Chương 925: Còn nữa, màn diễn xuất vừa rồi của cậu cũng có mấy vấn đề (1)
Lâm Cửu Ngữ nghe lời này bèn ngoan ngoãn đứng dậy nhường chỗ.
Lâm Tử Hàng thuận thế ngồi xuống, cầm dao dĩa lên!
“Thấy chưa, chỗ này phải làm như vầy…”
Lâm Tử Hàng vừa cắt bò bít tết vừa ngửi mùi thơm, cũng chẳng để ý mình đang nói gì, ma xui quỷ khiến đưa miếng thịt vào miệng.
Miếng bò bít tết tươi ngon, mọng nước vừa vào miệng, hai mắt anh sáng rực.
‘Chết tiệt, miếng bò bít tết mới ra lò này ngon hơn hai miếng trước nhiều!’
‘Mùi vị khác biệt hẳn!’
‘Ngon quá đi mất!’
Lâm Tử Hàng vừa ăn, động tác tay và tâm lý của anh đều hoạt động dữ dội.
Dáng vẻ hoàn toàn tập trung vào ăn uống đó khiến Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ nhìn mà ngơ ngác.
Lúc này, phó đạo diễn và nhân viên công tác xung quanh đều không thể kiểm soát biểu cảm.
Nếu trước đó đa số mọi người không để ý đến việc đạo diễn ăn hai phần bò bít tết kia, thì bây giờ anh lại đang ăn ngon lành ngay trước mắt mọi người.
Trong chốc lát, toàn trường quay im phăng phắc.
Mọi người cứ thế nhìn đạo diễn ăn hết phần bò bít tết trước mặt Lâm Cửu Ngữ rồi lại ngồi phịch vào chỗ của Khâu Hào.
Mọi người:???
Nhìn phản ứng của đạo diễn, có lẽ món bò bít tết do diễn viên quần chúng nấu rất ngon nhỉ?
Không thì đạo diễn sẽ không vừa hướng dẫn diễn xuất vừa ăn đạo cụ thế kia.
Lại còn ăn một lúc hai phần!
Khiến mọi người không biết nên nói gì.
Ngày nào cũng chịu kích thích quá lớn!
“Còn nữa, màn diễn xuất vừa rồi của cậu cũng có mấy vấn đề.”
“Cậu…”
Thấy đạo diễn còn chưa nói hết câu đã cắt miếng bò bít tết, Khâu Hào sững sờ, anh ngây người nhìn động tác của đạo diễn, thậm chí còn chẳng nghe rõ đạo diễn đang nói gì.
Một lúc lâu sau, trường quay lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng Lâm Tử Hàng ăn bò bít tết.
Ăn hết hai phần bò bít tết, anh còn thoải mái ợ một cái rõ to.
Sau đó, anh bình thản lau miệng dưới ánh mắt của mọi người rồi nói: “Bây giờ hai người đã hiểu rồi đúng không, chúng ta quay lại lần nữa, các bộ phận chuẩn bị đi!”
Nhìn theo bóng lưng đạo diễn rời đi, Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ nhìn nhau.
Đầu óc bọn họ vẫn còn choáng váng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy đạo diễn ăn khỏe thật.
Một mình anh ăn gần bốn miếng bò bít tết.
Chẳng lẽ anh ấy chưa ăn trưa à?
Rõ ràng họ đều bị sốc đến mức đầu óc tê liệt.
Nhìn cảnh tượng vô lý trước mắt, tâm trạng Lâm Chu thật sự vô cùng phức tạp.
Cậu chỉ diễn vai quần chúng trong một cảnh quay nhưng giờ tan làm vẫn còn quá xa vời.
Cậu đóng vai đầu bếp nhưng đạo cụ sắp bị ăn hết rồi.
Đây là tình huống trớ trêu cỡ nào!
Đặc biệt là các nhân viên công tác xung quanh cứ thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt tràn ngập tò mò, dò xét.
Lâm Chu chưa từng bị nhiều người để ý đến như vậy, cậu cảm thấy rất xấu hổ.
Nhưng nhìn thấy chỉ còn lại hai miếng bò bít tết duy nhất trên vỉ sắt, Lâm Chu bất lực bước đến nhắc nhở:
“Đạo diễn, chỉ còn lại hai phần bò bít tết cuối cùng thôi, nếu tiếp tục quay thì sẽ không còn nguyên liệu nữa đâu ạ!”
Cậu vừa dứt lời, không khí trường quay lại chìm vào sự im lặng kỳ lạ.
Ánh mắt của các nhân viên cứ đảo qua đảo lại giữa nam, nữ diễn viên chính và đạo diễn.
Quay một cảnh đến giờ vẫn chưa xong, bò bít tết bị tiêu hao nhiều nhất, nhìn xem chỉ còn lại hai phần cuối cùng.
Nếu cảnh này vẫn không qua…
Lâm Tử Hàng giật mình, lúc này mới nhận ra họ đã quay cảnh này rất nhiều lần rồi.
Nghĩ đến những chuyện mình vừa làm, mặt anh đỏ bừng, vội vàng hỏi: “Các cậu nhìn xem, sắp ăn hết bò bít tết rồi mà vẫn chưa quay xong cảnh đấy!”
“À này, tổ đạo cụ, đi mua thêm một ít bò bít tết ngon về đây đi!”
“Tôi thấy 50 cân cũng đủ rồi!”
Lâm Chu cứ tưởng khi đạo diễn biết bò bít tết chỉ còn lại hai phần cuối cùng sẽ yêu cầu mọi người tập trung quay phim, cố gắng một lần cho xong.
Nào ngờ cách giải quyết của đạo diễn lại là mua thêm bò bít tết về.
Thoáng chốc, cậu không biết nên thể hiện cảm xúc gì.
Tổ đạo cụ nghe đạo diễn nói vậy thì mặt mày tái mét.
Nghe xem đây là lời gì hả hả hả? Mở miệng ra đã đòi bò bít tết thượng hạng, còn muốn mua hẳn 50 cân!
Cũng không nhìn xem 50 cân bao nhiêu miếng thịt, biết có ăn hết không!
Lâm Chu: …
“Thầy Lâm à, cậu cứ yên tâm, cậu chỉ cần diễn tốt vai của mình là được, đừng lo lắng gì về chuyện nguyên liệu.”
Lâm Tử Hàng không quan tâm đến sắc mặt của thầy đạo cụ mà chỉ tập trung chú ý Lâm Chu.
Phó đạo diễn này tìm người giỏi thật.
Trong phim cần một vai quần chúng là đầu bếp, anh ta liền tìm một đầu bếp chính hiệu về cho anh!
Nhìn xem! Tay nghề này còn ngon hơn cả bò bít tết do đầu bếp nhà hàng Michelin gì đó làm mà anh từng ăn.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, cao thủ ẩn mình nơi dân gian là đây!