Chương 929: “À, để đề phòng bất trắc, tôi nói với mọi người một chút cảnh này nên diễn thế nào!
Lúc chuẩn bị quay, cuối cùng thì tâm trạng kích động của Lâm Tử Hàng cũng nguôi ngoai.
Anh đứng dậy đi vào khung cảnh quay phim, ho khan hai tiếng, thu hút ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Lâm Chu của mọi người.
Mọi người đang hăng say nhìn Lâm Chu rán bò bít tết, nghe được giọng đạo diễn vẫn hơi miễn cưỡng nhìn về phía anh.
Bò bít tết sắp lên đĩa rồi, lúc này lại lên tiếng, kiếm chuyện à!
“À, để đề phòng bất trắc, tôi nói cho mọi người một chút cảnh này nên diễn thế nào!”
Nam, nữ diễn viên chính đã chuẩn bị sẵn sàng, nghe đạo diễn nói vậy, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
(⊙o⊙) Gì cơ?
Anh nói cái gì?
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của đạo diễn, nam, nữ diễn viên chính nhớ đến bốn phần bò bít tết bị ăn hết trước đó, không tin chút nào.
Đạo diễn muốn ăn bò bít tết mới ra lò nên cố ý đúng không?
“Không cần đâu ạ, đạo diễn. Chúng tôi quay cảnh này nhiều lần lắm rồi, cực kỳ quen thuộc, đã biết nên diễn thế nào rồi!”
“Hơn nữa, trước đó anh đã diễn thị phạm cho chúng tôi một lần. Yên tâm đi ạ, lần này chúng tôi chắc chắn không có vấn đề gì đâu!”
Khâu Hào nói xong nhìn về phía Lâm Cửu Ngữ, ý bảo cô cũng mở miệng nói vài câu.
Đây chính là mấu chốt liên quan đến việc lát nữa hai người họ có thể ăn được bò bít tết hay không đấy!
Lâm Cửu Ngữ tiếp được ánh mắt của Khâu Hào, lập tức gật đầu.
“Đúng đấy ạ, đạo diễn. Anh cứ yên tâm đi, chúng tôi chắc chắn một lần là qua luôn!”
Lâm Tử Hàng nghe thế thì vẻ mặt hơi cứng ngắc.
Trong lòng không ngừng điên cuồng rít gào.
Không được!
Một lần là qua thì anh còn gì để ăn nữa!
Vất vả lắm mới tiêu hóa một chút, có hẳn hai miếng bò bít tết trước mắt mà anh chỉ có thể nhìn không được ăn, chẳng phải đau khổ lắm à!
Lâm Tử Hàng chưa từ bỏ ý định, chuẩn bị giãy giụa thêm chút nữa.
“Các cô cậu đã bị lỗi nhiều lần như vậy, vẫn nên để tôi chỉ dẫn hai người một chút vậy. Ví dụ như lúc ăn cơm nên diễn với tâm trạng gì…”
Lâm Tử Hàng còn chưa dứt lời đã bị vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Cửu Ngữ cắt ngang.
“Đạo diễn, không phải là anh muốn ăn bò bít tết mới nói vậy đấy chứ?”
Nghe đến đây, Lâm Tử Hàng nhất thời nở nụ cười xấu hổ.
Đúng thật là…
Một đấm chết tươi sự phụ già mà!
Đôi khi thẳng thắn một chút sẽ có điều ngạc nhiên bất ngờ.
Ví dụ như Lâm Tử Hàng là một người sĩ diện, chơi chiêu này có thể bác bỏ suy nghĩ của anh.
“Ha ha ha, sao có thể chứ! Vậy hai người diễn đi, chúng ta thử xem sao.”
Thấy họ kiên trì, Lâm Tử Hàng cũng muốn giữ thể diện.
Thế là anh mỉm cười, quay người trở lại trước camera, sắc mặt suy sụp trong nháy mắt, đắng lòng vô cùng tận.
Sau đó, cảnh phim được quay suôn sẻ.
Có lẽ nhờ có miếng bò bít tết treo trước mặt nên lần này từ nam, nữ diễn viên chính đến nhân viên công tác đều cực kỳ nhiệt tình, muốn nhanh chóng quay xong để được ăn bò bít tết.
Sau khi nam chính nói xong lời thoại, Lâm Chu khéo léo bưng đĩa bò bít tết lên rồi lại lui ra phía sau vị trí phông nền.
Không biết có phải vì thợ quay phim quá yêu thích bò bít tết hay không mà lần này ống kính cực kỳ ưu ái Lâm Chu, quay từ gót giày của cậu đến tư thế bước đi trên suốt đoạn đường từ khi cậu bắt đầu bưng bò bít tết lên.
Cảnh Lâm Chu bưng bò bít tết trông đặc biệt cao ráo, thần thái ngút ngàn.
Sau đó, ống kính theo Lâm Chu đi đến trước mặt nam, nữ diễn viên chính.
Thứ đầu tiên được thu vào khung hình là cận cảnh hai phần bò bít tết do Lâm Chu đặt xuống bàn.
Cách quay này khác hoàn toàn hẳn cách quay tập trung vào nam nữ chính trước đó.
Nhưng cả nhóm người, bao gồm đạo diễn đều cảm thấy không có vấn đề gì.
Ngược lại còn nghĩ cách quay này vô cùng có cảm xúc.
Chỉ cần nhìn hình ảnh bò bít tết được đặc tả trong ống kính cũng đủ khiến người ta không nhịn được chảy nước miếng.
Nam, nữ diễn viên chính cũng không ngoại lệ, bò bít tết này trông còn đẹp hơn những miếng họ đã ăn lúc nãy, họ phải dùng ý chí nghị lực kinh người mới có thể kìm nén được cơn thèm ăn phát ra nơi đầu lưỡi.
Để diễn thật nghiêm túc.
Thế nhưng đến tình tiết ăn, hai diễn viên chính còn chưa kịp cho miếng bò bít tết vào miệng.
Đạo diễn lại không hề báo trước hét lên: Cắt.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều dừng trên người Lâm Tử Hàng.
Lâm Tử Hàng đối diện với ánh mắt của mọi người, đã chuẩn bị xong tâm lý.
Chỉ cần anh không ngại thì người ngại sẽ là người khác.
Vậy nên vẻ mặt của anh rất bình thường!
“À thì, tôi cảm thấy màu sắc của miếng bò bít tết này hơi nhạt, màu trắng lúc lên hình sẽ không tạo được cảm giác thèm ăn đâu, thầy Lâm rán thêm vài phần có màu đậm hơn một chút được không?”