Chương 947: Đây không phải là đảo ngược thiên cang à!
Phó đạo diễn đến sau một bước nên chỉ có thể đứng ở một bên.
Lâm Chu nhìn thấy điệu bộ này, tay cầm đùa cũng run lên.
Ăn một bữa cơm mà thôi, cần có thế lớn như vậy không?
“Thầy Lâm, cậu xem vai cậu diễn đi, luôn chuẩn bị đạo cụ cho đoàn phim, bọn tôi vốn rất ngại rồi, cậu chắc chắn phải ăn no trước mới có sức lực diễn phim được, lần sau không cần quan tâm bọn tôi đâu, cậu cứ chăm sóc bản thân thật tốt, biết chưa!”
Đạo diễn nghiêm túc dặn dò Lâm Chu.
Người không biết còn tưởng đạo diễn thương cho diễn viên nhiều chừng nào, suy nghĩ chu đáo như vậy.
Nhưng thật ra là sợ cảnh quay của Lâm Chu ít, không diễn nữa.
Bọn họ sắp quay xong bộ phim này, hiện tại thêm vai cũng không thể thêm vai nào nhiều đất diễn được.
Cùng lắm thì thêm ít góc quay nấu ăn trong mấy cảnh dùng bữa thôi.
Cho nên đám người đạo diễn rất lo Lâm Chu chê cảnh quay ít, lượng công việc lại nhiều, muốn nghĩ hết mọi cách giữ người lại đoàn phim.
Tuy biết ở lại không được bao lâu sẽ có ngày đoàn phim đóng máy, nhưng ăn được thêm một bữa thì thêm một bữa thôi!
Nói thật, đừng nói đến ăn, cho dù là nhìn bọn họ cũng chưa từng thấy món ngon như vậy trong cuộc đời này!
Lâm Chu bị mọi người vây ở giữa, khuôn mặt cứng ngắc lên tiếng.
“Được, đạo diễn.”
Người của đoàn phim này quá nhiệt tình! Khiến cậu cũng không đỡ được.
Lâm Tử Hàng nhìn ra Lâm Chu không được tự nhiên nhưng vẫn rất tươi.
Bảo nhân viên còn lại đi chuẩn bị trước, đừng vây hết lại đây quấy rầy người ta dùng bữa.
Là ngôi sao, mọi người đều sống dưới ánh đèn, bị nhân viên, fan vây xung quanh sớm đã thành thói quen.
Nhưng nghĩ đến Lâm Chu vẫn còn là vai phụ tầng lớp thấp trong cái nghề diễn viên này, không thích ứng với bầu không khí này cũng là điều rất bình thường.
Lâm Tử Hàng nghĩ vậy, đột nhiên rất ngạc nhiên, nhìn chăm chú Lâm Chu đang dùng bữa, sau đó hỏi.
“Thầy Lâm, tôi rất ngạc nhiên, tài nấu nướng của cậu tốt như vậy, trình độ này rất hiếm thấy cả trong và ngoài nước, tại sao lại làm vai phụ trong giới giải trí chứ?”
Thái độ của Lâm Tử Hàng đối với Lâm Chu quả thật bắt nguồn từ tài nấu nướng xuất thần nhập hóa của cậu.
Gạt thân phận diễn viên của Lâm Chu qua một bên, tài nấu nướng này ai đến gọi một tiếng thầy cũng không quá đáng.
Lỡ như người ta còn có thân phận khác, đến giới giải trí chơi đùa thôi thì thế nào?
Lăn lộn trong giới giải trí không sợ muốn nhiều, chỉ sợ không muốn thôi.
Hỏi ra câu này đúng là khiến Lâm Chu im lặng.
Tài nấu nướng cấp thần mà hệ thống thưởng cho quá lợi hại.
Trên cơ bản có độ khó rất hiếm thấy ở hiện thực.
Người nếm thử cảm thấy tò mò cũng là điều rất bình thường.
Trước đây Lâm Chu từng nghĩ qua vấn đề này.
Bất kể là ngành gì, khi bạn có được tay nghề đỉnh cấp, vậy tiền và địa vị đều là thứ rất dễ có được.
Cậu có được tài nấu nướng lợi hại nhưng lại đóng vai phụ trong giới giải trí, có lẽ ai cũng sẽ tò mò.
“Thật ra từ nhỏ tôi đã có giấc mơ làm diễn viên, sau khi không cách nào tiến triển thêm trên mặt nấu nướng, đã nghĩ vào giới giải trí thực hiện giấc mơ của bản thân.”
Lâm Chu nói hời hợt, nhưng đạo diễn, diễn viên chính nghe xong lại có biểu cảm một lời khó nói hết.
Đây là đấu Farl* à?
*Thi đấu về ẩm thực
Xem lời nói kia kìa, nhẹ nhàng nhưng lại đả kích bọn họ nặng nề.
“Thầy Lâm mới 25 tuổi thôi đúng không?”
Khâu Hào nghĩ đến hôm qua lúc nói chuyện Lâm Chu từng nhắc đến tuổi tác, không nhịn được nên tặc lưỡi.
Người ta còn trẻ đã tinh thông một lĩnh vực, hướng đến một lĩnh vực khác.
Từ đầu đến đây là vì thực hiện giấc mơ của mình.
Còn bọn họ thì thế nào?
Không sánh được, không sánh được!
Trong lòng Lâm Chu nghĩ lại câu nói bản thân tạm thời nghĩ đến, cảm thấy không có vấn đề gì cả.
Lúc còn bé ai xem truyền hình nhiều mà không có giấc mơ ngôi sao chứ.
Chuyện mà người thường không hiểu được cứ đẩy hết vào giấc mơ là được.
“Còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy, thầy Lâm nhất định sẽ thực hiện được giấc mơ của mình!”
Lâm Chu nhìn Vương Vũ Sương đột nhiên xuất hiện, không biết đối phương bị gì.
Chẳng lẽ lời nói của cậu đã khích lệ à?
Lâm Chu nhanh chóng ăn xong phần ăn của mình.
Lúc này mọi người cảm thấy có thể yên tâm quay phim rồi.
Ăn uống no đủ xong, bất kể là diễn viên hay là nhân viên thì hiệu suất làm việc đều rất cao.
Lâm Chu cũng có thể tan làm sớm.
Hôm nay, vai mà cậu diễn được xem là vai khách mời, căn cứ vào mức độ quan trọng của vai diễn cùng với mức độ coi trọng của đoàn phim, thù lao nhận được cũng sẽ khác.
Nhưng tám nghìn tệ đã vượt qua dự liệu của Lâm Chu.
“Phó đạo diễn, số tiền này nhiều rồi đúng không?”
“Không nhiều không nhiều, hôm nay thầy Lâm vất vả rồi, làm ra nhiều đạo cụ như vậy để mọi người đều có lộc ăn.”