Chương 961: Cẩu tặc, mau đặt đũa xuống! (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 2,204 lượt đọc

Chương 961: Cẩu tặc, mau đặt đũa xuống! (1)

Điều này với ra lệnh cho mọi người có thể ăn rồi khác nhau ở chỗ nào chứ?

Tiếng gọi cơm của người phụ trách đoàn phim cũng không dễ nghe như tiếng “cut” này.

Nếu như bình thường đạo diễn ra lệnh, mọi người đã buông đồ trong tay xuống, móc đũa ra chuẩn bị cướp cơm.

Nhưng hôm nay, bởi vì nhà sản xuất đến phim trường.

Sau khi đạo diễn hô “cut” vốn không ai hành động cả, mà đều nhìn sắc mặt của đạo diễn và nhà sản xuất.

Lâm Tử Hàng nhìn nhân viên xung quanh không có động tĩnh, cũng ý thức hôm nay phim trường có thêm một người.

Xác định qua ánh mắt, đều là người nhìn sắc mặt của ông chủ.

Trên mặt của Lâm Tử Hàng mang theo sự nhiệt tình vừa đủ, cười nhìn về phía nhà sản xuất, mở miệng nói: “Cô Trần, quay xong rồi, đạo cụ vẫn chưa đụng đến, không ăn chẳng phải sẽ lãng phí à, cô nếm thử xem?”

Trần Lâm nghe xong đương nhiên sẽ không từ chối, dù sao thì Lâm Tử Hàng cũng tìm được cớ rồi.

Vì vậy mọi người thấy đạo diễn đi cùng nhà sản xuất đến bàn ăn của phim trường, mấy món ăn đẹp mắt được đặt lên bàn tỏa ra mùi thơm không gì sánh kịp.

Lâm Tử Hàng vốn còn muốn khách sáo, nịnh hót nhà sản xuất mấy câu, nhưng anh lại không thốt ra lời nào khi đối mặt với bàn thức ăn này.

Thậm chí tốc độ ngồi xuống còn nhanh hơn cả nhà sản xuất.

Món ngon trước mặt, đâu còn nhớ đến đợi người.

Cùng lắm là mở miệng mời một lời.

“Cô Trần mau nếm thử, đừng khách sáo ha!”

Anh nói xong thì cầm bát lên xới cơm.

Trần Lâm ngồi xuống nhìn dáng vẻ không chờ đợi được của anh, không nói gì, cũng cầm bát trước mặt lên bắt đầu ăn chực.

Ngoài phim trường, nam nữ chính và nữ phụ không có cảnh quay nhưng mỗi ngày đều đến phim trường học tập đang đợi ăn chực đạo cụ.

Ba người họ liếc nhìn nhau, Khâu Hào mở miệng trước tiên: “Nhiều đồ ăn như vậy, đạo diễn và nhà sản xuất ăn hết không?”

“Cô nói xem, chúng ta có cần qua kia ăn chực không?”

Lâm Cửu Ngữ và Vương Vũ Sương không to gan như Khâu Hào.

Người này là cậu hai nhà giàu, là con trai của nhà đầu tư, đi ăn chực không sao cả, nhưng bọn họ chỉ là tôm tép trong giới giải trí mà thôi.

Đi cướp cơm với nhà sản xuất, lỡ như để lại ấn tượng xấu cho người ta, chẳng phải là làm tắt con đường phía sau à?

Vì vậy hai người họ hơi đắn đo.

Khâu Hào nói: “Kia là đồ chưa ăn đấy! Cá lóc om củ cải muối chua cũng được xem là canh cá chua đúng không? Tôi chưa từng ăn, còn có khoai tây xào với cải thìa, khoai tây hấp lên rồi dùng dầu ăn chiên vàng lên trông rất giòn, xào chung với cải thìa, rất muốn thử xem thế nào?”

Anh càng nói, Lâm Cửu Ngữ và Vương Vũ Sương lại càng thèm, cũng không biết đã nuốt bao nhiêu nước bọt.

Nhưng vẫn không lên tiếng.

Khâu Hào lại nói: “Để tôi đi xung phong, hai người đi theo sau tôi, chúng ta đi dò xét, nhiều như vậy, bọn họ ăn không hết đâu.”

Ý kiến rất được!

Cuối cùng cũng nghe được thông tin có tác dụng, Lâm Cửu Ngữ và Vương Vũ Sương đều đi theo phía sau Khâu Hào, bày tỏ cách này ổn!

Vì vậy ba người họ duy trì tư thế kỳ lạ này đi theo vào chỗ đó.

Nhân viên còn lại đều đang quan sát.

Xem mấy diễn viên này có thể ăn chực cơm hay không.

Nếu như diễn viên chính đều không ăn được, vậy bọn họ cũng hết hy vọng.

Cho nên Khâu Hào mang theo hy vọng của toàn bộ đoàn phim đi đến trước bàn ăn.

“Đạo diễn, nhà sản xuất, bọn tôi cũng chưa dùng bữa, có thể dùng chung không?”

Lâm Cửu Ngữ và Vương Vũ Sương thấy Khâu Hào thẳng thắn như vậy đều khẩn trương muốn chết.

Cũng may kết quả vẫn ổn.

Nhà sản xuất rất dễ nói chuyện, trực tiếp gọi bọn họ cùng dùng bữa chung.

Đặc biệt là thấy Lâm Chu rửa tay xong, đi ra khỏi nhà bếp, còn chủ động gọi Lâm Chu qua ăn chung.

Dáng vẻ nhiệt tình hiền hòa này khiến cho nhân viên phim trường không dám nhận.

Quả nhiên, ngay cả nhà sản xuất cũng xem trọng người có thực lực.

Nhìn thấy một bàn bốn người thoáng cái có đến sáu người ngồi chật ních.

Người có suy nghĩ còn lại cũng không chen được.

Chỉ có thể nhìn đám người đạo diễn và nhà sản xuất dùng bữa thôi.

Lâm Chu bưng bát lên ăn, gắp lát cá đưa vào trong miệng.

Lát cá mang theo nước canh hiện rõ mùi vị chua cay, cực kỳ trơn mềm, mềm đến mức hơi dùng sức là đã bể nát ra.

Nhưng có thể đưa lát cá lóc không xương hoàn chỉnh vào trong miệng, nhai kỹ lát cá, tươi ngon trơn mềm, vừa thơm vừa khai vị.

Ăn một miếng, mùi vị chua cay kích thích trong nháy mắt có thể kích thích khẩu vị, mở ra cảm giác thèm ăn.

Nếu như gắp thêm giá đỗ chua cay, vậy cảm giác khi uống nước canh sẽ hoàn toàn khác đi, chính là hưởng thụ cực hạn của vị giác.

Giá đỗ và nấm kim châm dưới nồi canh hòa quyện vào nhau, lúc ăn giá đỗ cũng có thể ăn được nấm kim châm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right