Chương 932: Ông trời ơi, nghe xem đây là lời gì kìa! (1)
Đây là chuyện kinh khủng cỡ nào!
Nhất thời, đầu óc của anh điên cuồng suy nghĩ.
“Hả? Vậy à?”
Lâm Tử Hàng choáng váng trước thông tin Lâm Chu sắp đi, lại bị Khâu Hào hỏi bất ngờ nên chưa kịp phản ứng lại. Sau đó, anh nhìn về phía phó đạo diễn bên cạnh.
Những việc như casting của đoàn phim đều do phó đạo diễn phụ trách, chuyện này phải hỏi anh ta.
“Phó đạo diễn, là thật à?”
Phó đạo diễn nhếch miệng nở nụ cười giả tạo, chính thức trả lời vấn đề của bọn họ:
“Đúng vậy, vai của thầy Lâm chỉ có một cảnh quay thôi.”
Thật ra, phó đạo diễn cũng không nỡ để Lâm Chu đi, bởi vì anh ta chỉ mới thử một miếng bò bít tết bé xíu, còn chưa kịp ăn đã ghiền.
Không ngờ cảnh quay lại “qua” nhanh đến vậy.
Anh ta không giống đạo diễn và diễn viên chính, có lẽ họ đã no rồi nên cảnh quay đạt cũng không cảm thấy có vấn đề gì.
Nhưng trái tim anh ta thì đang rỉ máu đấy!
Phó đạo diễn nghĩ đến đây, trong ánh mắt nhìn ba người họ lóe lên tia hâm mộ, ghen tị, hận.
Bây giờ anh ta nói vậy, có thể nhìn ra mọi người đều không nỡ để Lâm Chu đi.
Nếu có thể thêm vai hoặc cho nhân vật của cậu nhiều cảnh quay hơn, há chẳng phải Lâm Chu có thể ở lại à?
Phó đạo diễn thầm tính toán lách cách trong lòng, anh ta không có quyền thêm cảnh cho diễn viên nhưng đạo diễn thì có thể!
Để mọi người đều được ăn ké đạo cụ, chính là lúc này!
“Đạo diễn, tôi cảm thấy người trong đoàn phim cũng cần ăn uống mà. Những lúc nam nữ chính hẹn hò đâu thể thiếu cảnh dùng bữa được, không có thầy Lâm thì chúng ta biết làm sao?” Khâu Hào đầu óc nhanh nhạy, vừa nghĩ đến cảnh quay sau này không được ăn đạo cụ do Lâm Chu làm nữa, anh không thể tưởng tượng nổi! Thế là nhanh chóng đưa ra đề nghị hữu ích.
“Phải đấy phải đấy! Lâm Chu, tiếp theo cậu có bận không? Chỗ tôi có một vai rất hợp với cậu đây!” Đạo diễn kịp phản ứng, chân thành nhìn Lâm Chu.
Khóe miệng Lâm Chu khẽ giật, tuy cảm thấy có thể là do đối phương thèm đồ ăn cậu làm nên mới vậy. Nhưng dưới tình huống không biết phần thưởng của hệ thống là gì, cậu cũng cần phải sống mà.
Nhận vai, đóng phim sẽ có tiền thù lao, việc này làm cậu rất vui.
Nếu không, chỉ dựa vào khoản tiền ngân hàng ít ỏi hiện có, chẳng mấy chốc cậu sẽ rỗng túi.
“Là vai gì ạ?”
Thấy Lâm Chu không từ chối mà hỏi lại là vai gì, nhóm người đạo diễn đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế này nói rõ là có hy vọng!
Chỉ cần có thể bàn bạc là được.
“Đi đi đi, ngồi xuống rồi nói!”
Lâm Tử Hàng kéo Lâm Chu về phía khu vực nghỉ ngơi, phó đạo diễn và hai diễn viên chính cũng đi theo.
Mấy người họ tụ lại một chỗ, cùng ngồi xuống.
Đạo diễn cầm kịch bản, lật đến đoạn sau, muốn thêm đất diễn cho Lâm Chu.
Khâu Hào thấy thế thì nói ra ý tưởng của mình:
“Đạo diễn, anh xem chỗ này, đoạn ở căng tin công ty, nhân viên trong công ty không vừa mắt nữ chính nên bắt nạt cô, phân cảnh ụp thức ăn lên đầu nữ chính đang thiếu đầu bếp đúng không?”
“Không có đầu bếp thì lấy đâu ra thức ăn chứ?”
“Còn chỗ này nữa, nam chính tốt xấu gì cũng là tổng tài bá đạo, trong nhà không có đầu bếp riêng lợi hại thì coi sao được?”
“Nếu không phải thầy Lâm thì không ai diễn được vai này đâu!”
“Còn nữa, tôi thấy đoạn nhóm diễn viên chính đến trang viên giải sầu có thể thêm một cảnh mọi người cùng dùng bữa nhỉ!”
Lâm Chu:…
Khá phết! Đúng là thêm cảnh, mà toàn là cảnh ăn uống thôi!
Thật sự không thèm che giấu luôn!
Trong khi Lâm Chu đang bó tay thì đạo diễn và phó đạo diễn nghe xong đều hai mắt sáng rực.
Ánh mắt nhìn Khâu Hào của hai người khác hẳn lúc xưa.
Sao trước đây không phát hiện thằng nhóc này nhanh nhạy thế chứ!
Hay lắm nhóc!
“Có lý!”
Lâm Tử Hàng nói rồi nhìn Lâm Chu bằng ánh mắt sáng như đèn pha, đợi cậu trả lời.
Lâm Chu không qua loa như họ, trong tình huống không có quản lý, cậu phải tự mình bàn chuyện hợp tác.
Quá trình nhận vai phải rõ ràng.
“Vai này có nhiều cảnh diễn không ạ? Phải quay mấy cảnh, mỗi cảnh bao nhiêu tiền? Mọi người từng nghĩ đến chưa?”
Lâm Chu không phải kẻ ngốc, tất nhiên nhìn ra vai này là đạo diễn cố ý thêm vào để giữ cậu lại.
Thế nên trước khi nhận, cậu phải hỏi cho rõ.
Nhóm người Lâm Tử Hàng đúng là chưa từng nghĩ đến những chuyện này.
Nghe cậu hỏi vậy thì lập tức ngẫm nghĩ.
Ngay lúc Lâm Chu cho rằng đạo diễn sẽ hỏi vấn đề mang tính chuyên ngành.
Không ngờ đạo diễn vừa mở miệng đã hỏi cậu có biết làm món ăn nào khác không.
Lâm Chu bất đắc dĩ gật đầu.
Tuy nói bàn tay vàng của cậu hơi hố hàng, chỉ lúc diễn vai đầu bếp mới có thể sử dụng kỹ năng nấu nướng cấp thần.
Nhưng kỹ năng này rất lợi hại, nhìn phản ứng của những người từng thưởng thức tay nghề của cậu là biết ngay.
“Vậy thêm cái gì được đây?” Sau khi thấy Lâm Chu gật đầu trả lời, Lâm Tử Hàng suy nghĩ theo bản năng, khẽ thì thầm: “Thêm món Trung đi!”