Chương 920: Cảnh này còn quay kiểu gì nữa đây! (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 920: Cảnh này còn quay kiểu gì nữa đây! (2)

Vậy nên hết thảy đều rất hoàn hảo.

Thẳng đến khi Lâm Cửu Ngữ ăn một miếng bò bít tết, mất khống chế ợ lên vì no nốc.

Cả đoạn phim lập tức sụp đổ.

“Cắt cắt cắt!”

“Hôm nay các cô cậu bị gì thế hả? Liên tiếp xảy ra sự cố, một cảnh đơn giản thế này quay mấy lần rồi biết không?”

Đạo diễn nóng máu cởi mũ trên đầu ra, ném cái bẹp xuống đất.

Lâm Cửu Ngữ lần nữa tổn thương và tuyệt vọng.

Lần này là ngoài ý muốn thật mà!

Lượng thức ăn bình thường của cô chỉ khoảng một miếng bò bít tết, nếu không phải thịt bò lần này quá ngon thì sao cô có thể ăn tận hai phần được! Lại còn không bỏ qua miếng đồ ăn kèm nào.

No đến mức ợ hơi là chuyện cô không thể nào ngờ được.

Lâm Cửu Ngữ xấu hổ đỏ mặt, lần nữa nói xin lỗi.

Đạo diễn đen mặt: “Nghỉ ngơi 10 phút, các cô cậu tìm cảm giác đi!”

Ợ hơi sau khi ăn no là trạng thái sinh lý, đạo diễn biết có lẽ vì cô ăn no quá nên mới dằn cơn tức giận xuống, đi vào phòng uống chè đậu xanh.

Càng quay càng bực mà!

Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ ngồi trong nhà hàng, hai người lúng túng nhìn nhau.

Nhưng nhìn miếng bò bít tết trên bàn và ngửi mùi thơm của bò bít tết đang tản ra trong không khí, sắc mặt cả hai đều trở nên xoắn xuýt.

Nói thật, lúc này hai người họ đã ăn no cành hông.

Nhưng bò bít tết này quá ngon, nếu không ăn, chẳng phải lãng phí lắm à?

Không nỡ chút nào!

Loại cảm giác bụng thì no căng nhưng miệng vẫn thòm thèm này quá mức khó chịu.

“Không ăn há chẳng phải lãng phí à?”

Lâm Cửu Ngữ lộ vẻ mặt không đành lòng nhìn bò bít tết trong đĩa.

Vừa nghĩ đến cảnh cô không thể thưởng thức miếng bò bít tết ngon lành này, chỉ sợ nửa đêm cô đang ngủ cũng sẽ buồn bực đến tỉnh cả ngủ mất.

“Đúng vậy, lãng phí là việc làm đáng xấu hổ. Tôi nghĩ tôi vẫn có thể ăn thêm một phần.”

Dù sao Khâu Hào là đàn ông, ăn được nhiều, ban nãy lúc còn đang quay phim đã cắt bò bít tết thành từng miếng nhỏ gọn, bây giờ cứ việc cho hết vào miệng là xong.

Ăn thịt bò rất nhanh no, cùng lắm thì ăn hết phần này anh sẽ không ăn cơm tối nữa!

Lâm Cửu Ngữ nhìn động tác của Khâu Hào, vô cùng ghen tị.

Sao cô không ăn được nhiều như thế chứ!

Nhưng cô cũng không hề tỏ ra yếu thế, bắt đầu vào việc.

Lâm Chu đứng rán bò bít tết ở phía sau thấy vậy đã không còn nghi ngờ gì nữa.

Tổng cộng sáu phần bò bít tết, nếu cứ ăn thế này sẽ hết sạch đạo cụ cho xem!

Sau đó lại cắt tiếp thì cảnh này còn quay kiểu gì nữa đây!

Lâm Chu hết sức buồn rầu.

Không ngờ chỉ quay một cảnh nhỏ lại phiền phức thế này.

Xem ra diễn viên quần chúng cũng không dễ làm nha!

Chờ đến khi nam nữ chính lần nữa bưng chiếc đĩa đã sạch bóng đến.

Lâm Chu mỉm cười nhắc nhở hai người một câu: “Bò bít tết sắp hết rồi, nếu ăn nữa sẽ không còn đạo cụ đấy!”

Tuy đây là họ đang công nhận tài nấu nướng của cậu nhưng không có đạo cụ, cậu biết phải quay cảnh này bao lâu nữa mới có thể nhận được phần thưởng đây!

Hiện giờ, Lâm Chu đang cực kỳ tò mò về phần thưởng của hệ thống.

Cậu chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cảnh quay này!

Lâm Cửu Ngữ nhìn nụ cười dịu dàng của Lâm Chu, gương mặt vốn tròn trịa vì ăn quá no của cô lập tức đỏ bừng như đít khỉ, toàn thân sắp bốc khói đến nơi.

Làm gì có nữ minh tinh nào ăn nhiều như cô chứ! Một hơi ăn hết ba phần bò bít tết luôn!

Nếu để quản lý của cô biết, chỉ e sẽ la hét chói tai cho xem!

Nói không chừng quản lý còn chạy đến đoàn làm phim, mỗi ngày nhìn chằm chằm cô quay phim và kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn uống của cô.

Chỉ nghĩ đến thôi mà cô đã cảm thấy rùng mình.

“Yên tâm đi, tôi no rồi, không ăn nổi nữa đâu!” Lâm Cửu Ngữ vỗ nhẹ vào cái bụng hơi căng phồng của mình, nói đảm bảo.

Lâm Chu nhìn hành động giống như vỗ dưa hấu của cô, khóe miệng khẽ giật.

Lâm Cửu Ngữ đắm chìm trong niềm hạnh phúc hiếm lắm mới được ăn đến no nốc.

Cô cảm thấy giờ chỉ cần thực hiện một số động tác sẽ lập tức phun ra đồ ăn kẹt trong cổ họng ngay.

Ba phần bò bít tết, đúng là làm khó cô rồi!

Nhưng đứng trước món ngon, ai có thể nhịn không ăn mới không phải người thường.

“Tôi cũng vậy.” Khâu Hào sờ bụng mình, gật đầu theo.

“Hai người kiềm chế chút nhé! Lát nữa còn phải quay phim.”

Lâm Chu nhìn dáng vẻ của họ, không khỏi lo lắng cho cảnh quay tiếp theo, cậu luôn cảm thấy chắc cảnh này sẽ không thể kết thúc sớm nổi.

Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ đều nghiêm túc gật đầu, lần này họ no lắm rồi, có năng lực chống cự bò bít tết, nhất định có thể qua!

Cắt mãi như vậy, dù mọi người không nói gì nhưng tự họ cũng có áp lực tâm lý.

Lâm Chu tin tưởng khi thấy vẻ nghiêm túc này của họ.

Sau đó, cảnh quay lại bắt đầu.

“Cảnh 1 - Lần 5!”

“Action!”

Hai phút sau… Lâm Chu bưng hai phần bò bít tết đến trên bàn rồi lùi về vị trí phông nền.

Vì tin lời đảm bảo của nam, nữ diễn viên chính nên lần này cậu không rán thêm bò bít tết, với lại trên vỉ sắt vẫn còn hàng tồn.

Cậu cứ thế nhìn nam nữ chính thuận lợi diễn đến cảnh tỏ tình thành công, kích động ôm nhau, đạo diễn cũng không còn hò hét ‘cắt’ nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right