Chương 960: Đạo diễn Lâm đúng là đạo diễn tốt!
Lâm Tử Hàng tùy ý nói một câu lập tức khiến Trần Lâm im lặng.
Trần Lâm cảm thấy bản thân cứ như một thằng hề hèn mọn vậy.
Không phải à, đoàn phim ăn nhiều như vậy, không thể không quay lại được!
Chỉ có cô là chưa ăn thôi.
“Đạo diễn Lâm cũng là đạo diễn tốt biết thương cấp dưới, có đồ ăn ngon, không quên thêm vai diễn cho diễn viên.”
Trần Lâm thu lại cảm xúc, sau đó nhìn Lâm Tử Hàng vừa cười vừa nói.
Câu nói này rõ ràng là khen anh, mùa hè nóng rực, Lâm Tử Hàng trong nháy mắt tỉnh táo lại.
Nghĩ lại vừa rồi bản thân đã nói gì, hận không thể tát mình một cái!
Đây là nhà sản xuất đó!
Anh đang tự hào cái gì chứ?
Đang khoe khoang cái gì nữa?
Lâm Tử Hàng ý thức được bản thân ngốc nghếch, nói không chừng còn đắc tội với nhà sản xuất nên lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
“Cô Trần à…”
Không đợi Lâm Tử Hàng giải thích, Trần Lâm đã đưa tay ra cắt ngang anh.
“Quay phim đi.”
Lâm Tử Hàng khổ sở há miệng, không thể tin bản thân lại ngu xuẩn đến vậy!
Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của nhà sản xuất, cũng không tiện nói thêm gì.
Chỉ có thể đợi lát nữa làm xong đạo cụ rồi bù lại thôi.
Anh quay phim xong sẽ tích cực dâng cơm lên cho nhà sản xuất, nhà sản xuất nhìn thấy đồ ăn có lẽ sẽ không giận nữa đúng không?
Lâm Tử Hàng nghĩ đến cách giải quyết thì yên tâm hơn chút.
Phó đạo diễn bên cạnh nhìn đạo diễn, một lời khó nói hết.
Nếu để đạo diễn và nhà sản xuất trò chuyện tiếp, chỉ sợ đoàn phim bọn họ đều cay đắng thôi.
“Khụ khụ, mọi người chuẩn bị, chúng ta quay thôi, chính thức bắt đầu.”
Lâm Tử Hàng tiến vào trạng thái làm việc thì lập tức nghiêm chỉnh.
Khí chất trên người giống như biến thành một người khác vậy.
Sau khi sắp xếp quay như thế nào.
Cảnh 2 lần 1, bắt đầu quay.
“Mọi người chuẩn bị, cảnh 2 lần 1, bắt đầu!”
Ống kính được đẩy mạnh, nhắm vào động tác của Lâm Chu.
Lát cá được ướp gia vị, mỏng nhưng không trong suốt, có độ dày vừa vặn, phủ lên tinh bột cứ như có thêm một lớp bảo vệ vậy.
Bỏ từng lát vào trong nồi nấu chín với củ cải muối chua, nồi canh tỏa ra mùi thơm, vừa chua vừa cay, vô cùng rõ ràng trong không khí.
Vị chua kích thích vị giác khiến người ta không khỏi hít sâu một hơi.
Đầu cá và xương cá được xào qua thả vào nước sôi sùng sục, nồi canh có màu trắng sữa thuần khiết, thêm củ cải muối chua và giá đỗ, nấm kim châm vào.
Giá đỗ và nấm kim châm cùng với xương cá đều là nguyên liệu ngon khi nấu canh, mùi vị tươi ngon đó tất nhiên sẽ tăng thêm một bậc.
Thêm lát cá vào sẽ khiến nước dùng tươi ngon hơn.
Lát cá mỏng mềm được bỏ vào trong nồi canh đang sôi trào trong nháy mắt bốc lên hơi trắng, sau đó nổi lên bong bóng, lát cá lộ ra dưới đáy nồi trông càng mềm hơn khiến người ta không khỏi muốn gắp lên bỏ vào miệng, thưởng thức tỉ mỉ.
Một lát sau, ánh mắt của mọi người vẫn không dời khỏi nồi canh cá chua, Lâm Chu đã dứt khoát múc canh ra khỏi nồi.
Sau đó rắc mấy nguyên liệu như hạt vừng trắng, rau thơm, ớt khô lên canh cá chua vừa múc ra khỏi nồi, lại tưới thêm nước dầu nóng hổi.
Âm thành xèo xèo được thầy thu âm ghi âm lại một cách hoàn mỹ.
Khiến mọi người nghe xong, cảm thấy rất thoải mái.
Theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.
Thức ăn có đủ sắc hương vị công kích đến, chỗ nào cũng có.
Khiến người ta khó tỉnh táo được.
Phát triển dựa theo tình tiết, phụ bếp ở bên cạnh bưng canh cá chua tươi ngon vừa mới ra lò lên trên bàn của bối cảnh bên ngoài.
Sau đó Lâm Chu làm món tiếp theo.
Ống kính vẫn vây quanh bốn phía Lâm Chu.
Không bỏ qua góc quay nào cả.
Hoàn chỉnh quay lại mỗi một động tác của cậu!
Đợi đến khi nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn đều biến thành từng món ăn có đủ hương sắc vị ở trong tay Lâm Chu, mọi người đã không còn tâm tư nghĩ đến chuyện khác nữa.
Chỉ là rất muốn biết ai có thể ăn đạo cụ này!
Mọi người thấy sắp quay xong góc quay này, ánh mắt đều không hẹn mà cùng nhìn về phía nhà sản xuất và đạo diễn phía sau màn hình giám sát.
Với bộ phim chiếu mạng nhỏ của bọn họ, nhà sản xuất và đạo diễn chắc chắn là người có quyền phát ngôn nhất.
Cho dù món ăn Lâm Chu làm có ngon chăng nữa, ở trước mặt hiện thực, bọn họ đều là người làm công.
Sẽ không vì một miếng ăn mà làm mất công việc.
Bọn họ rất rõ nên lựa chọn thế nào giữa một bữa ăn no và mỗi bữa ăn no.
Sở dĩ có thể ăn được đạo cụ, phải xem nhà sản xuất và đạo diễn thôi.
Ánh mắt của Lâm Tử Hàng nhìn chằm chằm vào màn hình, cho đến khi Lâm Chu dừng tay lại mới như tỉnh lại trong mộng, lấy lại tinh thần vào trạng thái làm việc.
“Cut! Qua!”
Tiếng “cut” này vẫn là dễ nghe như trước ở bên tai của mọi người.
Dùng âm thanh của tự nhiên để hình dung cũng không quá đáng!