Chương 957: Anh nói gì cơ? Muốn kêu chúng tôi nghỉ ngơi? (2)
“Còn không phải sao, chúng tôi tiếc tiền, vẫn nên mau chóng quay xong đi, đến lúc đó trực tiếp đóng máy rồi đi đến chỗ nhà sản xuất báo cáo kết quả.”
“Lúc này còn chưa tới 11 giờ mà, đạo diễn, chúng tôi không cần nghỉ ngơi, còn có thể tiếp tục!”
“Đạo diễn…”
Mắt thấy bọn họ câu này nối tiếp câu kia, trong mắt tất cả đều là chờ đợi, ý tứ nói bóng nói gói căn bản là không muốn nghỉ ngơi.
Lâm Tử Hàng cũng không biết làm sao.
“Nhà sản xuất đã nói như vậy, nếu không các anh đi nói đi?”
Anh vừa nói ra lời này, hiện trường nháy mắt im lặng.
Tất cả mọi người làm công nhân, ai dám đưa ra yêu cầu với nhà sản xuất chứ!
Có thể trông cậy cũng chỉ có đạo diễn.
Đạo diễn không phối hợp là biết không quay rồi.
Sau đó ánh mắt một đám tội nghiệp nhìn về phía Lâm Chu.
Lâm Chu cũng hết cách, chỉ có thể nhún vai.
Một diễn viên quần chúng như cậu đương nhiên là đạo diễn nói quay phim lúc nào thì quay lúc đó.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người ủ rũ tản ra.
Vốn tưởng rằng chờ đạo diễn đi ra là có thể quay cảnh tiếp theo.
Không ngờ phải đợi đến buổi chiều mới được quay.
Cái này rất khó chịu đó!
Mấy ngày nay luôn ăn đạo cụ do thầy Lâm làm, miệng cũng bị chiều hư, nào còn nuốt trôi cơm hộp chứ!
…
Khâu Hào và Vương Vũ Sương nhìn nhau, đi đến một bên bắt đầu thương lượng đối sách.
“Cô nói khi nào thì Cửu Ngữ trở về?”
Trong tay Khâu Hào còn cầm hộp đựng cơm màu hồng nhạt của Lâm Cửu Ngữ, vốn nghĩ vừa nãy bọn họ đều ăn no, lát nữa quay xong cảnh kết phim sẽ đi lấy thức ăn cho cô.
Không nghĩ tới buổi sáng đã ăn cảnh này!
“Tôi nghĩ giờ cơm cô ấy sẽ quay lại, dù sao ai có thể nỡ bỏ qua đạo cụ mà thầy Lâm làm chứ.”
Vương Vũ Sương bất đắc dĩ thở dài, cô xem như đã biết được cái gì gọi là kế hoạch không theo kịp thay đổi.
Kế hoạch tốt đẹp, chờ bọn họ ăn xong sẽ đóng gói cho Lâm Cửu Ngữ.
Kết quả nhà sản xuất đến.
Đúng nhà sản xuất đến!
Chờ Lâm Cửu Ngữ trở về cũng có thể thông cảm chứ?
Cái cớ có sẵn mà!
Vương Vũ Sương nói ra suy nghĩ của mình.
Khâu Hào cũng đồng tình gật đầu.
Đợi cho đến giờ ăn giữa trưa, quả nhiên Lâm Cửu Ngữ vội vàng trở lại.
“Cơm đâu? Cơm! Cơm của tôi! Tôi đến đây!”
Lâm Cửu Ngữ còn chưa tới, tiếng đã tới trước.
Vừa tới ánh mắt đã tìm kiếm hộp đựng cơm của mình.
Sau khi nhìn thấy, đôi mắt vèo cái sáng rỡ.
Lập tức cực kỳ vui mừng, miệng không ngừng kể chuyện bản thân đi thử vai.
“Đoàn làm phim mà hôm nay tôi đi tuyệt lắm, là bộ phim cung đấu, sản phẩm lớn nhà chế tác nổi tiếng, một vai cung nữ đã một đống người giành, tôi vốn muốn thử vai phi tử, nhưng địa vị trong giới quá thấp không đến lượt tôi chỉ có thể chọn cung nữ, cái này còn không biết có thể được chọn không, cạnh tranh quá dữ dội.”
Lâm Cửu Ngữ líu ríu nói xong đã muốn lấy hộp đựng cơm chuẩn bị ăn cơm.
Cả buổi sáng cô phải đi phỏng vấn, giày vò một buổi, còn chưa uống được một ngụm nước, phỏng vấn xong đã lập tức trở về, vô cùng đói.
Ngay lúc cô vui vẻ có thể ăn no nê thỏa thích, Vương Vũ Sương vẻ mặt có chuyện nói đè tay cô lại.
…
Lâm Cửu Ngữ nghi hoặc nhìn về phía Vương Vũ Sương, miệng luôn nói cũng thuận thế ngừng lại.
“Làm sao vậy?”
Vương Vũ Sương đối mặt với vấn đề của Lâm Cửu Ngữ, đầu tiên là cực kỳ khẩn trương nhìn bốn phía, tạo ra cảm giác có việc xảy ra sau đó mới mở miệng.
Dáng vẻ cẩn thận này cũng khiến Lâm Cửu Ngữ nhìn đến căng thẳng.
Làm sao vậy, đây là?
Một buổi sáng cô không ở đoàn phim đã xảy ra chuyện gì à?
“Nhà sản xuất đến!”
Nghe nói như thế Lâm Cửu Ngữ cũng khẩn trương nhìn xung quanh.
Đoàn làm phim rõ ràng diễn xong phân cảnh rồi nhưng mãi chưa đóng máy, còn luôn muốn diễn cảnh ăn cơm, bề ngoài mọi người không nói nhưng lúc riêng tư trong lòng biết rõ ràng.
Hiện tại nhà sản xuất tìm tới cửa, cũng không thể không chột dạ!
“Nhà sản xuất ở đâu?”
Lâm Cửu Ngữ tìm một vòng, không nhìn thấy người, cũng không quan tâm đến ăn cơm nữa.
“Ở phòng nghỉ của đạo diễn, buổi sáng đã tới kêu chúng tôi nghỉ ngơi, buổi chiều rồi quay, cho nên hôm nay không có đạo cụ để ăn.”
Lâm Cửu Ngữ vốn đang tìm nhà sản xuất, nghe nói như thế, trong ánh mắt khiếp sợ mang theo mê mang.
Cả người đều ngơ luôn rồi.
Dường như không thể tin được, cô cũng không muốn tin chuyện như vậy.
Bữa cơm này cô đã chờ mong từ sáng sớm trước khi xuất phát, cô mãi không ăn cơm, không ngờ lại không được ăn!
Đây là khổ cực nhân gian gì vậy!
Trong nháy mắt, nước mắt cứ như vậy chậm rãi chảy xuống.
Trạng thái này hễ đặt trong phim, một ống kính cận mặt, tràn đầy chân tình biểu lộ ra, kỹ năng diễn xuất giống như phong thần!
Nhìn đến trái tim Vương Vũ Sương cũng chua xót.