Chương 952: Chúc bọn họ may mắn! (2)
Nói ra còn khiến người ta xấu hổ hơn không nói.
“Thầy Lâm đã đến, mọi người bắt đầu làm việc đi, lát nữa chuẩn bị đạo cụ xong sẽ bắt đầu quay.”
Lâm Tử Hàng nói xong lời này, anh liền đi về phía Lâm Chu, lặng lẽ hỏi hôm nay ăn gì.
Lâm Chu: …
“Tôi nấu món gan lợn thổ phỉ, thịt bò xào rau mùi, nộm dưa chuột nấm mèo, mùa hè nóng bức ăn món này thanh mát, món cay cũng đưa cơm, nấu thêm món canh cà chua trứng là được rồi, cũng không mất công, chua chua lại kích thích vị giác.”
Lâm Chu dựa vào nguyên liệu mà thầy đạo cụ mua hôm nay, lập tức nghĩ ra thực đơn cho hôm nay.
Lâm Tử Hàng vừa nghe, đã bắt đầu chảy nước miếng.
Chuyện là do mấy ngày này anh ăn nhiều đồ ăn Lâm Chu nấu quá, nên hình thành phản xạ cơ thể luôn rồi.
“Được được được, đều nghe cậu sắp xếp.”
Lâm Chu gật đầu.
Về phương diện nấu ăn, đạo diễn thật sự để cậu tự do quyết định.
Chỉ có yêu cầu về phần diễn xuất thôi.
Ví dụ như tất cả các cảnh ăn uống trong phim đều có cảnh quay của đầu bếp, đều do một mình Lâm Chu đảm nhận.
Nhưng để không quá lộ liễu, tạo hình của Lâm Chu trong mỗi vai diễn đều khác nhau.
Lần này tổ phục trang còn chuẩn bị một bộ đồ đầu bếp màu đen cho cậu, cũng phải sắp xếp chuyện trang điểm và làm tóc.
Chỉ riêng tạo hình đã mất một tiếng đồng hồ.
Sau đó cậu mới bắt đầu nấu ăn.
Lúc này, kết hợp với cảnh bên ngoài nhà bếp, ống kính hướng vào Lâm Chu để quay cảnh nấu ăn.
Đồng nghĩa bọn họ quay lại toàn bộ quá trình nấu ăn của Lâm Chu, rồi đợi hậu kỳ cắt ghép thêm các tình tiết tương ứng vào.
Món ăn khác nhau cũng không sao, hậu kỳ có thể chỉnh sửa.
Vì vậy, khi Lâm Chu nấu ăn xong, đạo diễn hô một tiếng, mọi người có thể bắt đầu ăn.
Người nào cũng mang đũa theo bên người, đừng nói ăn cơm nhanh đến mức nào.
Khi nhà sản xuất đến, nhìn thấy một đám người chen chúc trước bàn ăn, bọn họ đều ăn uống không có hình tượng.
Không thấy bóng dáng đạo diễn phó đạo diễn, cũng không thấy một người diễn viên nào.
Chỉ có một số nhân viên cầm đồ đứng vây quanh xem.
Còn có thể nghe thấy tiếng cãi nhau từ đằng xa.
Nhà sản xuất nhất thời giận đến mức mặt đen lại.
Đoàn làm phim không đóng máy, lại làm những việc như thế này ở phim trường?
“Thằng nhóc thối, dám cướp đồ ăn của tôi à, tôi là đạo diễn đấy, mau để lại cho tôi một chút!”
“Trời ơi, đạo diễn, chúng tôi đều dùng bát, anh lại dùng chậu, ai cho phép anh làm vậy chứ!”
“Đừng cướp đừng cướp, để lại một ít gan lợn cho tôi đi mà, tôi không ăn rau mùi, đáng ghét, ai gọi món thịt bò xào rau mùi vậy!!!”
“Không ăn thì để tôi ăn, rau mùi thơm quá đi mất!”
“Sao, không ai tranh dưa chuột à? Vậy tôi lấy thêm một chút!”
“…”
Nhìn nhà sản xuất từng bước tiến về phía đám đông, các nhân viên đến lượt ăn cơm ở trường quay, ai nấy đều giống như chim cút, không dám thở mạnh.
Mọi người đang cãi vã tranh giành nên không hề để ý đến tiếng giày cao gót phát ra khi nhà sản xuất bước đi.
Đối mặt với ánh mắt đe dọa của nhà sản xuất, mọi người cũng không dám nhắc nhở những người đang tranh giành thức ăn.
Chỉ có thể chúc bọn họ may mắn!
Trên phim trường yên tĩnh, ngoài tiếng nói chuyện của vài người đang tranh giành thức ăn trước bàn ăn, không còn bất cứ âm thanh nào khác.
Dần dần, những người đang tập trung ăn cơm cảm thấy bầu không khí hơi không ổn.
Bọn bọn họ cảm thấy lạnh lẽo.
Vừa mới trở nên im lặng, định hỏi ai đã điều chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp như vậy, thì nghe thấy một giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng vang lên bên tai bọn họ.
“Ngon không?”
“Ngon lắm!”
“Đương nhiên đạo cụ thầy Lâm nấu tuyệt vời ông mặt trời rồi!”
Có người vô thức trả lời, nói xong đột nhiên cảm thấy hơi không đúng.
Mọi người trong đoàn làm phim đều biết thầy Lâm nấu ăn ngon, sao lại hỏi như vậy?
Từ từ đã, nhân viên vừa trả lời cẩn thận quay đầu lại, động tác đó giống như bị gỉ sét, chậm chạp và cứng nhắc, như một thước phim quay chậm.
“Nhà.. Nhà nhà…”
“Trĩ cái gì mà trĩ? Bệnh trĩ tái phát à?”
Đạo diễn bên cạnh vô thức đáp lại một câu.
Đoàn làm phim của bọn họ đều có khẩu vị nặng, còn thích ăn cay, sau khi Lâm Chu biết chuyện này, cậu nấu món nào cũng đều cay xé lưỡi, cho nên mọi người có phiền não này cũng bình thường.
Chỉ là lúc ăn cơm mà nói chuyện này, ảnh hưởng khẩu vị đến chừng nào!
Nhà sản xuất đứng sau Lâm Tử Hàng sắp bị câu nói này chọc tức đến bật cười.
Cô cũng không nhịn được, lập tức phát ra một tiếng cười khẩy.
Tiếng cười độc nhất vô nhị này của nữ ma đầu, khiến Lâm Tử Hàng lập tức cảm thấy hơi lạnh sống lưng.
Cùng một động tác quay đầu chậm chạp giống nhân viên bên cạnh, một trái một phải.
Hay cho ‘tay trái tay phải từng động tác chầm chậm’!