Chương 930: Hả? Cậu nói gì? Cậu sắp đi rồi à? (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 930: Hả? Cậu nói gì? Cậu sắp đi rồi à? (1)

Lâm Tử Hàng vừa nói vừa nhìn sắc mặt Lâm Chu, sợ đối phương nghĩ mình đang tìm cớ, gần như vừa dứt lời đã bắt đầu giải thích: “Thầy Lâm, trình độ nấu nướng của cậu tuyệt đối không có vấn đề gì, chủ yếu là do con người tôi hay soi mói, để ý cả mấy chi tiết nhỏ nhặt. Cậu hiểu chứ?”

Mọi người nghe lời nói không biết xấu hổ của đạo diễn thì không duy trì nổi nét mặt bình thường của mình nữa.

Nghe xem đây là lời gì kìa?

Đường đường là đạo diễn, chỉ vì một phần bò bít tết mà tự bôi nhọ bản thân luôn à?

Anh vậy mà lại tâm cơ dữ nha!

Phì!

Đạo diễn chóa!

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn đạo diễn bằng ánh mắt u oán.

Lâm Chu cũng lộ ra biểu cảm một lời khó nói hết.

Nhưng người này là đạo diễn đấy! Lâm Chu tự nhủ trong lòng.

Một cảnh quay mà tốn hết cả buổi, cậu chỉ muốn diễn xong nhanh chút, sau đó lãnh lương rồi xem đã nhận được phần thưởng hệ thống hay chưa thôi.

“Được ạ.”

Lâm Tử Hàng thấy Lâm Chu đồng ý thì kích động đến mức không thể diễn tả bằng lời, không còn giả vờ được nữa.

Mọi người xung quanh thật sự không nhìn nổi!

Nam nữ chính nhìn miếng bò bít tết sắp vào miệng nhưng lại không ăn được, quá là khó chịu.

Hận không thể bịt miệng đạo diễn - Người đang quấy rầy bọn họ quay phim lại.

Miếng bò bít tết bị cắt ra luôn rồi, giờ phải quay lại nữa!

Nhưng còn miếng bò bít tết có màu nhạt này thì phải xử lý thế nào đây?

“Đạo diễn, vậy phần bò bít tết này thì sao?”

Khâu Hào hỏi xong, Lâm Tử Hàng lập tức hiên ngang lẫm liệt tiến về phía trước, nói với dáng vẻ ‘các cô cậu phải kiềm chế’: “Lát nữa hai người còn phải quay tiếp, không được ăn quá nhiều bò bít tết, để tôi ăn hai phần này giúp cậu, nếu không hai người ăn quá no sẽ không quay phim tốt được. Hầy!”

Lâm Tử Hàng nói xong còn trưng ra vẻ ‘tôi cũng không muốn vậy đâu’, cứ như anh ăn hai phần bò bít tết này là giúp đỡ được nhiều lắm không bằng!

Nhóm nhân viên xung quanh thấy thế đều đen mặt.

Ai nấy hận không thể tiến lên cướp lấy bò bít tết, sau đó lắc người anh, gào thét: ‘Anh đừng ăn, chúng tôi có thể ăn thay!’

Nhưng vì đây là đạo diễn nên mọi người không dám hó hé tiếng nào.

Chỉ có thể nghẹn khuất nhìn đạo diễn bước lên, ghim dĩa vào miếng bò bít tết chưa cắt hết, sau đó cho vào miệng, ngoạm một miếng lớn.

Quá tài tình! Miếng bò bít tết vốn to bằng lòng bàn tay vậy mà lại bị anh cắn một phát hết nửa miếng.

Vừa ăn miếng thịt bò bông tuyết thượng hạng, vị beo béo và mùi sữa đã thoang thoảng trong miệng, thật sự ngon đến mức không miếng bò bít tết bình thường nào có thể sánh bằng.

Rõ ràng ngon hơn miếng bò bít tết mới nãy nhiều, nháy mắt đã chiếm được trái tim của Lâm Tử Hàng.

Hai mắt anh tỏa sáng nhìn Lâm Chu, bật thẳng ngón tay cái với cậu.

Xem ra là do nguyên liệu nấu ăn hạn chế sự phát triển của thầy Lâm!

Chỉ cần nhìn vào nguyên liệu cao cấp vừa được đổi lại là có thể biết ngay kết cấu và mùi vị cũng tăng lên một bậc.

Miếng thịt bò này vừa vào miệng đã gần như tan ra ngay, chỉ cắn nhẹ đã dễ dàng đứt rời, chẳng cần tốn sức.

Thậm chí còn không cần dùng đến sốt tiêu đen, rắc chút muối biển và hạt tiêu đen lên rồi rán đã đủ tạo nên hương vị thơm ngon hảo hạng.

Lại còn đảm bảo được mùi vị vốn có của bò bít tết.

Ngon, đúng là quá ngon!

Lâm Tử Hàng chỉ cắn ba miếng đã xong phần bò bít tết, sau đó quay lại chỗ ngồi của mình.

Phó đạo diễn bên cạnh nhìn chằm chằm vào miếng bò bít tết trong đĩa.

Anh ta từng nếm thử mùi vị của nó nhưng hoàn toàn chưa cảm nhận được niềm vui sướng khi ăn bò bít tết.

Được đạo diễn yêu cầu, lần này Lâm Chu rán bò bít tết có màu đậm hơn một tí, đường vân vô cùng rõ ràng, đúng là trông càng ngon miệng, càng kích thích vị giác hơn.

Chuyện này cũng khiến Lâm Chu hơi nghi ngờ.

Chẳng lẽ vừa rồi đạo diễn nghiêm túc thật à?

Người trang điểm xong lên ống kính sẽ rất ăn ảnh, lẽ nào nguyên liệu cũng vậy?

Lâm Chu định lát nữa quay xong sẽ hỏi thử xem thế nào.

“Cảnh 1… bắt đầu!”

Lâm Chu không nhớ nổi đã quay bao nhiêu lần.

Cậu chỉ biết máy móc bưng hai phần bò bít tết trong tay lên bàn vào đúng thời điểm, sau đó lùi ra sau làm phông nền mà thôi.

Không biết vì đạo diễn đã được ăn no hay do nam nữ chính không muốn miếng bò bít tết đến tay lại bị gián đoạn nữa nên cả hai đều diễn hết sức nghiêm túc, cảnh này vậy mà “qua” không hề báo trước!

Mãi đến khi đạo diễn hô “Cắt”, nói “Qua rồi”, mọi người mới thoát khỏi trạng thái quay phim.

Trong lúc nhất thời, mọi người còn chưa kịp thu lại vẻ mặt kinh ngạc, lập tức đổi thành biểu cảm vui mừng.

“Aaaa, cuối cùng cũng qua rồi!”

Lâm Cửu Ngữ phấn khích, việc đầu tiên là thét chói tai, sau đó nhào vào bàn, ăn miếng bò bít tết vừa rồi cô chưa kịp ăn xong.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right