Chương 921: Bọn họ cũng cần mặt mũi mà!
Lâm Chu vừa thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị tan làm.
Chỉ thấy Lâm Cửu Ngữ đang được Khâu Hào bế lên xoay vòng vòng, đột nhiên sắc mặt khổ sở, ‘òa’ một phát phun trào.
Lâm Chu nhắm mắt, bỗng có dự cảm chẳng lành.
Một giây sau, quả nhiên nghe đạo diễn hô lên: Cắt.
Hy vọng tan làm lần nữa tiêu tan!
Lâm Chu không biết nên phản ứng thế nào.
Vào khoảnh khắc đạo diễn hô cắt, trợ lý của Lâm Cửu Ngữ vội chạy đến trước mặt chăm sóc cô nàng, nào là súc miệng nào là uống nước.
Đạo diễn thấy cô bị nôn cũng lo lắng bước lên hỏi: ”Cửu Ngữ, cô không sao chứ? Không khỏe chỗ nào à?”
Lúc này, Khâu Hào ở cạnh đó ngửi thấy mùi cũng không kìm được ọe ra.
Nhân viên công tác ở hiện trường đều cuống cuồng cả lên.
Bộ phim này của họ chủ yếu là xoay quanh câu chuyện yêu đương ngọt như mía lùi của nam nữ chính. Đa số cảnh quay đều tập trung vào nam nữ chính, nếu hai người họ có chuyện, tiến độ của đoàn làm phim chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Khi đoàn làm phim bấm máy bắt đầu quay, họ cần tiền để duy trì hoạt động mỗi ngày.
Bởi vậy mọi người trông thấy nam, nữ diễn viên chính một trước một sau nôn ọe, người nào người nấy đều lo lắng vây lại.
“Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy?”
“Có cần gọi 120 (số điện thoại cấp cứu của Trung Quốc) không?”
(số điện thoại cấp cứu của Trung Quốc)
“Sao cả hai người đều nôn thế?”
Nghe được sự quan tâm của mọi người ở trường quay, Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ không để ý mình đang khó chịu, đồng loạt lắc đầu như trống bỏi.
Nhưng qua một lúc lâu, hai người vẫn chỉ ấp a ấp úng nói được mấy chữ: Không sao đâu.
Làm mọi người lo sốt vó!
“Hai người khó chịu ở đâu à? Sao hôm nay liên tục quay hỏng, bây giờ lại còn nôn nữa thế!”
Thấy hai người thở hổn hển cả buổi, nói không ra hơi, đạo diễn nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Lâm Cửu Ngữ được trợ lý chăm sóc đã dần dần hồi phục, trông thấy đạo diễn và tất cả mọi người đều nhìn mình, thầm nghĩ nếu cô còn không nói rõ lý do thì chuyện này sẽ không dễ dàng cho qua, đành nhắm mắt, xem cái chết nhẹ tựa lông hồng giải thích:
“À thì… Tôi thật sự không sao đâu mà… Chỉ là ăn no quá nên lúc bị Khâu Hào bế lên, không nhịn được phun ra thôi.”
Nói xong câu này, cô muốn chui cả người xuống đất luôn, xấu hổ quá! Thật là xấu hổ quá đi mất!
Bước chân vào giới giải trí nhiều năm như vậy, cô chưa từng nghe chuyện nữ diễn viên nào ăn đạo cụ đến nỗi nôn ra.
Nếu chuyện này bị lan truyền, sao cô còn lăn lộn trong giới được nữa!
Khâu Hào thấy không giấu nổi nữa cũng gật đầu theo.
Vì là diễn viên nên bình thường họ đều ăn rất ít, hiếm khi ăn nhiều như vậy, dạ dày khó chịu là chuyện rất bình thường, nhỉ?
“Thưa đạo diễn, Cửu Ngữ nói không sai, tôi cũng ăn rất nhiều, mỗi lần hoạt động thịt đều nghẹn ở cổ họng. Anh không biết bò bít tết này ngon cỡ nào đâu! Tôi không kìm được ăn no quá, thật đấy, tôi xin thề!”
Thấy ánh mắt khó hiểu của đạo diễn, Khâu Hào vội giơ tay thề thốt.
Lâm Chu vốn đang lo lắng, vừa đi đến đã nghe nam, nữ diễn viên chính nói vậy, lập tức lộ vẻ sửng sốt.
Vừa rồi cậu còn tưởng do bò bít tết mình làm có vấn đề nên mới khiến hai người cảm thấy khó chịu.
Cậu đang tự nghi ngờ bản thân thì nghe được lời này.
Vậy là phải trách tài nấu nướng của cậu quá tốt ư?
Những người còn lại cũng mất khả năng quản lý biểu cảm.
Ai cũng tưởng mình nghe nhầm.
Mọi người lo lắng cả buổi trời, còn cho rằng xảy ra chuyện gì, kết quả là vì hai người họ ăn no quá hả?
Sao mà nghe ảo ma Canada thế!
Mọi người nghi ngờ nhìn Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ.
Bỗng dưng trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Lúc này, hai người họ thật sự ngượng ngùng đến sắp co quắp ngón chân.
“Bò bít tết ngon lắm à?”
Đạo diễn nhìn hai diễn viên bày ra dáng vẻ y hệt nhau, thật sự không thể quản lý biểu cảm được nữa.
Anh vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt càng khó che giấu, lộ rõ ý hỏi: Hai người đang nói cái qué gì vậy?
Bò bít tết có gì ngon chứ! Thứ kia ngon nghẻ gì đâu, thịt trên đĩa còn lộ rõ màu hồng kia kìa!
Tưởng anh chưa từng ăn bò bít tết à?
“Đạo diễn, anh nếm thử đi! Tôi không lừa anh đâu, ngon thật đấy! Chắc chắn anh chưa ăn món nào ngon như vậy bao giờ!”
Đối diện với sự nghi ngờ của đạo diễn, Khâu Hào vội vàng giải thích.
Anh rất mong đạo diễn nếm thử món bò bít tết này để chứng minh cho mọi người thấy là ăn ngon thật.
Chứ không phải do hai người họ quá thèm mà ăn đạo cụ đến no căng bụng!
Đoàn làm phim nhiều người thế này, bọn họ cũng cần mặt mũi mà!
Nghe anh nói vậy, vẻ mặt Lâm Tử Hàng càng thêm một lời khó nói hết.
Cậu nhóc này nói năng kiểu gì thế!
Cái gì gọi là chắc chắn anh chưa ăn món ngon như vậy bao giờ hả?
Anh đường đường là một đạo diễn, chưa bàn đến chuyện giàu có cỡ nào nhưng cũng không đến mức ngay cả bò bít tết loại ngon cũng chưa từng ăn lần nào có được không?
Lâm Tử Hàng câm nín bị Khâu Hào ấn xuống chỗ ngồi trước đó của anh.
“Đạo diễn, tôi đã cắt bò bít tết ra thành từng miếng nhỏ rồi, vẫn chưa động tới. Anh nếm thử đi, nếu không ngon, lát nữa anh muốn mắng tôi thế nào cũng được!”
Đã nói đến nước này, Lâm Tử Hàng chỉ có thể cầm dĩa lên, ghim một miếng bò bít tết rồi cho vào miệng.