Chương 928: Cậu chỉ là nhân vật phụ thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu đâu ha… (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 928: Cậu chỉ là nhân vật phụ thôi, chuyện này không liên quan gì đến cậu đâu ha… (2)

Cậu trả lời ngắn gọn trước câu hỏi của mọi người.

Lâm Chu nhanh chóng thoát ra khỏi đám đông, ra ngoài hít thở.

Việc cậu rời đi không ảnh hưởng gì đến sự sôi nổi trong đoàn làm phim.

Mọi người nếm được hương vị của bò bít tết thì thảo luận cực kỳ rôm rả.

“Thấy chưa! Giờ mọi người có thể trải nghiệm nỗi khổ của tôi rồi chứ! Đối mặt với miếng bò bít tết ngon như vậy mà tôi còn phải diễn ra cảm giác ăn không vô, mọi người đã biết tôi khó khăn thế nào chưa!”

Khâu Hào đứng cùng nhóm nhân viên công tác, không ngừng kêu ca.

Trợ lý của anh cũng ăn được một miếng bò bít tết, lúc này gật lấy gật để công nhận.

Trước đó, cậu ta cảm thấy Khâu Hào không có kỹ năng diễn xuất, bây giờ ăn được miếng bò bít tết này, cậu ta mới thấy kỹ năng diễn xuất của Khâu Hào rất khá.

Trước miếng bò bít tết ngon đến vầy mà vẫn có thể diễn ra dáng vẻ không thèm ăn, anh đúng là rất trâu bò!

Nếu để cậu ta diễn, chưa tới một giây cậu ta sẽ không hề dè dặt mà gặm sạch miếng bò bít tết luôn!

Nghe nhân viên công tác tấm tắc khen anh diễn xuất tốt, Khâu Hào cực kỳ vui vẻ, nhất thời tự tin tăng vọt!

Anh cảm thấy vai diễn này chính là đo ni đóng giày cho mình!

Trên cơ bản, khi không có bò bít tết bật hack, nam, nữ diễn viên chính quay các phân cảnh khác đều một lần là qua.

Diễn một bộ phim chiếu mạng yêu đương ngọt ngào vốn không cần quá nhiều kỹ năng diễn xuất.

Chỉ cần diễn ra cảm giác cặp đôi, có bầu không khí yêu đương, không ngượng ngập, không máu chó thì vẫn có thị trường để chiếu.

Sau khi thầy đạo cụ mang một thùng bò bít tết được bảo quản tươi về, bầu không khí hài hòa ở hiện trường lập tức biến thành phấn khích điên cuồng.

“Thầy Lâm đâu rồi!”

“Có thể quay cảnh ăn rồi chứ?”

“Mau mang bò bít tết đến nhà ăn đi! Đại Hoàng, anh mua bao nhiêu bò bít tết vậy? Đủ ăn không?”

Đại Hoàng: “Gọi đầy đủ họ tên giúp tôi, cảm ơn!”

“Được rồi, Đại Hoàng, anh mua 50 cân hả?”

“Anh bị ngáo à? Đâu ra nhiều bò bít tết thượng hạng như vậy cho anh mua một hơi chứ! Tôi có thể mua 10 cân về nhanh thế này đã hay lắm rồi đấy!”

Đại Hoàng tức giận nói xong thì lấy bò bít tết trong thùng bảo quản tươi ra đặt trên quầy bếp. Bò bít tết lần này là loại ngon do đạo diễn mở miệng đòi, từ hoa văn đá cẩm thạch trên mặt cắt của miếng bò có thể nhìn ra chất lượng thịt rất tốt.

Khi cho thịt bò bông tuyết vào miệng còn có mùi thơm của sữa bò.

Các nhân viên công tác vây xem còn chưa ăn mà đã bắt đầu nuốt nước miếng ừng ực.

Đúng lúc vừa quay xong một cảnh, đạo diễn cũng lắc lư đi vào quầy bếp, nhìn thấy bò bít tết chất lượng hơn trước đó nhiều bèn vung bàn tay to lên: “Diễn lại cảnh lúc nãy, bò bít tết mà tổng tài của chúng ta ăn lúc tỏ tình chắc chắn phải là đồ cao cấp, không thì thiết lập nhân vật sẽ sụp đổ. Nhất định phải là hàng thượng hạng!”

Nam, nữ diễn viên chính cũng không có ý kiến gì, ngược lại còn vô cùng vui sướng.

Trong lúc chờ bò bít tết, họ đã quay hai cảnh, hoạt động một phen, đã tiêu hóa bớt mấy phần bò bít tết trước đó.

Nghĩ đến sắp được ăn bò bít tết mới ra lò, niềm đam mê quay phim của họ dâng cao.

“Thầy Lâm đâu rồi? Cảnh diễn này không có cậu ấy là không được!”

“Đúng đấy, thầy Lâm đâu?”

Thịt bò đến rồi, còn thiếu đầu bếp!

Người nào người nấy thèm thuồng ao ước bò bít tết xong thì bắt đầu tìm kiếm Lâm Chu.

Sau đó, mọi người hốt Lâm Chu đang lười biếng hưởng điều hoà ra quay phim.

Mặt trời sắp lặn đến nơi rồi.

Quần quật cả ngày mà cảnh phim chỉ xuất hiện mấy giây của cậu còn chưa quay xong.

Số tiền này đúng là không dễ lấy chút nào.

Lâm Chu vừa cảm khái vừa theo sau nhân viên công tác đến phim trường.

Sau đó, cậu nhìn thấy thịt bò chất thành ngọn núi nhỏ trên quầy bếp, khóe miệng mất kiểm soát co giật.

“Thầy Lâm đến rồi kìa, mau nhường đường.”

“Thầy Lâm, anh xem thử còn cần gì không, tôi tìm cho anh.”

“Thầy Lâm ơi, nhiêu đây thịt bò đủ không? Không đủ thì kêu Đại Hoàng đi mua thêm!”

Đại Hoàng:…

Đối diện với sự nhiệt tình của mọi người, Lâm Chu thật sự rất muốn hỏi một câu:

Nhiều bò bít tết như vậy, đạo diễn tính quay bao nhiêu lần thế?

Tối nay cậu có thể tan làm được không?

Nhưng cậu và đạo diễn không thân, không hỏi như thế được.

“Vậy tôi chuẩn bị trước một chút nhé?”

Mọi người nghe Lâm Chu nói vậy đều nhường chỗ, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, chờ đạo diễn ra lệnh một câu sẽ tiến hành quay phim.

Quay sớm ăn sớm!

Lâm Tử Hàng không chút hoang mang kêu mọi người chuẩn bị.

Sau đó, anh luôn chú ý đến mỗi động tác của Lâm Chu.

Thấy cậu cắt túi bò bít tết ra.

Thấy cậu rửa rau củ.

Còn có cắt phần rìa của miếng bò bít tết…

Chờ đến khi xử lý bò bít tết xong.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right