Chương 948: Đại khái chính là đôi bên cùng hướng tới! (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1,882 lượt đọc

Chương 948: Đại khái chính là đôi bên cùng hướng tới! (1)

Đoàn phim chiếu mạng nho nhỏ lại có thể phát tiền lương cho vai khách mời đến tám nghìn tệ, đúng là hiếm thấy.

Lâm Chu biết phần lớn nguyên nhân có thù lao lớn là do tay nghề của cậu.

Nhưng hiện tại cậu rất nghèo, có thể kiếm nhiều tiền tất nhiên là rất tốt.

“Cảm ơn phó đạo diễn.”

“Không cần khách sáo, thầy Lâm vất vả rồi, hãy trở về nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai chúng ta gặp lại ha!”

Phó đạo diễn đích thân đưa Lâm Chu ra khỏi phim trường.

Lúc quay lại, đạo diễn và diễn viên chính vẫn đang quay cảnh bù.

Đợi đến khi quay xong, lúc bắt đầu thu dọn.

Đạo diễn tìm bóng dáng của Lâm Chu khắp nơi, không tìm thấy, đi hỏi mới biết người đã đi rồi.

“Cái gì? Sao lại để thầy Lâm trở về vậy? Vẫn chưa thương lượng vai diễn của ngày mai mà?”

Phó đạo diễn: “Thầy Lâm nấu ăn cả ngày, tôi thấy cậu ấy hơi mệt nên bảo cậu ấy về nghỉ ngơi trước rồi.”

Lâm Tử Hàng nghe vậy thì vỗ vai của phó đạo diễn, gật đầu bày tỏ tán thành.

“Làm rất tốt, vậy bây giờ chúng ta đến thảo luận còn có chỗ nào có thể quay cảnh dùng bữa nữa không.”

Hạn chế hiện tại của bọn họ chính là kịch bản sắp được quay xong, bù thêm chút cảnh tình cảm của nam nữ chính, còn có mấy góc quay sau khi kết hôn là xong rồi.

Trình tự quay phim của đoàn phim không phải là dựa theo tình tiết.

Đa phần đều là quay phim dựa vào bối cảnh.

Ví dụ cảnh tình cảm của nam nữ chính đều để đến cuối mới quay, như vậy lúc mấy diễn viên vào tổ cũng sẽ quen thuộc, lúc quay tình cảm cũng đến đúng dịp.

Cho nên muốn thêm vai cho Lâm Chu thật sự là không dễ.

Rất nhiều diễn viên đã sớm đóng máy.

Không cách nào kéo lại quay phim được.

Hơn nữa nguồn vốn của đoàn phim chỉ còn lại chút ít, sắp đóng máy mới hiện rõ sự dồi dào.

Nếu như quay lại chắc chắn sẽ không đủ nguồn vốn.

“Hây!”

“Đáng tiếc, nếu lúc gặp được thầy Lâm lúc đoàn phim khai máy, vậy thì sướng rồi.”

Phó đạo diễn ở bên cạnh nghe thấy lời này, muốn nói lại thôi, anh ta nhìn đạo diễn, sau đó cảm giác nghẹn khuất rất khó chịu.

Vẫn là mở miệng nói: “Nếu gặp được thầy Lâm lúc khai máy, vậy nguồn vốn của chúng ta có chống đỡ được đến ngày đóng máy hay không đều là vấn đề, mỗi ngày đều ăn đạo cụ, ăn cho đoàn phim nghèo luôn đấy.”

Lâm Tử Hàng im lặng.

Nghe lời này kìa…

Đúng là có khả năng đó!

“Chúng ta có thể như vậy, tự thêm góc quay thầy Lâm nấu ăn, cắt ghép cảnh dùng bữa trước đó, làm ra đạo cụ, không ăn chẳng phải sẽ rất lãng phí à, đúng không?”

Lâm Tử Hàng lấy lại tinh thần thì nghe thấy phó đạo diễn đưa ra đề nghị này.

Nhất thời nhìn phó đạo diễn với ánh mắt khác trước.

“Hay lắm, đầu óc cậu linh hoạt đấy!”

“Nào, chúng ta thương lượng chi tiết đi…”

Mắt thấy đạo diễn và phó đạo diễn đều đi rồi.

Hôm nay, đám diễn viên cũng mệt cả ngày nên ai nấy đều tự quay về nghỉ ngơi.

Lâm Chu quay về chỗ ở nhìn căn phòng nhỏ hẹp, suy nghĩ muốn kiếm tiền ngày càng mãnh liệt hơn.

Hiện tại chỗ ở của cậu chỉ có một phòng ngủ và một nhà vệ sinh, rất nhỏ, rất đơn sơ.

Đợi có tiền rồi, chuyện đầu tiên chính là đổi nơi ở thoải mái hơn.

Người sống một đời, chẳng phải cố gắng vì cuộc sống tốt hơn à?

Sau khi Lâm Chu bước vào cửa thì đi rửa tay trước, sau đó hít sâu ấn mở phần thưởng nhân vật của hệ thống.

[Chúc mừng ký chủ đạt được phần thưởng: Kỹ năng tinh thông đàn ghi ta!]

“Lại là một kỹ năng!”

Không tồi không tồi.

Kỹ năng mới là thứ khó có được nhất.

Muốn tinh thông một loại kỹ năng không chỉ cần thiên phú, mà còn cần nỗ lực và thời gian.

Cũng sẽ không dễ dàng như hiện tại.

Lại là ăn đạo cụ nguyên một ngày nên Lâm Chu không cần ăn cơm nữa, cậu tắm rửa rồi nằm trên giường.

Sau đó sờ bụng mình, đột nhiên nghĩ đến đa phần làm diễn viên cần phải duy trì vóc dáng, nếu cậu còn ăn như vậy nữa, mập lên thì phải làm thế nào?

Nếu đã vào nghề này, cậu còn là người có hệ thống, không thể không có tí dã tâm, đi từng bước đến chỗ cao!

Cậu đột nhiên bị ý nghĩ của mình đốt cháy hừng hực.

Một giây sau, Lâm Chu tỉnh táo lại, vội vàng lắc đầu.

Đúng là bị Vương Vũ Sương làm hỏng rồi.

Cậu ngủ một giấc đến bình minh.

Lâm Chu ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh dậy, rửa mặt, không muốn dùng bữa mà trực tiếp đi đến hiện trường.

Khoan hãy nói, căn phòng cũ kỹ bé nhỏ này đến hiện trường rất tiện.

Lúc Lâm Chu đến, đoàn phim vẫn chưa làm việc.

Không hổ là sắp đóng máy, đúng là nhàn nhã.

Lâm Chu vừa đi đến, Lâm Tử Hàng đã nhìn thấy cậu

“Thầy Lâm, bên này!”

Lâm Chu gật đầu cười rồi đi về phía đạo diễn và phó đạo diễn.

Sáng sớm, nhìn đạo diễn ở cự ly gần, Lâm Chu còn nhìn thấy cả quầng thâm dưới hốc mắt anh.

Trông cả người tiều tụy hơn mấy hôm trước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right