Chương 943: Đạo diễn thật xin lỗi, diễn lại lần nữa (2)
Thầy quay phim đúng là chưa ăn cơm, nhìn thấy đạo diễn tức giận, nhanh chóng giải thích.
“Đạo diễn, buổi sáng đến bây giờ tôi vẫn chưa ăn cơm nên hơi tụt huyết áp, vừa rồi đột nhiên đứng lên dẫn đến choáng một chút.
Lâm Tử Hàng thấy thế, nhướng mày.
Vấn đề thân thể, cái này không có cách nào khống chế.
Không ăn cơm, ăn một chút là được.
“Vậy anh cũng đi ăn một chút đạo cụ đi, hoãn lại một lát rồi tiếp tục.”
Thầy quay phim vừa chuẩn bị nói mình khoẻ rồi, giây tiếp theo nghe thấy lời này của đạo diễn, kinh ngạc trừng to hai mắt.
Còn có chuyện tốt này?
Vậy anh vẫn hơi choáng!
“Cảm ơn đạo diễn.”
Thầy quay phim nói xong giả vờ dáng vẻ suy yếu buông camera xuống.
Tụt huyết áp khiến sắc mặt anh trắng bệch, nhìn trạng thái quả thật không tốt lắm.
Trong lúc nhất thời mọi người cũng không ai nói gì với lời của đạo diễn, chỉ đơn thuần hâm mộ thầy quay phim có thể trước một bước ăn được đạo cụ do Lâm Chu làm.
Trừ đạo diễn và các diễn viên chính, bọn họ còn không biết đồ ăn lần này có hương vị gì đâu.
Bò bít tết hôm qua đã là cực phẩm.
Không biết so với đồ ăn Trung Quốc hôm nay, món nào ngon hơn.
Nghĩ một lúc, trong miệng đều không nhịn được bắt đầu phân bố nước miếng.
Thật sự là khó chống đỡ!
Dưới ánh mắt của một đám nhân viên công tác, thầy quay phim ngồi xuống ăn đạo cụ mà mọi người tha thiết ước mơ.
Nhất là phần đạo cụ này không cần hắt ra ngoài, trang trí còn là phần ăn đầy đủ.
Ba món một canh, có thịt, có rau, có trứng, còn có chế phẩm từ đậu, hải sản.
Thật sự cân đối dinh dưỡng.
Phân lượng cầm trong tay cũng nặng trịch.
Món ăn mới ra lò không bao lâu, hơi nóng cùng với mùi thơm lan tràn chung quanh trong không khí, làm mọi người càng thêm đói bụng.
Bụng cũng không nhịn được kêu lên.
Từng tiếng ‘ọt ọt’, nếu là vào ban đêm, người không biết tình huống nói không chừng còn tưởng rằng có ếch đang kêu.
Thầy quay phim đang ăn cơm.
Mọi người cũng có thể nghỉ ngơi ngắn ngủi một lát.
Hiện tại độ chú ý của Vương Vũ Sương đối với đạo cụ này không cao.
Tìm được cơ hội liền đi đến bên cạnh đạo diễn hỏi thăm.
Dân xem miếng ăn là trời, ăn cơm là chuyện lớn đó.
Chuyện này không hỏi thăm rõ ràng, nửa đêm sợ là cô cũng không ngủ được.
“Đạo diễn, đầu bếp làm đạo cụ này mời đến từ nhà hàng lớn nào vậy? Tài chính của đoàn làm phim chúng ta dư dả như vậy à?”
Tùy tiện một cảnh vả mặt ở căng tin, cần dùng đến đồ ăn liền mời đầu bếp chuyên môn đến làm.
Thật sự là quá xa xỉ!
Đoàn làm phim dám chơi như vậy à!
“Cô nói chuyện này hả, thầy Lâm cũng không phải là đầu bếp, là diễn viên mời riêng.”
“Hả?”
Vương Vũ Sương nghi hoặc chớp mắt, đầu dường như cũng chết máy vì câu nói này.
“Anh nói người làm đồ ăn này, không phải đầu bếp mà là một diễn viên?”
Vương Vũ Sương nhìn đạo diễn, lại nhìn về phía Lâm Chu còn đang xào nấu trong căng tin, cảm giác mê mang rất lâu.
Nhìn thủ pháp xào nấu thành thạo này còn có vị ngon bình thường không chỗ nào ăn được kia làm sao có thể là một diễn viên chứ!
Nói là thần bếp thời nay của giới đầu bếp, cô cũng tin!
“Đúng, một lát nữa quay xong, tôi giới thiệu thầy Lâm cho cô làm quen, nhớ tới hôm qua cô không ở đây, ngày hôm qua thầy Lâm đến đoàn làm phim, cô không biết ngày hôm qua bò bít tết mà chúng tôi quay ngon cỡ nào, tay nghề của thầy Lâm thật sự rất tuyệt, không chỉ làm món Tây ngon, đồ ăn Trung Quốc làm càng ngon hơn!”
Lâm Tử Hàng nói đến chuyện này thì không mệt mỏi nữa.
Dùng tài ăn nói của anh miêu tả trọn vẹn cho Vương Vũ Sương bò bít tết kia ngon tới mức nào.
Sau đó thành công khiến cô bị thèm.
“Có chuyện tốt này, sao các anh không gọi tôi?”
Vương Vũ Sương thật sự căm giận!
Tuy rằng phim quay gần xong rồi, còn lại chính là một vài cảnh tình cảm giữa nam nữ chính chưa quay xong, cho nên tình huống diễn không quá nhiều, thời gian của các diễn viên đều khá tự do.
Bằng không Vương Vũ Sương cũng không thể tùy ý xin phép ra ngoài chụp quảng cáo.
Nhưng nghe thấy mọi người có đồ ăn ngon không gọi cô, vẫn có cảm giác bỏ lỡ một trăm triệu.
“Ngày hôm qua không có cảnh của cô, hơn nữa ăn đạo cụ là cắt rất nhiều lần, tránh cho lãng phí mới ăn, cô hiểu ý của tôi chứ!”
Đạo diễn mỉm cười, ý tứ trong đó Khâu Hào và Lâm Cửu Ngữ đều hiểu.
Vương Vũ Sương đương nhiên cũng hiểu.
Mọi người quay phim cùng nhau lâu như vậy, chút ăn ý ngầm này vẫn phải có.
…
Mắt thấy thầy quay phim sắp ăn xong, sắc mặt đều hồng nhuận.
Lâm Tử Hàng yên tâm gật đầu, nhất thời cảm thấy cảnh tiếp theo hẳn là có thể qua.
Thầy quay phim không giỏi ăn cay, thịt heo xào và đậu phụ Ma Bà đều làm cực kỳ chính tông và cay.
Vừa cay liền muốn ăn cơm trắng, sau đó ăn nhiều món chính một chút, bụng rất nhanh đã no.