Chương 926: Còn nữa, màn diễn xuất vừa rồi của cậu cũng có mấy vấn đề (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 926: Còn nữa, màn diễn xuất vừa rồi của cậu cũng có mấy vấn đề (2)

“Này cậu, chúng ta đều họ Lâm, 500 năm trước là người một nhà đấy!”

Lâm Cửu Ngữ vốn đang im lặng nhập vai, nghe đạo diễn nói vậy, cô giống như nắm bắt được trọng điểm, cũng vui vẻ tiếp lời:

“Đạo diễn, anh không nói thì tôi cũng không để ý, chỉ lo ăn thôi mà quên béng chúng ta cũng đều họ Lâm này.”

Nam chính họ Khâu đứng bên cạnh tiếc nuối chép miệng. Sao anh không họ Lâm luôn nhỉ, thế thì có thể dùng chuyện này để làm quen rồi. Sau khi quay phim xong thì kết bạn, thỉnh thoảng còn có thể đến ăn ké.

Lâm Chu: …

Chẳng hiểu sao cậu cảm thấy đoàn phim này có gì đó sai sai.

Cậu đang nói chuyện nghiêm túc, họ thì lại quan tâm đến chuyện 500 năm trước là người một nhà.

“Đạo diễn, vậy thì bắt đầu thôi.”

Nếu còn chờ thêm nữa, bò bít tết sẽ nguội mất.

“Được rồi, cảnh 1 - Lần 7, chuẩn bị!”

Đùa giỡn thì đùa giỡn, ồn ào thì ồn ào.

Nhưng hai phần bò bít tết cuối cùng, cả đạo diễn lẫn diễn viên chính đều hiểu rõ.

Dù bây giờ có mua bò bít tết về cũng phải mất nửa ngày.

Cảnh này đã quay cả buổi rồi.

Nếu còn không qua nữa thì thật trời đất không thể dung tha!

Vì vậy, ngay khi bắt đầu quay, cả nam lẫn nữ diễn viên chính đều rất nhập tâm vào vai diễn.

Lâm Chu cũng bưng hai phần bò bít tết quý giá cuối cùng lên đúng lúc.

Mọi thứ đều rất hoàn hảo.

Cả nam, nữ diễn viên chính và đạo diễn đều đã no bụng, có sức chống cự nhất định với bò bít tết.

Nhưng khi các nhân viên công tác trong đoàn biết cảnh quay này bị cắt nhiều lần như vậy là do bò bít tết quá ngon, họ đã vô thức tò mò về món bít tết do Lâm Chu làm từ lâu.

Nhìn thấy nam, nữ chính cắt bò bít tết, bắt đầu ăn, một nhân viên vô thức bước vào trường quay.

“Cắt cắt cắt!”

“Thu âm, ai cho cậu đứng đấy!!! Cậu bị lộ mặt rồi kìa!!! Tức chết tôi mà, cậu nhìn xem! Phải làm lại bò bít tết nữa rồi!”

Hai phần bò bít tết cuối cùng đấy!

Anh đã định quay một lần cho xong luôn, giờ bị một người lộ mặt phá hỏng tất cả!

Không chỉ đạo diễn mà nam nữ chính cũng cảm thấy tuyệt vọng, cảnh quay này thật sự có độc mà!

Thấy đạo diễn nổi nóng, các diễn viên và nhân viên công tác tại hiện trường đều im thin thít như chim cút.

Bình thường, trừ khi quay với những diễn viên cực kỳ nổi tiếng, không thì đạo diễn là người có tiếng nói tuyệt đối ở phim trường.

Không nhìn thấy vừa rồi dù anh thần kinh bất ổn, nói phải mua thêm 50 cân bò bít tết thượng hạng thì thầy đạo cụ vẫn phải lết xác đi mua đấy à!

Mọi người thấy chỉ còn lại hai phần bò bít tết cuối cùng mà phân đoạn này vẫn chưa qua, đành câm nín.

Sự im lặng này thật đinh tai nhức óc.

Ngay cả Lâm Chu cũng không dám hé răng.

Cậu chỉ là nhân vật phụ thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu đâu ha…

“Vậy giờ làm sao đây?”

Im lặng hồi lâu, không khí bắt đầu trở nên ngượng ngập.

Nhất là khi đạo diễn đã ném ra câu kia nhưng lại không ai đáp lời.

Dường như nhìn ra được sự lúng túng của đạo diễn, phó đạo diễn bèn hỏi.

Câu này rõ ràng đã hỏi ra tiếng lòng của mọi người.

Mọi ánh mắt đều rơi lên người đạo diễn, chờ anh lên tiếng.

Đạo diễn giật giật khóe miệng.

“Làm sao? Tôi có thể làm sao! Quay cảnh khác trước đi, chờ tổ đạo cụ mua bò bít tết về rồi quay tiếp!”

Nhiều người và máy móc như vậy, lãng phí thời gian chính là lãng phí tiền tài!

Hiện trường vốn lặng ngắt như tờ, vì lời nói của đạo diễn lập tức hoạt động trở lại.

Lâm Chu là vai phụ của cảnh này, thấy thế thì chuẩn bị tìm chỗ nghỉ ngơi một lát.

Cứ quay đi quay lại mãi, cậu cũng khá mệt, làm nền cũng không phải dễ làm, diễn viên chính ngồi, còn cậu phải đứng đực ra đó làm đồ ăn.

Thời tiết rất nóng, dù không làm gì cũng bị nhiệt độ cao nung đến nỗi nước trong người bốc hơi gần hết.

Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, cậu đi ăn chút chè đậu xanh lạnh. Đoàn làm phim này khá ổn, trời nóng còn cung cấp chè đậu xanh lạnh cho mọi người.

“Vậy hai phần bò bít tết này…”

Mọi người vừa mới nhúc nhích đã nghe Lâm Cửu Ngữ hỏi một câu như vậy, trong nháy mắt bị cưỡng ép đứng yên tại chỗ.

Nói đến đây, mọi người đều không bận rộn nữa.

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào hai phần bò bít tết trên bàn.

Mặt lộ vẻ khát vọng.

Đây chính là bò bít tết ngon đến mức nam, nữ diễn viên chính ăn đến mức nôn ra.

Không thấy đạo diễn cũng mượn danh nghĩa để một mình ăn sạch bốn phần đấy à!

Trừ nam, nữ diễn viên chính và đạo diễn ra, những người còn lại chỉ có thể ngửi mùi, nhìn bọn họ ăn như hổ đói mà mãi vẫn không biết nó có mùi vị gì!

Họ biết chắc chắn là rất ngon, không thì cũng chẳng đến nỗi ngay cả hai diễn viên chính lẫn đạo diễn đều say mê như vậy. Nhưng họ lại không biết mùi vị cụ thể là gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right