Chương 931: Hả? Cậu nói gì? Cậu sắp đi rồi à? (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 4,280 lượt đọc

Chương 931: Hả? Cậu nói gì? Cậu sắp đi rồi à? (2)

Dáng vẻ như thể sợ chỉ chậm một giây thì bò bít tết sẽ bị cướp đi mất.

Khâu Hào thấy vậy cũng quay lại chỗ ngồi nhanh như chớp, ngấu nghiến miếng bò bít tết đã cắt xong trên đĩa, thuần thục nhai trong miệng.

Mới giây trước người này còn làm vẻ mặt lạnh lùng như tổng tài bá đạo mà giây sau đã trông như tên ngốc chưa bao giờ được ăn ngon: Ngồi xuống, một tay bưng đĩa, một tay cầm dĩa, điên cuồng nhét bò bít tết vào miệng.

Vừa rồi nhân viên ở trường quay còn đang vui vẻ vì đã “qua” cảnh.

Lúc này nhìn thấy dáng vẻ của hai diễn viên chính thì không cười nổi nữa.

Khá lắm!

Lâm Chu cũng ngây ngẩn một lúc rồi mới nhận ra cảnh quay này đã “qua”. Vậy là vai diễn của cậu hoàn thành rồi!

Trong lòng lập tức hừng hực cháy bỏng.

Ban đầu, thấy tiến độ quay phim kiểu này, cậu còn tưởng có khi phải quay đến trước khi trời tối mới kết thúc, không nghĩ tới bất ngờ lại đến quá nhanh.

Bỗng dưng cậu được tan làm!

Cậu không kìm nổi bật cười thành tiếng.

Lâm Chu nhìn về phía phó đạo diễn, bước đến chỗ anh ta.

“Phó đạo diễn, cảnh quay xong rồi, vậy tôi đi trước nhé!”

Lâm Chu nói xong, phó đạo diễn mới nhớ vai này chỉ có một cảnh, quay xong là kết thúc luôn!

“Được, để tôi chuyển thù lao cho cậu.”

Phó đạo diễn thầm nghĩ mình vẫn chưa được ăn bò bít tết, ánh mắt đầy tiếc nuối.

Nhưng nhân vật này chỉ có một cảnh quay, anh ta cũng hết cách!

“Được ạ, cảm ơn phó đạo diễn.”

Hai người đứng một bên nói chuyện, Lâm Tử Hàng đang xem lại cảnh quay sau camera giám sát ở cách đó không xa nghe thấy Lâm Chu sắp đi thì không thèm quan tâm gì nữa, nhấc chân đi qua đó ngay.

“Hả? Cậu nói gì? Cậu sắp đi rồi à?”

Lâm Tử Hàng kích động kéo tay Lâm Chu, trên mặt toàn là vẻ khó hiểu, dáng vẻ như sợ người bỏ đi mất.

Phó đạo diễn và Lâm Chu đều không hiểu mô tê gì.

Vai cameo nhỏ này chỉ có mỗi một cảnh, quay xong không đi thì làm gì?

Vừa rồi lúc cậu nhận được tiền thù lao, hệ thống hiển thị nhiệm vụ của nhân vật này đã hoàn thành.

Đây chỉ là một vai diễn nhỏ, Lâm Chu đoán có lẽ phần thưởng sẽ không tốt cho lắm, thế nhưng cũng tràn đầy mong chờ, đợi quay về sẽ xem xét thật kỹ.

“Có chỗ nào không ổn ạ?”

Nói thật, đây là lần đầu Lâm Chu quay phim lộ mặt trước ống kính, chưa rõ tình hình nên chỉ có thể nghe theo đạo diễn.

Bây giờ thấy đạo diễn kéo lại, cậu còn tưởng cảnh quay vừa rồi có vấn đề gì.

“Cậu đi rồi thì phim của bọn tôi làm sao đây?”

“Hở?” Lâm Chu nghe đạo diễn nói vậy thì mặt mày ngơ ngác.

Không phải đâu, cậu chỉ là một vai nhỏ được lộ mặt trước ống kính thôi mà, có tác dụng lớn đến vậy à?

Không có cậu thì không quay phim được nữa ư!

Sao ảo thế!

Tuy kiếp trước Lâm Chu không hoạt động trong giới giải trí nhưng trong ký ức của kiếp này, vai phụ cũng chỉ là vai diễn không quan trọng gì thôi mà!

“Phó đạo diễn, cậu bị sao đấy, sao không giữ diễn viên có thực lực lại?”

Phó đạo diễn:?

Anh ta chọc ghẹo ai rồi hả!

Cậu ấy chỉ là một vai nhỏ trong cảnh quay, anh ta đâu có quyền thêm đất diễn, anh ta chỉ là phó đạo diễn casting mà thôi!

Chẳng lẽ còn có thể tự chủ trương thêm cảnh để giữ chân người ta lại à?

Anh ta có cái quyền đó chắc?

Ông trời ơi, nghe xem đây là lời gì kìa!

Phó đạo diễn sắp trợn ngược mắt lên trời nhưng chỉ dám giận chứ không dám nói, đành phải im lặng đứng sang một bên.

Anh ta muốn xem đạo diễn còn có thể nói ra những lời tổn thương nào nữa!

Nam nữ chính đang ngồi ăn vui vẻ trong bối cảnh nhà hàng cạnh đó, nghe Lâm Chu sắp đi cũng giật nảy mình.

Bọn họ biết rõ sự khác biệt giữa ăn no một bữa và bữa nào cũng được no nê.

Hai người tranh thủ nhét hết đồ ăn trên đĩa vào miệng rồi vội vàng chạy về phía Lâm Chu.

“Có chuyện gì vậy, thầy Lâm sắp đi à?”

Lâm Chu thấy bọn họ đều tỏ vẻ khó tin, trong lúc nhất thời cũng không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

Chẳng lẽ chỉ có mình cậu cảm thấy chuyện này rất bình thường à?

Diễn xong, cả tiền và phần thưởng đều nhận được rồi, cậu không đi thì còn làm gì nữa!

Tại sao bọn họ kích động dữ vậy?

Lâm Chu khó hiểu bèn hỏi thử: “Tôi quay xong rồi, không thể đi à?”

“Hả?”

Nghe được câu nói cộng thêm vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Chu, cả đạo diễn lẫn nam nữ chính đều ngây ra như phỗng.

Quay xong rồi là có ý gì?

Sau này không còn cảnh ăn nào giống hôm nay nữa à?

“Đạo diễn, thầy Lâm chỉ có cảnh quay này thôi ạ?”

Khâu Hào cực kỳ kinh ngạc, chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Diễn viên có tài nấu nướng xuất sắc như vậy, sao chỉ diễn một cảnh duy nhất chứ!

Thầy Lâm mà đi thì bọn họ còn ăn cái gì được đây?

Không được, tuyệt đối không được!

Khâu Hào vừa nghĩ đến khả năng này, đầu óc đã sắp nổ tung.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right