Chương 927: Cậu chỉ là nhân vật phụ thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu đâu ha… (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 927: Cậu chỉ là nhân vật phụ thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu đâu ha… (1)

Có điều, họ chỉ tò mò thôi!

Lâm Chu cũng dừng bước, nhìn bò bít tết - Ngọn nguồn làm mọi người không ngừng quay lỗi, muốn nghĩ xem nên xử lý thế nào.

Không được, cậu cũng phải ăn!

Cậu đã làm nhiều phần như vậy mà chính mình còn chưa được nếm thử miếng nào đâu!

“Tôi thấy đừng nên lãng phí hai phần này, mọi người cùng đến nếm thử đi.”

Phó đạo diễn vốn nghĩ hai phần bò bít tết này kiểu gì cũng phải đến tay anh ta.

Chẳng phải đạo diễn xong thì nên đến lượt phó đạo diễn à!

Kết quả, đạo diễn lại thẳng thừng bảo mọi người chia nhau ăn đi!!!

Việc này làm tan vỡ ý tưởng của phó đạo diễn, anh ta không khống chế được lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn về phía đạo diễn bằng ánh mắt như bị đâm sau lưng.

Mong rằng đối phương có thể phát hiện ra mà chủ động nhớ đến anh ta.

Nhưng Lâm Tử Hàng vốn không hề chú ý tới tâm tư nhỏ của phó đạo diễn.

Nếu không phải bốn phần bò bít tết đã là cực hạn của bụng anh thì anh cũng luyến tiếc chia bò bít tết cho mọi người lắm chứ!

Ngẫm lại, thịt bò vừa vào miệng đã tan chảy, kết cấu trơn mềm, tươi ngon mọng nước, mỗi miếng đều là lời thuyết minh tốt nhất cho món bò bít tết!

Nhưng ở hiện trường, anh là người ăn nhiều nhất, ăn mãi cũng không tốt. Do dự một lúc, Lâm Tử Hàng nhớ lại dáng vẻ một mình anh ăn bốn phần bò bít tết vừa rồi đều bị mọi người nhìn thấy, nếu mọi người không biết món bò bít tết này tuyệt vời đến mức nào, không biết họ sẽ dựng chuyện kiểu gì sau lưng anh.

Thanh danh cả đời của đạo diễn Lâm anh sẽ bị hủy hoại trong phút chốc!

Thế nên biện pháp tốt nhất chính là kéo mọi người cùng xuống nước.

Vậy thì không ai nói được ai, thanh danh của anh có thể giữ được rồi.

Nam, nữ diễn viên chính thông minh cũng lập tức hiểu được dụng ý của đạo diễn.

“Đúng đúng đúng, mọi người đều đến thử tay nghề của thầy Lâm đi! Tôi chưa từng ăn bò bít tết nào ngon như vậy. Nếu không phải thầy Lâm là diễn viên, tôi còn ngỡ anh ấy là đầu bếp của nhà hàng tây nào đó ấy!”

Lâm Cửu Ngữ vừa thấy có cơ hội ‘tẩy trắng’ thì lập tức phản ứng lại.

Cô có thể thoát khỏi hình tượng nữ diễn viên ăn đạo cụ lúc quay phim đến nỗi nôn ra hay không đều dựa vào lần này!

Lâm Cửu Ngữ cô làm được!

Lâm Cửu Ngữ tích cực cắt bò bít tết chưa được đụng tới trong đĩa thành từng miếng nhỏ, sau đó đích thân đi chia cho nhân viên công tác đang có mặt.

Khâu Hào cũng vậy.

Thái độ nhiệt tình này của họ khiến nhân viên công tác cảm thấy hơi không quen!

Lâm Chu thấy tình hình phát triển vượt qua dự đoán của cậu, nhất thời đứng yên tại chỗ, không biết nên làm gì.

Nhất là khi phản ứng của những nhân viên công tác sau khi ăn được bò bít tết còn lố hơn cả nam, nữ diễn viên chính và đạo diễn.

“Đậu xanh! Đây là bò bít tết ấy hả!?”

Nhân viên thu âm đứng gần nam, nữ diễn viên chính nhất, lúc nãy còn bởi vì đến quá gần mà bị lộ mặt trong ống kính.

Lúc này, anh ta dẫn đầu ăn thử một miếng bò bít tết, ăn xong thì cực kỳ kinh ngạc.

“Ngon quá trời luôn!”

Những nhân viên công tác còn lại thấy thế rất tò mò, ai nấy đều buông dụng cụ trong tay xuống, vây lại gần.

“Mau cho tôi thử với, mùi vị thế nào?”

“Vừa nãy thấy đạo diễn lén lút một mình xử hết bốn phần là tôi biết ngay mùi vị nhất định rất ngon mà!”

“Vãi chè, ngon quá đi!”

“Bò bít tết này mềm thật đấy! Nhai trong miệng có vị nước sốt, thịt bò chín tới, sốt tiêu đen rất thơm. Hèn gì mọi người ăn dữ thế, ngon như vậy ai mà nhịn cho nổi!”

Các nhân viên công tác vốn chỉ tò mò, sau khi được nếm thử bò bít tết thì họ không tò mò nữa mà đổi thành thèm thuồng!

Mỗi người chỉ thử được một miếng nhỏ, sau khi cảm nhận hương vị thơm ngon trong miệng, ai cũng nhìn miếng bò bít tết trong đĩa bằng ánh mắt tỏa sáng.

Họ không được như nam, nữ diễn viên chính và đạo diễn, có thể ăn đến no căng bụng, mọi người chỉ có thể ăn chút xíu.

Cảm giác thèm ăn bị khơi gợi nhưng lại không được thỏa mãn, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Chu đều ngập tràn khát vọng.

Bọn họ vây đến chỗ Lâm Chu.

“Thầy Lâm, cậu là đầu bếp chuyên nghiệp hả?”

“Thầy Lâm có tay nghề này, sao phải đến Hoành Điếm làm diễn viên quần chúng thế? Chắc chắn là vì cậu cực kỳ thích đóng phim đúng không!”

“Thầy Lâm ơi, lát nữa anh còn làm bò bít tết nữa không?”

“Thầy Lâm…”

Lâm Chu cũng không biết tại sao chỉ trong thời gian ngắn mà bản thân từ một diễn viên quần chúng không có danh tiếng bỗng chốc lại biến thành thầy Lâm trong miệng nhân viên công tác.

Cậu chợt nhớ ai trong giới giải trí này cũng có thói quen gọi người khác là thầy/cô, chỉ đành tập làm quen.

“Chuyện này còn tùy vào tình hình quay phim lát nữa, nếu cần nhiều thì có lẽ tôi sẽ phải làm nhiều.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right