Chương 956: Anh nói gì cơ? Muốn kêu chúng tôi nghỉ ngơi? (1)
“Còn khoảng hai cảnh nữa.”
Cảnh quay trong kịch bản đều đã quay xong, bọn họ quay thêm một đoạn cảnh đầu bếp cho mỗi cảnh ăn uống.
Bây giờ bọn họ có thêm thế nào đi nữa cũng chẳng được bao nhiêu cảnh.
Lâm Tử Hàng khẳng định gật đầu, tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng trải qua mấy ngày quay phim, nơi bọn họ quay cảnh ăn cơm khéo léo cũng thêm vào cảnh nhân vật đầu bếp làm món.
Đã quay mấy ngày, những vai diễn này cũng chỉ còn lại hai cảnh chưa quay.
Vốn lực chú ý không đặt trên chuyện này còn đỡ, hiện tại bị nhà sản xuất hỏi, anh lập tức nghĩ tới nhất thời thương cảm.
Sau đó ánh mắt của anh chú ý tới hình như nhà sản xuất cũng không phải rất vui, chớp mắt lại cảm thấy có vẻ sự việc còn có cơ hội xoay chuyển.
Vì thế anh thu dọn bát đã ăn xong nở nụ cười, liền nói muốn ra ngoài làm việc.
“Thầy Trần, vậy anh nghỉ ngơi trước đi, tôi ra ngoài quay phim, nếu tốc độ nhanh thì hôm nay có thể quay xong hai cảnh còn lại rồi trực tiếp đóng máy.”
Lâm Tử Hàng dứt lời thì chuẩn bị rời khỏi, để phòng nghỉ cho một mình nhà sản xuất dùng.
Trần Lâm:???
Chuyện này sao mà được!
Lúc này cô đã ăn no bụng rồi, hiện tại nếu quay, chẳng phải cô ăn không vô nữa?
“À, sắp giữa trưa rồi, quay vào buổi trưa tất cả mọi người đều vất vả, để mọi người nghỉ ngơi đi, quay phim giữa trưa nắng lắm.”
“Chỉ còn lại hai cảnh thôi, đừng vất vả quá.”
“Buổi chiều rồi quay cũng vậy mà.”
Trần Lâm cười gọi Lâm Tử Hàng lại, một dáng vẻ săn sóc mở miệng nói.
Biểu cảm của Lâm Tử Hàng cũng cực kỳ đúng chỗ, vẻ mặt cảm động, còn thiếu điều nói ra câu cô thật sự là một người tốt.
Nhìn Trần Lâm rất ngượng ngùng, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ nghiêm túc, quản lý biểu cảm cực kỳ đúng chỗ.
“Vậy cảm ơn cô Trần, hiện tại tôi phải đi báo tin tức tốt này cho mọi người biết.”
Tuy rằng từ trên mặt nhà sản xuất không nhìn ra cái gì, nhưng Lâm Tử Hàng đã từ trên hành vi của cô biết được suy nghĩ của cô.
Có một câu nói rất đúng, chính là xem dấu vết đừng nhìn tâm.
Có đôi khi không cần để ý đối phương nói cái gì, mà hãy xem hành vi của đối phương biểu đạt cái gì.
Kêu anh đừng lập tức quay phim, kết quả lấy được chính là hiện tại kêu mọi người nghỉ ngơi, buổi chiều quay.
Vậy thì tính toán quay phim cộng thêm công tác chuẩn bị, đợi đến khi đạo cụ ăn đến miệng, e rằng lúc này đồ ăn trong bụng cũng vừa hay tiêu hóa xong rồi.
Có thể ở trong giới giải trí, không nói chỉ số thông minh cao cỡ nào, nhưng ít nhiều phải biết nhìn sắc mặt của người khác.
Lâm Tử Hàng sắp xếp rõ ràng cho Trần Lâm.
Sau đó đi ra ngoài báo tin tức tốt này cho mọi người.
Mọi người ở bên ngoài đã chờ nửa ngày, còn tưởng rằng đạo diễn thuyết phục ở, đi vào lâu như vậy, trong phòng nghỉ không truyền ra một chút tin tức nào.
Bọn họ đều đang thương lượng có cần đi vào phòng nghỉ xem thử không.
Sau đó đạo diễn đi ra với nụ cười trên mặt.
Nhìn dáng vẻ của anh, mọi người cũng biết không có chuyện gì.
Nhất thời yên tâm.
Nhưng tò mò nhà sản xuất đến làm gì, có ảnh hưởng chuyện bọn họ ăn cơm không.
Vì thế đều vây đến bên cạnh đạo diễn hỏi thăm tin tức.
“Đạo diễn, nhà sản xuất nói như thế nào?”
“Nhà sản xuất tới kiểm tra tiến độ?”
“Vừa rồi làm tôi sợ muốn chết, tôi cũng không dám hé răng, còn muốn nhắc nhở đạo diễn nhưng khí chất của nhà sản xuất quá mạnh mẽ, thật dọa người!”
“Tôi cảm thấy nhắc nhở cũng vô dụng, cho dù tôi phát ra âm thanh, muốn làm ra động tĩnh, từng người các anh cướp cơm dữ dội như vậy, làm sao có thể có tâm tư quan tâm chuyện khác, đến lúc đó không có tác dụng nhắc nhở, chúng ta có thể bị nhà sản xuất xử lý trước rồi, khi không tiễn người đi!”
Lời này nói thật có đạo lý.
Khiến đạo diễn như Lâm Tử Hàng cũng không có lời phản bác.
Chỉ có thể ho khan hai tiếng, làm bộ như không thấy, trực tiếp dặn dò lời nói của nhà sản xuất.
“Cô Trần nói hai cảnh diễn cuối cùng không vội quay, mọi người nghỉ ngơi ăn cơm trước đi, để chiều khi mặt trời không quá gắt hẵng quay.”
Lâm Tử Hàng thốt ra lời này, khiến hiện trường im phăng phắc.
Mọi người không thể tin nhìn đạo diễn.
Cái gì?
Anh nói cái gì?
Muốn kêu chúng tôi nghỉ ngơi?
Chúng tôi còn chưa ăn được đạo cụ, anh kêu tôi nghỉ ngơi, còn nghỉ ngơi lâu như vậy, đến chiều mới bắt đầu quay?
Nếu là trước đó, mọi người nghe được tin tức được nghỉ, ai nấy đều có thể vui mừng điên mất.
Mùa hè quay phim, có đôi khi cảnh quay ngoài trời, phải phơi nắng nửa ngày.
Tất cả mọi người khó chịu.
Chỉ ngóng trông lúc ngày nắng được nghỉ.
Nhưng hiện tại, bọn họ nghe thấy hai chữ được nghỉ này liền đau lòng!
“Đạo diễn, tôi cảm thấy không cần, đoàn làm phim khởi động máy thêm một ngày, đều là tiền đó!”