Chương 958: Dọa chết người, sao nói ngất là ngất vậy! (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 4,220 lượt đọc

Chương 958: Dọa chết người, sao nói ngất là ngất vậy! (1)

Các cô thật không nên, làm sao có thể quên lấy cơm cho Cửu Ngữ chứ!

Nhìn đứa nhỏ thương tâm!

“Cho nên, tôi tranh thủ chạy về là uổng công à?”

Lâm Cửu Ngữ vẫn không muốn tin tưởng chuyện này, giọng điệu run rẩy nói, tuyệt vọng cầm lấy hộp đựng cơm trong tay mở mạnh ra, rỗng tuếch!

Trong nháy mắt lòng của cô lạnh lẽo.

Ánh sáng trong ánh mắt vừa mới loé lên cũng dập tắt.

Là thật! Tin tức tàn nhẫn này vậy mà là thật!

Vậy mà không phải trò đùa dai của đám Vương Vũ Sương!

Khói bốc lên đầu, Lâm Cửu Ngữ nhất thời cảm giác bản thân bị tụt huyết áp, trước mắt trở nên mơ hồ, ngay cả sức lực cũng không có.

“Làm sao vậy đây là?”

Khâu Hào ở bên cạnh vốn chỉ tính toán phối hợp thấy thế nhanh chóng chạy lại đỡ người ngồi xuống ghế.

Dọa chết người, sao nói ngất là ngất thế!

“Tôi hơi chóng mặt, mãi chưa ăn cơm!”

Không có nỗi buồn nào lớn hơn trái tim đã chết, câu nói phía sau Lâm Cửu Ngữ chưa nói, Khâu Hào và Vương Vũ Sương cũng hiểu.

Cộng thêm trời nóng còn phải đi thử vai, không thoải mái cũng rất bình thường, cộng thêm đồ ăn luôn chờ đợi không đến, kiểu thương tâm này đổi thành bọn họ, bọn họ cũng có thể thông cảm.

“Đi đi đi, nhanh chóng đến phòng nghỉ ngồi điều hoà, tôi gọi cho cô một ly trà sữa về, uống một lát là đỡ.”

Vương Vũ Sương áy náy cộng thêm đau lòng quay đầu kêu trợ lý nhanh chóng đi mua trà sữa, sau đó các cô dìu Lâm Cửu Ngữ đến phòng nghỉ nghỉ ngơi.

Đoàn làm phim đều nghỉ ngơi, Lâm Chu đương nhiên cũng vậy.

Nhờ phúc của vai diễn, cậu cũng có phòng nghỉ riêng của mình.

Nằm trên sô pha không có chuyện gì, cậu nhận phần thưởng vai nhỏ vừa đóng máy của mình.

Vai diễn gần đây đều rất nhỏ, phần thưởng cũng không lớn.

Lần này cũng thế.

Là một tuýp kem đánh răng làm trắng.

Nhận xong phần thưởng, Lâm Chu thuận tiện xem thử phần thưởng gần đây cậu giống như kẹt bug diễn thêm một vai đầu bếp nhận được.

[Một hộp mặt nạ dưỡng trắng, một hộp mặt nạ giữ ẩm, một chai sữa rửa mặt kiểm soát dầu, thuốc tiêu chảy giảm cân, một tuýp kem đánh răng trắng răng.]

Vật phẩm thưởng còn lại là những thứ này.

Trong thời gian này cũng tiêu hao một ít.

Thuốc tiêu chảy giảm cân đến nay cậu không dám ăn, tuy rằng có thể đạt tới hiệu quả giảm cân, nhưng mà phải tiêu chảy, cậu tạm thời vẫn chưa cần giảm béo, sẽ không đụng tới.

Phần thưởng còn lại tốt nhất chính là mắt thâm tình, chính là đôi mắt nhìn chó cũng thâm tình trên mạng nói.

Một tuần nay Lâm Chu cũng đã hiểu biết được tính đa dạng của phần thưởng hệ thống.

Nói thật, diễn những vai nhỏ không có cả lời thoại, phần thưởng đều bình thường.

Muốn phần thưởng nhiều hơn, còn phải diễn nhiều vai diễn hơn.

Vừa vặn chỉ còn lại hai cảnh, quay xong phải đi tìm vai diễn khác phỏng vấn.

Sau khi trong lòng Lâm Chu có tính toán, thả lỏng dựa vào sô pha chợp mắt một lát, thẳng đến khi có nhân viên công tác đến gõ cửa, cậu mới tỉnh.

“Thầy Lâm, thầy Lâm.”

“Vào đi.”

Nhân viên công tác nghe được lời nói của Lâm Chu liền đẩy ra một khe hở, lộ ra khuôn mặt nói: “Thầy Lâm, đạo diễn gọi anh đi thương lượng kịch bản.”

“Được, tôi đi ngay, làm phiền anh rồi.”

Lâm Chu còn hơi ngơ ngác nhưng vẫn nhanh chóng tỉnh táo lại, đi theo phía sau nhân viên công tác đến chỗ đạo diễn.

Đến phòng nghỉ của đạo diễn, Lâm Chu mới phát hiện nhà sản xuất cũng ở đây.

Lâm Chu không biết nhà sản xuất, nhưng căn cứ lễ nghi của giới giải trí, vẫn vào cửa xoay người cúi đầu với nhà sản xuất tỏ vẻ tôn kính.

Sau đó ánh mắt nhìn về phía đạo diễn.

Đạo diễn vui vẻ kéo cậu ngồi xuống sô pha.

“Nào nào nào, giới thiệu cho cậu, đây là nhà sản xuất phim của chúng ta, Trần Lâm, cô Trần.”

“Cô Trần, đây là Lâm Chu diễn vai đầu bếp, tay nghề tốt, kỹ năng cũng ổn.”

Đạo diễn đứng chính giữa giới thiệu cho hai người.

Hai mắt Lâm Chu chứa ý cười nhìn Trần Lâm gọi một tiếng cô Trần.

Trong giới giải trí lúc không biết gọi người khác là gì, cứ gọi cô hoặc thầy là tốt nhất.

Trần Lâm liếc nhìn đã chú ý tới ánh mắt của Lâm Chu, cười gật đầu.

Trong lòng lại hơi kinh ngạc, kỹ năng nấu nướng tốt như vậy không nói là một người già, tối thiểu cũng là người trung niên chứ.

Ấn tượng của cô đối với đầu bếp đều là kiểu người mập mạp có bụng, hoặc là người đàn ông trung niên khoẻ mạnh.

Trẻ tuổi, kỹ thuật nấu nướng lại tốt, thật sự là lần đầu tiên cô thấy.

Hơn nữa không hổ là diễn viên, khuôn mặt tuấn lãng nhất là đôi mắt, rực rỡ toả sáng, người nhìn có cảm giác muốn hút người ta vào trong đó, cực kỳ dịu dàng.

Nhìn quả thật giống như một ngôi sao trong giới giải trí không giống một đầu bếp.

“Thầy Lâm, có ý tưởng gì về cảnh diễn chiều nay không?”

Lâm Tử Hàng thấy nhà sản xuất không tính mở miệng, cứ dựa theo thói quen quay diễn trước đó hỏi.

Lâm Chu nghĩ về nguyên liệu nấu ăn: “Nguyên liệu nấu mấy món buổi sáng còn dư, sẽ tiếp tục làm ba món này?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right