Chương 955: Chỉ sợ thời gian qua thằng cha này đã ăn không ít!
Dưới sự kích thích của lửa lớn, lớp vỏ ngoài của gan lợn lập tức khô lại, có một lớp vỏ ngoài khó nhận thấy, vì bên trong vừa chín tới đã lập tức lấy ra khỏi nồi, mới có được cảm giác bên ngoài giòn bên trong mềm cực kỳ ngon miệng đó.
Nhai nhai nhai~
Càng nhai hương vị của gan lợn trong miệng càng thêm thơm ngon, vừa cay vừa thơm, hoàn toàn không có mùi tanh của gan lợn, mềm mại ngon miệng, khiến cô không nhịn được muốn xúc mấy miếng cơm.
“Đây là đồ ăn diễn viên trong đoàn làm phim nấu à?”
Trần Lâm ăn xong miếng gan trong miệng, cô không khách sáo kéo đĩa thức ăn về phía mình, cầm đũa bên cạnh gắp một đũa cơm trắng trong veo tỏa hơi nóng.
Nguyên liệu là gạo ngon, sau khi cơm được nấu chín có màu trắng trong.
Cảm giác khi ăn trong miệng cũng rất tuyệt, mùi thơm gạo nồng nàn, có độ dai, là loại chỉ cần ăn cơm không thôi cũng có thể ăn được mấy bát.
Ăn cơm này giảm vị cay trong miệng cô rất tốt.
Dường như cô khó hiểu đến mức không dám tin.
Trần Lâm hỏi xong cũng không quan tâm đến câu trả lời của Lâm Tử Hàng, cầm thìa xúc hết miếng này đến miếng khác.
Cô lần lượt ăn gan lợn, thịt bò, dưa chuột nấm mèo, hương vị của mỗi món ăn đều vượt xa sự tưởng tượng của cô.
Ngay cả khi ăn cay rồi, tiện tay bưng bát canh trứng cà chua bên cạnh lên, hương vị cũng đủ khiên cô kinh ngạc.
Cà chua có vị đậm đà, màu sắc lại rất đỏ, nhìn không giống canh nhạt nhẽo mà có vị chua ngọt đậm đà, uống một ngụm còn có thể nếm được cảm giác sần sật của thịt quả, trứng càng thêm mềm mại, gần như không cần nhai, đã theo cổ họng trượt xuống dạ dày.
Khiến người ta không khỏi muốn giữ lại hương vị này, cô gần như không cần suy nghĩ lại uống thêm mấy ngụm canh.
Nước canh hơi đặc, uống rất thoải mái.
Lâm Tử Hàng nhìn nhà sản xuất hoàn toàn quên mất chủ đề trước đó, chỉ tập trung ăn cơm, anh nở một nụ cười giấu công trạng.
Sau đó anh thong thả ăn cơm trong bát của mình.
Ăn cơm bằng đĩa không tiện tranh giành, đồ ăn Lâm Chu nấu, thậm chí anh còn không muốn lãng phí nước sốt.
Anh lấy một cái dĩa inox, múc cơm trước rồi mới thêm đồ ăn, anh bưng đĩa thức ăn lên đổ thẳng vào bát cơm của mình, nước sốt và thức ăn cùng phủ lên cơm.
Sau đó anh dùng chiếc thìa siêu lớn mới mua của mình, không cần phải nói ăn đã ghiền đến mức nào, lượng cơm anh ăn ngày càng tăng.
Đợi hai người ăn sạch sẽ cơm canh rồi hạnh phúc sờ bụng, bầu không khí đã không còn nghiêm túc như trước nữa.
Trần Lâm dựa vào ghế trong phòng nghỉ, cô được ăn no uống đủ nên tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
Cũng không còn tức giận như lúc đến nữa.
Mùi vị thức ăn thật sự rất ngon, cũng không thể trách Lâm Tử Hàng bỏ bê công việc cùng mọi người ngồi đó ăn uống.
“Anh nói ăn cơm này xong sẽ hiểu, hiểu chuyện gì thế?”
Nghĩ đến lời này của Lâm Tử Hàng, Trần Lâm mở miệng hỏi lại.
Lúc này rõ ràng tâm trạng Trần Lâm rất tốt, Lâm Tử Hàng cũng yên tâm nói ra lý do đoàn làm phim lâu như vậy vẫn chưa đóng máy.
“Mấy ngón ăn này đều là đạo cụ của đoàn làm phim, do diễn viên đóng vai đầu bếp nấu đấy, tay nghề giỏi hết chỗ chê, cộng thêm mấy cảnh ăn uống chúng tôi quay trước đó đều không đủ tốt, không có cảnh ăn uống chân thực, nên tôi muốn quay bổ sung một số đoạn đầu bếp nấu ăn và ăn uống.”
Trần Lâm nghe xong liền biết Lâm Tử Hàng đang có ý gì.
Không phải là muốn nhân cơ hội quay phim để ăn thêm vài bữa đạo cụ à?
Chuyện rõ ràng như vậy, anh cũng biết không thể giấu được, cho nên để cô ăn đạo cụ trước, rồi mới mở miệng giải thích.
Bởi vì lý do này thật sự quá vô lý, nghĩ cũng biết chỉ cần cô chưa nếm thử hương vị này, thì không biết đồ ăn ngon đến mức nào.
Cô nghe thấy lý do vô lý như vậy chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Đâu có được bầu không khí trò chuyện giữa hai người thoải mái như bây giờ.
“Vậy bây giờ còn bao nhiêu cảnh chưa quay xong?”
Đạo cụ cơm nước thật sự rất ngon, nhưng đây cũng không phải là lý do đoàn làm phim cứ trì hoãn không đóng máy.
Là nhà sản xuất, cô không thể để đạo diễn tùy hứng như vậy, kéo dài thời gian công chiếu phim.
Nhưng… Trong phạm vi có thể kiểm soát, ăn thêm mấy bữa vẫn được.
Trần Lâm liếm môi chưa đã thèm.
Sau đó cô nhìn Lâm Tử Hàng đang ăn một mình, ánh mắt trở nên nguy hiểm.
Trước đó Trần Lâm chỉ lo tức giận ăn cơm, cũng không để ý, chỉ sợ thời gian qua thằng cha này đã ăn không ít.
Mặt cũng tròn trịa hơn nhiều.
Đã nói mùa hè khổ sở, áp lực công việc lớn, ăn không ngon ngủ không yên, người gầy đi một vòng cơ mà?
Lâm Tử Hàng hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của nhà sản xuất, vẫn đang suy nghĩ về những cảnh quay cần thiết tiếp theo.