Chương 944: Có chuyện tốt này, các anh không gọi tôi?

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 3,500 lượt đọc

Chương 944: Có chuyện tốt này, các anh không gọi tôi?

Đồ ăn cứ như vậy phủ trên cơm trắng, nước canh cũng không lãng phí, từng muỗng ăn vào miệng, bị cay thì bưng canh sườn heo bí đao rong biển bên cạnh lên, ừng ực uống từng ngụm lớn.

Canh sườn heo tươi ngon cũng được hầm nửa ngày.

Rong biển và bí đao vừa vào miệng đã tan, hấp thu vị tươi ngon của sườn heo, còn có sự thanh đạm của bản thân rau dưa, giải cay đồng thời cũng khiến đầu lưỡi có hưởng thụ mới.

Nhất là sườn heo được hầm mềm triệt để, cắn nhẹ một cái là thịt và xương tách ra, thịt mềm và tươi, xương thơm ngon cũng không nỡ lãng phí, gặm trong miệng một lát, húp luôn cả nước thịt mới nhả phần xương đã nhai nát thành bã ra.

Dáng vẻ hưởng thụ này ở trong mắt nhân viên công tác, đó thật sự là hâm mộ đến đỏ mắt.

Hiện trường cũng không chỉ một mình anh ta đói bụng, thằng nhóc này thật may mắn, vậy mà chưa diễn xong đã được ăn đạo cụ.

Có thể không khiến người ta hâm mộ à!

Mùi thơm này còn nồng đậm hơn mùi bò bít tết hôm qua, món ăn mùi vị nặng cay thơm, nhất là vào mùa hè, luôn có thể khơi gợi sự thèm ăn của mọi người.

Không dám tưởng tượng đĩa cơm đậu phụ Ma Bà này, ăn vào trong miệng thơm biết mấy, đậu phụ trơn mềm mang theo nước sốt cay thơm trên cơm, hạt gạo trắng noãn nháy mắt đã bị nhuộm thành màu đỏ sáng bóng.

Thịt bằm màu nâu đậm và hành thái màu xanh biếc tô điểm trong đó, nhất thời cảm giác thèm ăn bị mở ra.

Ngâm cơm trong nước canh, ăn vào tuyệt khỏi phải nói.

Đậu phụ mềm, gia vị cay, nhiệt độ nóng còn có mùi thơm của thịt bằm.

Toàn bộ dung hợp cùng một chỗ, nói thật một ngụm này thật sự ngàn vàng cũng không đổi!

Cho dù cay đến hít hà cũng vốn không nỡ từ chối!

Ăn xong một phần đạo cụ, miệng của thầy quay phim đều bị cay đến đỏ.

Mắt thấy dáng vẻ đầy máu sống lại của anh, các nhân viên công tác đều bắt đầu chuẩn bị.

“Ăn no uống đủ, chúng ta tiếp tục!”

Đạo diễn thấy thầy quay phim trở về cương vị công tác của mình.

Cũng tạm dừng nói chuyện phiếm với đám Vương Vũ Sương, bàn tay to vung lên quyết định tiếp tục quay.

Thầy quay phim làm tư thế tay ok với đạo diễn.

“Cảnh ba lần ba! Bắt đầu!”

Theo đạo diễn ra lệnh, các diễn viên nhanh chóng tiến vào trạng thái.

Các nhân viên công tác cũng mỗi người một việc.

Tuy rằng một buổi chiều này cắt mấy lần nhưng chút lượng công việc ấy đối với bọn họ mà nói vẫn ổn.

Chỉ là bụng chịu đủ giày vò rất đau khổ.

Nhìn đạo diễn và các diễn viên còn có đồng nghiệp khác quang minh chính đại ăn đạo cụ.

Bọn họ lại chỉ có thể đứng tại chỗ vất vả làm việc.

Mùi thơm của thức ăn trong không khí đối xử bình đẳng, mỗi người đều chịu đủ tra tấn, điên cuồng phân bố nước miếng.

Trong tình huống như vậy, còn phải xem nam chính diễn cảnh làm màu, thật sự trong lòng ngũ vị tạp trần!

Người đàn ông cầm thiết bị thu âm, chú ý tới thầy quay phim bên cạnh, hai người cách nhau gần, anh ta ngửi được mùi đồ ăn trên người đối phương, ánh mắt lóe ra.

Giây tiếp theo, vẻ mặt anh ta suy yếu không cầm nổi thiết bị thu âm trong tay.

“Cắt! Cậu lại làm sao vậy, cần trục micro cũng cầm không nổi, quay luôn vào trong ống kính rồi, ống kính đang tốt đẹp lại bị lỗi!”

Không đợi đạo diễn mắng xong, thầy thu âm cực kỳ suy yếu xin lỗi nói: “Thật xin lỗi đạo diễn, tôi đói, tay không có sức, cầm lâu quá rồi!”

Công việc cầm cây của thầy thu âm nhìn như đơn giản, vẫn cần kỹ thuật nhất định, nếu muốn ghi âm rõ ràng vừa không được tiến vào hình ảnh đang quay. Tuy rằng rất nhẹ nhưng mà cầm lâu tay không vững, cơ bắp tê cũng rất bình thường.

Đạo diễn bị lời này làm kẹt lại không lên không xuống, tức giận nhìn thời gian mới phát hiện đã sắp 12 giờ rồi.

Tất cả mọi người quay đến trưa, nhìn sắc mặt đều không tốt lắm, quả thật nên nghỉ ngơi một chút.

Sắc mặt Lâm Tử Hàng dịu đi, ông vung tay liền nói đặt cơm.

“Vậy nghỉ ngơi thôi, vừa hay đến giờ cơm, phụ trách đoàn phim đặt cơm đi!”

Ánh mắt của thầy thu âm vốn chờ mong sau khi nghe thấy lời này của đạo diễn, sắc mặt nháy mắt cứng đờ.

Sao lại thế này!

Đạo diễn không phải nên nói anh ta đi ăn đạo cụ à?

Sao thầy quay phim nói bản thân đói bụng, đạo diễn kêu anh đi ăn đạo cụ mà thầy Lâm làm.

Đến lượt anh ta, cũng là đói bụng lại thành đặt cơm rồi!!!

Sao đối đãi khác biệt thế!

Thầy thu âm giằng co tại chỗ, trong lúc nhất thời cũng hoài nghi hành động của mình.

Chẳng lẽ anh ta diễn không chân thật bằng thầy quay phim?

Không thể nào, mỗi ngày anh ta xem các diễn viên quay phim, chút kỹ năng giả bệnh này vẫn có chứ!

Mắt thấy đạo diễn thật sự dự định đặt cơm, sắc mặt thầy thu âm cứng ngắc, vẻ mặt cầu xin vươn tay Nhĩ Khang tỏ vẻ bản thân có thể.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right