì bằng!
Không ngờ quay cảnh ăn uống còn có chuyện tốt như vậy.
Nếu không phải sợ mình làm chậm tiến độ của đoàn làm phim, anh còn hận không thể cắt thêm mấy phát, ăn một lần cho đã!
Lâm Cửu Ngữ hít một hơi thật sâu, một giây sau mặt mày đỏ bừng, mỉm cười ngại ngùng nhìn thoáng qua nam chính.
Ngay sau đó, Lâm Chu xuất hiện với hai phần bò bít tết.
Lâm Cửu Ngữ vô thức nhìn chằm chằm vào miếng bò bít tết, ánh mắt kia còn trìu mến hơn cả khi nhìn nam chính.
Lâm Chu chưa kịp trở lại vị trí đã nghe đạo diễn lên tiếng.
“Cắt cắt cắt! Cửu Ngữ, cô sao đấy! Nhìn đạo cụ còn tình cảm hơn khi nhìn nam chính là sao?”
Lâm Chu nghe vậy, bất giác quay đầu nhìn nữ chính, đáng tiếc cậu không thấy được ánh mắt tình cảm hơn khi nhìn nam chính trong miệng đạo diễn kia.
Sau khi nhận ra chính mình đang nghĩ gì, Lâm Chu thu lại dáng vẻ hóng chuyện, giả vờ như không có gì xảy ra.
Lâm Cửu Ngữ cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh, bối rối đứng dậy xin lỗi.
Bọn họ đã quay cảnh này ba lần.
Lại còn quay hỏng vì loại chuyện nhỏ nhặt là ăn uống này, thật sự rất ngại.
“Xin lỗi đạo diễn ạ!”
Lúc Lâm Cửu Ngữ nhìn qua, Khâu Hào nhìn lại cô, tỏ ý: Tôi hiểu mà.
Ngày hôm nay, hai người đã bại trận trước phần bò bít tết này!
“Một lần nữa!”
Lâm Chu sắp không nhịn được nghi ngờ vì hai người cảm thấy bò bít tết quá ngon nên mới cố ý cắt mấy lần để ăn cho đủ!
Cậu đã rán tận mấy phần bò bít tết rồi nhưng còn chưa rảnh nếm thử đâu đấy!
Hai người này vậy mà ăn tổng cộng bốn phần rồi.
Nếu không phải lần này đạo diễn hô cắt nhanh, một khi thịt bị cắt ra, sợ là hai phần này cũng không giữ được.
Thế là Lâm Chu lanh tay lẹ mắt bưng hai phần bò bít tết đi ngay.
Khóe miệng của Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ không thể khống chế giật giật.
…
“Cảnh 1 - Lần 4!”
“Bắt đầu!”
Lâm Chu chờ Khâu Hào nói xong lời thoại, cực kỳ quen thuộc bưng bò bít tết cho nam nữ chính, sau đó lùi về vị trí phông nền phía sau, tiếp tục làm bò bít tết. Bởi vì cậu nghĩ làm thêm vài phần nữa sẽ đảm bảo hơn.
Dù sao thì nhân vật của cậu cũng là đầu bếp, chẳng phải việc của đầu bếp chỉ là nấu ăn thôi à!
Khi bắt đầu lần quay này, Khâu Hào dồn hết tâm trí vào việc duy trì dáng vẻ tổng tài bá đạo của mình.
Đối diện với bò bít tết ngon tuyệt, anh lựa chọn quay phim xong lại ăn tiếp, nói hết lời thoại thì tỏ vẻ ăn nhạt tuếch, không biết mùi vị gì. Anh cắt bò bít tết ra thành từng miếng một nhưng chẳng hề có dự định ăn vào miệng.
Chỉ cần không ăn, anh sẽ có thể dằn xuống tâm trạng háo hức được ăn món ngon, diễn ra cảm giác ăn không ngon.