Chương 946: Sao vậy, thợ trang điểm của chúng tôi không xứng sở hữu họ tên à? (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1,113 lượt đọc

Chương 946: Sao vậy, thợ trang điểm của chúng tôi không xứng sở hữu họ tên à? (2)

Mấy phút sau, thầy thu âm ăn đạo cụ xong, tay cũng không tê nữa, bụng cũng không đói nữa, chỗ nào cũng tốt.

Toàn thân khoẻ mạnh, gấp gáp muốn quay phim.

Lâm Chu đã quen, thấy đạo cụ gần hết thì xào một chảo.

Nguyên liệu nấu ăn đều chuẩn bị sẵn từ trước, chuyện thuận tay thôi.

Huống hồ còn có diễn viên quần chúng trong nhà bếp hỗ trợ rửa nguyên liệu, không tính là mệt.

Lần này bắt đầu quay.

Phía trước mọi người đang treo đạo cụ, tinh thần của ai nấy cũng khác biệt hẳn, hận không thể một lần là qua, thời gian nghỉ ngơi chính là lúc bọn họ ăn đạo cụ.

Các nhân viên công tác nghiêm túc cũng kéo theo bầu không khí làm việc của phim trường.

Mọi người hoàn toàn đắm chìm trong công việc, phối hợp lẫn nhau.

Một lần qua vẫn rất dễ dàng.

“Cắt! Qua!”

“Đến bộ phận nào, tổ trang phục khoảng cách gần, để tổ trang phục ăn trước, ăn xong thì quay cảnh tiếp theo!”

Đạo diễn vừa dứt lời, người của tổ trang phục lấy ra bộ dụng cụ đã sớm chuẩn bị sẵn, xông thẳng đến đạo cụ trên bàn.

Lần này phản ứng của các nhân viên xung quanh không lớn lắm.

Dù sao đạo diễn đã nói đạo cụ diễn xong, mọi người xếp hàng ăn.

Có củ cải treo phía trước, tất cả mọi người không vội.

“Cảnh bốn lần một!”

“321, bắt đầu!”

“Cắt! Qua!”

“Nào nào nào, kế tiếp đến bộ phận nào ăn!”

“Tốc chiến tốc thắng, quay cảnh tiếp theo!”

Không lâu sau, cảnh quay hôm nay sắp được quay xong, phía sau cơ bản đều một lần là “qua”.

Không riêng gì diễn viên chính mà ngay cả vai quần chúng đều phối hợp rất tốt.

Lại bổ sung thêm mấy góc quay, nói không chừng trước khi mặt trời lặn có thể kết thúc công việc.

Đạo diễn cầm quạt hương bồ vui vẻ quạt gió.

Đợi nhân viên ăn đạo cụ xong thì Trương La vỗ cảnh tiếp theo.

Nếu như ngày nào quay phim đều thuận lợi như vậy, đúng là chuyện tốt đẹp dường nào!

Mắt thấy đạo diễn sắp kêu lên bắt đầu.

Lâm Chu đứng ở phòng bếp do dự, nhưng vẫn nói lớn về phía bên ngoài cửa sổ: “Đạo diễn!”

Tiếng ‘đạo diễn’ này trực tiếp hấp dẫn tầm mắt của mọi người nơi đây.

Lâm Chu vốn là tiêu điểm của đám người.

Mọi người có thể yên lòng làm việc, hiệu suất cao như vậy.

Nguyên nhân căn bản là đoàn kết nhất trí muốn dùng bữa.

Mà cơm này là do Lâm Chu nấu.

Cho nên đừng thấy Lâm Chu không có nhiều góc quay.

Nhưng mơ hồ đã thành thứ mà mọi người chú ý.

Đám nhân viên ở đây ngoại trừ lúc nào cũng chú ý đến tình hình của đạo diễn thì cũng không quên chú ý đến tình hình của Lâm Chu.

Dù sao thì Lâm Chu cũng đại diện cho món ngon!

Đây cũng được xem là áo cơm phụ mẫu theo tầng ý nghĩa khác!

Ngay cả Lâm Tử Hàng nghe thấy tiếng ‘đạo diễn’ này cũng bật người quay đầu lại nhìn về phía Lâm Chu, vẻ mặt hiền hòa lên tiếng.

“Ở đây, thầy Lâm cứ nói đi.”

Lâm Chu nhìn mọi người, trên có diễn viên chính, dưới có vai quần chúng, còn có tất cả nhân viên đều nghiêm túc quay phim.

Cậu vốn không muốn quấy rầy tiến độ của mọi người.

Nhưng nấu thức ăn cả nửa ngày, luôn quay chụp, chưa rảnh rỗi dùng bữa nên bụng hơi đói.

Sau đó nhìn thấy nhân viên đang quay phim nghỉ ngơi dùng bữa, cậu chuẩn bị nói đạo diễn quay xong cảnh sau thì cậu cũng muốn dùng bữa.

Vì vậy đã nói ra suy nghĩ của mình.

“Đạo diễn, có thể ‘cut’ cảnh sau tí không? Tôi cũng muốn dùng bữa.”

Cậu vừa nói ra lời này, hiện trường lập tức chìm vào yên tĩnh.

Mọi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lâm Chu.

Gì chứ? Thầy Lâm vẫn chưa ăn à?

A đù!

Đây không phải là đảo ngược thiên cang à!

Cảnh tượng kỳ lạ này khiến Lâm Chu cũng hơi mơ màng.

Lời của cậu có chỗ nào không đúng à?

Tại sao mọi người đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ như vậy?

Mọi người bị câu nói này của Lâm Chu làm cho bất động 30 giây, lấy lại tinh thần thì chìm vào hoảng loạn.

“Cái gì? Thầy Lâm vẫn chưa dùng bữa à?”

“Còn ngây ra đấy làm gì, mau dọn bàn ra, bưng đồ ăn lên cho thầy Lâm!”

“Xem có chuyện gì kìa, chúng ta đều đã ăn rồi, vậy mà thầy Lâm chưa ăn, đúng là không nên!”

“Thầy Lâm…”

Lâm Chu ngơ ngác nhìn nhân viên bước vào nhà bếp.

Sau đó được dẫn đến căng tin đã có nhân viên dùng khăn giấy lau sạch bàn, mời Lâm Chu ngồi.

Cậu vừa ngồi xuống thì có nhân viên khác bưng thức ăn, bưng canh lên.

Sắp xếp rõ ràng cho cậu.

“Thầy Lâm, thật sự ngại quá, bọn tôi cứ tưởng cậu ở trong nhà bếp có lẽ lúc đói đã ăn rồi, không ngờ cậu lại bận đến bây giờ vẫn chưa ăn, đúng là vất vả cho cậu rồi.”

Cậu thấy đạo diễn chạy qua xin lỗi vì câu nói của mình, toàn thân Lâm Chu như có cảm giác ngồi bàn chông vậy.

Nói ra thì đoàn phim trong ấn tượng của cậu từng khách sáo với một vai phụ như vậy à?

Bất kể là kiếp này và kiếp trước đều chưa từng nghe qua một diễn viên phụ lại có đãi ngộ này.

Đạo diễn nói xong, nam nữ chính, nữ phụ cũng đi qua ngồi xuống, thoáng cái chiếm hết bàn ăn của Lâm Chu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right