Chương 954: Trĩ cái gì mà trĩ? Bệnh trĩ tái phát à? (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 4,410 lượt đọc

Chương 954: Trĩ cái gì mà trĩ? Bệnh trĩ tái phát à? (2)

Đợi cảnh sau đi!

“Có lý!”

“Mọi người nói xem, đạo diễn sẽ không sao chứ?”

Bụng đã no, chủ đề lại quay về đạo diễn.

Đoàn làm phim chậm chạp chưa đóng máy, nhà sản xuất đến xem cũng bình thường.

Nhưng cảnh quay đều đã xong, nhà sản xuất đến rồi, chỉ sợ bọn họ không muốn đóng máy cũng phải đóng máy.

Lâm Chu lẫn trong đám đông, cũng nghe thấy những lo lắng của mọi người, cậu lập tức cảm thấy hơi tiếc nuối.

Đoàn làm phim ngày nào cũng có vài vai đầu bếp để cậu cày phần thưởng như thế này, cũng không biết sau này có còn hay không.

Cứ thế đóng máy, cậu thật sự có chút không nỡ.

Cho nên tâm trạng của cậu nhất thời cũng hơi sa sút.

Khoảng thời gian mỗi ngày nhận hai ba phần thưởng như bây giờ, đã chiều hư cậu rồi.

Cũng không biết đổi đoàn làm phim khác còn có chuyện tốt như vậy hay không.

Khâu Hào chú ý đến Lâm Chu có vẻ hơi buồn, còn tưởng rằng cậu đang lo lắng về chuyện của nhà sản xuất.

Anh đi tới an ủi: “Thầy Lâm đừng lo lắng, có chuyện gì thì chắc chắn nhà sản xuất sẽ tìm đạo diễn, không liên quan gì đến những người diễn viên như chúng ta đâu, anh đừng lo lắng nhé.”

Lâm Chu nghe thấy lời của Khâu Hào, cậu cảm nhận được sự chân thành trong giọng điệu của anh.

Đột nhiên cậu hơi đau lòng cho đạo diễn.

Nhưng nghe xong câu này, cậu thật sự cảm thấy thoải mái hơn không ít.

Gần đây ngày nào đoàn làm phim cũng chỉ quay quanh những cảnh nấu ăn của một mình cậu, kẻ ngốc cũng biết chuyện này không bình thường.

Lâm Chu đoán chừng bọn họ muốn ăn cơm canh cậu nấu, nên cố tình thêm cảnh cho cậu.

Nhưng chuyện tốt như vậy, cậu có thể từ chối à?

Không nói đến chuyện đạo diễn điên cuồng thêm cảnh thêm tiền cho cậu, mà cậu còn có thể nhận được phần thưởng.

Tìm đâu ra chuyện tốt như vậy chứ!

Cơ hội hiếm có đấy!

“Anh mang cơm vào đây là có ý gì?”

Trần Lâm đan hai tay vào nhau đặt lên bàn, dáng vẻ giống như đang bàn chuyện.

Cô nhìn chằm chằm Lâm Tử Hàng với ánh mắt đầy khí thế.

“Cô Trần, cô nếm thử đạo cụ của đoàn làm phim này đi, rồi cô sẽ hiểu thôi!”

“Đây là đạo cụ do diễn viên đóng vai đầu bếp làm.”

Lâm Tử Hàng chịu đựng áp lực đặt khay thức ăn trước mặt Trần Lâm rồi nói.

Hình như Trần Lâm không ngờ Lâm Tử Hàng lại dùng chiêu này với cô.

Cô suýt chút nữa lại tức đến mức bật cười.

Cô là một nhà sản xuất đến phim trường thị sát, không nói đến việc mời đi ăn, vừa đến nơi bọn họ còn chưa bàn việc xong, đạo diện đã bảo cô ăn đạo cụ của đoàn làm phim?

Tuy đồ ăn được nấu khá đẹp mắt, hương thơm ngào ngạt, màu sắc rực rỡ.

Những miếng gan lợn lớn, được phủ một lớp bột mịn màng, cay nồng, kết hợp với ớt cựa gà đỏ tươi và mầm tỏi xanh, mùi thơm ngào ngạt.

Màu sắc tươi sáng, đỏ và xanh tạo thành sự tương phản rõ rệt, kết hợp với gan lợn màu nâu không quá mỏng nhưng rất mềm, thật tuyệt!

Rau mùi và thịt bò cũng hấp dẫn không kém, rau mùi xanh mướt được cắt thành từng đoạn, dài gần bằng thịt bò, đan xen vào nhau, cũng là một món ăn rất kích thích vị giác.

Trần Lâm nhìn những món ăn này thật sự hơi thèm ăn.

Nhưng vừa nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, sắc mặt cô lại lạnh xuống.

Đoàn làm phim chậm chạp không đóng máy, đạo diễn dẫn đầu các diễn viên ăn đạo cụ, bọn họ đâu phải là đang làm việc!

Rõ ràng bọn họ đang lấy danh nghĩa quay phim để tư lợi!

Lâm Tử Hàng thấy vậy thì liều mạng luôn, anh thẳng tay đặt đĩa cơm lên bàn, rồi cầm chiếc thìa sạch múc một thìa gan lợn thổ phỉ nhét thẳng vào miệng Trần Lâm trong lúc cô đang nói chuyện.

Trần Lâm không ngờ người này đột nhiên làm vậy.

Vừa mở miệng nói chuyện thì một miếng gan lớn đã bị nhét thẳng vào miệng.

Một lúc cô sau mới hoàn hồn.

Trần Lâm tức giận nhìn Lâm Tử Hàng.

Lâm Tử Hàng nở một nụ cười lấy lòng, ra hiệu cô nếm thử.

Trần Lâm sắp bị chọc tức chết rồi, nếu lúc này ánh mắt có thể giết người, thì không biết Lâm Tử Hàng đã trúng bao nhiêu phát đạn rồi.

Nhưng đạo diễn đã nhét đồ ăn vào miệng cô, ngoại trừ lúc đầu cô tức giận đến mức choáng váng đầu óc, không kịp phản ứng.

Lúc này hương vị cay nồng lan tỏa trong miệng, hương vị bá đạo lập tức khiến cô nhận ra hình như món ăn này có chút không tầm thường.

Gan lợn được thái lát rất lớn, hương vị đậm đà, cách thái rất hoang dã, thật không hổ danh mang tên gan lợn thổ phỉ.

Mầm tỏi xanh xào chín dính trên bề mặt gan lợn, cùng được đưa vào miệng.

Cô vô thức nhai đồ ăn.

Trần Lâm ngay lập tức bị hương vị cay nồng kích thích và bị thu hút bởi cảm giác mềm mại của gan lợn.

Gan lợn bên ngoài giòn, bên trong mềm, để giữ được cảm giác độc đáo này, sau khi đầu bếp ướp gan lợn đã phủ một lớp bột mỏng lên.

Sau khi cho vào nồi thì xào với lửa lớn, xào xong món này trong thời gian cực ngắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right