Chương 959: Dọa chết người, sao nói ngất là ngất vậy! (2)
Lâm Tử Hàng gật đầu, không ý kiến, dù sao anh cũng chưa đã ghiền.
Gan lợn thổ phỉ và thịt bò xào rau mùi đều là món rất tốn cơm lại ngon, trộn với cơm một lần anh có thể ăn mấy chén lớn, căn bản ăn không ngán.
Trần Lâm thấy hai người bọn họ thương lượng như vậy, ho hai tiếng, ánh mắt của hai người nhất thời đều rơi trên người cô.
“Cô Trần có gì muốn nói không?”
Lâm Tử Hàng nghe thấy động tĩnh, rất biết ý hỏi Trần Lâm.
“Tôi cảm thấy mỗi cảnh vai diễn đầu bếp đều khác nhau, còn có nội dung ghép vào cảnh cũng khác, món ăn đừng tương đồng sẽ tốt hơn.”
Lời này… khá có đạo lý!
Lâm Tử Hàng không thành vấn đề, dù sao ăn gì cũng là ăn, Lâm Chu mới là người nấu phải xem cậu rồi.
Sau đó ánh mắt lại rơi xuống trên người Lâm Chu.
“Cũng được, lát nữa tôi xem thử nguyên liệu nấu ăn.”
Lâm Chu không ý kiến, nấu gì cũng giống nhau.
Dù sao cậu đã bật hack rồi.
“Vậy tôi ra ngoài chuẩn bị trước.”
Lâm Chu nói xong thì ra ngoài chuẩn bị.
Lâm Chu đi ra khỏi phòng làm việc của đạo diễn thì nhìn thấy nhân viên ở phim trường đều đang bận rộn dựng bối cảnh.
Có người nhìn thấy Lâm Chu ra ngoài, lập tức tiến lại gần hỏi: “Thầy Lâm, sắp chuẩn bị quay cảnh tiếp theo à?”
Vừa rồi lúc đạo diễn cho người đi gọi Lâm Chu, mọi người đều có suy đoán.
Cho nên không ai nói gì mà tích cực đứng lên làm việc.
“Đúng vậy, tôi đi chuẩn bị đạo cụ trước.”
Từ khi Lâm Chu tiến vào phòng nghỉ ngơi của đạo diễn thì mọi người luôn để ý khi nào Lâm Chu ra ngoài.
Lúc này mọi người thấy cậu bước ra, ánh mắt và lỗ tai đều chú ý đến.
Nghe thấy sắp quay cảnh tiếp theo, ai nấy đều làm việc hăng hái.
“Hì hì, xem như còn có cảnh quay, cho dù đạo diễn nói không thành vấn đề thì tôi vẫn lo nhà sản xuất cho đóng máy đấy.”
“Nghĩ lại, sao nhà sản xuất nỡ cho được, chúng ta ăn nhiều như vậy còn không nỡ, nhà sản xuất mới nếm được mùi vị, nghĩ thôi cũng biết sẽ không để chúng ta đóng máy nhanh vậy đâu.”
“Chẳng phải là lo lắng mà!”
“Cuối cùng cũng có thể ăn đạo cụ, tôi còn tưởng hôm nay không có hy vọng đấy!”
“Buổi sáng tôi vẫn chưa ăn đạo cụ, đáng ghét, vậy mà lại thua oẳn tù tì!”
“…”
Nhân viên đoàn phim quá nhiều.
Vì cướp cơm mà không ai phục ai, gấp đến mức cướp luôn phần cơm của đạo diễn.
Cho nên để không chậm trễ công việc đã áp dụng ý kiến của mọi người, dùng oẳn tù tì công bằng nhất, hai người đấu với nhau, người thắng đấu với người thắng, từng lượt một, cứ như vậy có ngay trình tự ăn đạo cụ.
Cũng xem là có kỷ luật có kế hoạch.
…
Lâm Chu đi đến khu nguyên liệu nấu ăn, nhìn nguyên liệu nấu ăn tương đối nhiều, cải thìa và khoai tây là nhiều nhất nên làm món xào vậy.
Trong thùng nước có mấy con cá lóc, không có dưa chua, nhưng có một hũ củ cải muối chua, nấu cá om củ cải muối chua cũng không tồi.
Còn có rất nhiều gan lợn, nấu canh thịt nạc gan lợn đi.
Cũng có thể làm món sườn xào chua ngọt.
Sau khi cậu nhanh chóng lên thực đơn dựa vào nguyên liệu hiện có, Lâm Chu gọi người đến giúp cậu chuyển nguyên liệu, bắt đầu xử lý nguyên liệu.
Đợi đến phần nấu ăn, chính là lúc bắt đầu quay phim.
Không bao lâu sau, đạo diễn và nhà sản xuất cùng nhau ra ngoài, hai người họ đều ngồi phía sau màn hình quan sát.
Nhân viên ở hiện trường đều hơi run sợ.
Nhà sản xuất ngồi ở đây, lát nữa bọn họ có thuận lợi ăn được đạo cụ không?
Mọi người nhìn nhau, biểu cảm đều không lạc quan cho lắm.
Vì vậy không bao lâu sau, bầu không khí ở hiện trường yên tĩnh trở lại.
Trần Lâm không thường xuyên đến hiện trường, thấy mọi người đều đang tập trung tinh thần làm việc, sắc mặt nghiêm túc thì rất hài lòng.
Cô vừa trò chuyện kịch bản phía sau với đạo diễn vừa nhìn về phía Lâm Chu đang thái thức ăn ở hiện trường.
Mắt thấy mới là thật, nhìn động tác thái lát cá thuần thục của Lâm Chu ở hiện trường, cuối cùng Trần Lâm cũng có cảm giác chân thật với đồ ăn ngon.
Con cá lóc không trượt đi được lộ ra vẻ hết sức ngoan ngoãn trong tay của Lâm Chu.
Thân dao vỗ lên đầu cá, con cá lóc đang vùng vẫy lập tức im bặt, sau đó mũi dao chuyển hướng, mở bụng con cá lóc ra, thuận thế móc hết nội tạng.
Toàn bộ quá trình chưa tới 3 giây, sau đó là cạo vảy cá.
Chỉ mấy giây đã giết xong một con cá.
Động tác sạch sẽ gọn gàng, chỉ có mấy giọt máu dính lên tay khiến hình ảnh này vô cùng hấp dẫn.
“Không quay lại cảnh này à? Chế tác kỳ diệu như vậy!”
Với tư cách là nhà sản xuất, về phương diện thẩm mỹ thì Trần Lâm không có gì phải bàn cả.
Vừa nhìn đã rõ cần quay lại cảnh này, phát ra ngoài người sáng suốt nhìn thấy sẽ biết ngay đây là đầu bếp, tay nghề còn không tầm thường.
“Cô Trần, đừng vội, trước đây mỗi ngày bọn tôi đều quay lại góc như vậy, không sao đâu!”