Chương 953: Trĩ cái gì mà trĩ? Bệnh trĩ tái phát à? (1)
Lâm Tử Hàng quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt của nhà sản xuất, anh vô thức nở một nụ cười.
Nhưng anh lại không thể kéo khóe miệng ra.
Lúng túng phát ra tiếng ‘hơ hơ’.
Thật đúng là cười cũng không được mà khóc cũng không xong.
Lâm Tử Hàng chỉ có thể lúng túng đứng dậy chào hỏi.
“Cô Trần, cô đến rồi à, xem bọn họ ầm ĩ này, cô đến cũng không nói trước với tôi một tiếng, để tôi còn dẫn người đi đón cô chứ!”
Lâm Tử Hàng nhìn thấy nhà sản xuất cũng không khác gì chuột nhìn thấy mèo.
Dù sao nhà sản xuất rất quan trọng.
Nếu ví một bộ phim như một công ty, thì nhà sản xuất đảm nhiệm vai trò tổng giám đốc, vừa phải quản lý nội bộ, vừa phải chịu trách nhiệm về một lời hứa với nhà đầu tư, còn phải chịu trách nhiệm đối ngoại về việc quảng bá bộ phim.
Có thể nói rằng nhà sản xuất rất có tiếng nói.
Cho nên khi mọi người nghe nói nhà sản xuất đến phim trường thị sát, đều rất căng thẳng.
Bởi vì bọn họ chột dạ!
Ban đầu Lâm Tử Hàng vốn đã sắp xếp chuyện nhà sản xuất đến trường quay.
Nhưng Lâm Chu vừa mới nấu cơm xong, anh đã hoàn toàn bị hấp dẫn bởi món ăn mới ra lò.
Cộng thêm chuyện anh cũng không chắc khi nào nhà sản xuất đến trường quay, nên định ăn cơm trước.
Không ngờ bị bắt tại trận.
Thế này thật xấu hổ!
Vốn định tạo một ấn tượng tốt đầu tiên cho nhà sản xuất, giờ thì hoàn toàn hỏng bét.
“Đi theo tôi.”
Trần Lâm không muốn nói gì với Lâm Tử Hàng trước mặt mọi người.
Cô lạnh nhạt liếc nhìn anh một cái, rồi xoay người dẫn đầu đi về phía phòng nghỉ.
Sắc mặt Lâm Tử Hàng khổ sở.
Nhà sản xuất đến rồi, chắc chắn phải nói chuyện chính, nhưng anh vẫn chưa ăn cơm xong đâu!
Không đúng, nghĩ đến kế hoạch ban đầu của mình, anh muốn để nhà sản xuất nếm thử tay nghề của Lâm Chu.
Thế là Lâm Tử Hàng lập tức bảo người múc một phần cơm đến, anh phải mang qua cho nhà sản xuất nếm thử.
Trần Lâm ngồi phịch xuống phòng nghỉ của đạo diễn, chuẩn bị nghe thật kỹ lời giải thích của đối phương.
Sau đó cô liền thấy người này bưng một phần cơm vào.
Lập tức cô càng tức giận hơn.
Vừa nãy anh tụ tập cùng diễn viên, nhân viên ăn cơm còn chưa tính sổ, bây giờ còn muốn mời cô ăn cơm nữa à?
…
Nhìn đạo diễn đi vào phòng nghỉ một mình với nhà sản xuất.
Những người còn lại nhìn nhau, không biết phải làm sao.
Chỉ có mấy diễn viên chính lúc đầu hơi hoảng loạn khi bị bắt gặp, sau đó bọn họ thấy nhà sản xuất chỉ gọi đạo diễn, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngồi xuống tiếp tục ăn uống.
Dù sao trời sập xuống cũng có đạo diễn đỡ mà.
“Món thịt bò xào rau mùi này thật tuyệt vời, vừa thơm vừa cay, rau mùi chín vừa tới, ăn còn hơi giòn mềm, là vị rau mùi tươi, thịt bò thì không cần phải nói nữa, thái mỏng thật đấy, xào qua trong chảo một lượt đã chín rồi, vào miệng rất mềm, vừa cay vừa đưa cơm, thêm chút nước sốt trộn vào cơm ăn, hoàn toàn không dừng lại được!”
Khâu Hào đã biến thành một người mê ăn uống, mấy ngày nay anh có thể thao thao bất tuyệt diễn tả mùi vị của món ăn rồi.
Vương Vũ Sương bên cạnh không thích ăn rau mùi, cô ăn cơm trộn gan lợn thổ phỉ, kèm theo nộm dưa chuột nấm mèo, vừa đỡ cay vừa thanh mát, ăn cũng rất ghiền.
Hôm nay Lâm Cửu Ngữ không có ở đây, cô bị quản lý kéo đi thử vai rồi.
Lúc Lâm Cửu Ngữ đi khóc vô cùng đau lòng, còn ôm chặt hai chân cô yêu cầu để lại chút đồ ăn cho cô ấy, đợi cô ấy về hâm nóng lại ăn.
Ăn no nê, Khâu Hào xoa bụng rồi dựa vào ghế, đạo diễn bị đưa đi rồi, bọn họ cũng không cần chuẩn bị cảnh quay tiếp theo, vừa lúc tiêu hóa một chút.
“Thật ngon, dù là thịt bò hay gan lợn đều thơm phức, nhưng tôi thật sự không ngờ dưa chuột và nấm mèo lại ngon như vậy, hương vị của nấm mèo này không hổ là món nộm, ăn giòn giòn, tuyệt hết chỗ chê, dưa chuột cũng vậy, có mùi vị của gia vị nhưng đồng thời hương thơm tự nhiên của dưa chuột cũng rất nồng nàn, tôi cảm thấy lúc giảm cân chỉ cần ăn nộm dưa chuột nấm mèo này thôi cũng có thể ăn hết một chậu đấy!”
Nói nói, đột nhiên anh nghĩ đến điều gì đó, hỏi Vương Vũ Sương bên cạnh: “Vừa rồi em có múc cơm cho Cửu Ngữ không?”
“Lúc cô ấy đi còn đặc biệt đưa hộp cơm cho chúng ta nữa đó.”
Vương Vũ Sương đang xúc cơm trong bát, rồi ánh mắt không tự chủ được theo lời Khâu Hào, nhìn vào hộp cơm màu hồng trên ghế ngoài phông nền.
Khâu Hào cũng nhìn theo ánh mắt của cô.
“À ồ ~ Tôi quên mất phần cơm của Cửu Ngữ rồi!”
“Không sao, cảnh quay hôm nay vẫn chưa xong, cảnh tiếp theo nhớ lấy cơm là được.”
Ngược lại Vương Vũ Sương rất bình tĩnh, vừa nãy lúc giành giật đồ ăn, đạo diễn ăn nhanh như vậy, bọn họ vội vàng ăn cơm, nào còn nhớ đến việc phần cơm cho Lâm Cửu Ngữ chứ.