Chương 962: Cẩu tặc, mau đặt đũa xuống! (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 2,417 lượt đọc

Chương 962: Cẩu tặc, mau đặt đũa xuống! (2)

Cảm giác nhai nấm kim châm sừng sực mang theo nước canh giống như cảm giác khi ăn mì sợi vậy.

Khiến người ta không nhịn được mà muốn ăn tiếp từng ngụm.

Nếu như gắp củ cải muối chua lên sẽ kích thích đầu lưỡi không ngừng tiết ra nước bọt.

Cho dù đã nấu qua, nhưng vị chua của củ cải muối chua chua vẫn nồng đậm, ăn rất đã.

Lâm Chu ăn liền mấy miếng cá om củ cải muối chua, sau đó ăn ngụm cơm lớn mới cảm thấy bản thân đã thoát ly khỏi vị ngon của cá om củ cải muối chua.

Tài nấu nướng cấp thần thật sự kinh khủng đến vậy à?

Sao trên đời này lại có món ngon như vậy chứ?

Lâm Chu vừa ăn vừa lắc đầu.

Cảm khái vạn phần.

Mấy người còn lại đã bắt đầu cướp thức ăn.

Vừa bắt đầu động đũa, đồ ăn còn nhiều, mấy người họ đều duy trì vẻ ngoài rụt rè, ăn rất nhã nhặn, không hề cướp thức ăn.

Anh ăn món này thì tôi ăn món kia.

Kết quả sau khi có thêm nhiều người, sáu đôi đũa gắp thức ăn liên tục.

Không thể tránh khỏi việc chạm vào đũa của người khác.

Sau đó thức ăn ngày càng ít đi, không đánh nhau đã tốt lắm rồi!

“Mấy người chóa thật, ăn cá thì sao chứ, ăn kèm không được đúng không?”

“Lâm Tử Hàng! Trong mắt anh còn có nhà sản xuất tôi không, dám cướp thịt của tôi à?”

“Tôi là đạo diễn, tôi nên ăn trước!”

“Được lắm, tuổi còn trẻ mà tay nhanh đấy, mấy người không đặt tâm tư vào quay phim, lại đi cướp cơm với đạo diễn!”

“Cẩu tặc, mau đặt đũa xuống!”

Lâm Chu ngồi trong đám người, tận dụng mọi thứ, nhanh chóng ăn xong một bát cơm, sau đó thu tay lại nhìn mấy đôi đũa sắp gắp ra thành tàn ảnh.

Lâm Chu trợn tròn mắt nhìn đạo diễn vươn tay ra rồi bị nhà sản xuất gõ mạnh một đũa, thế nhưng vẫn không chịu bỏ miếng thịt trong tay xuống mà nhét thẳng vào miệng như sói đói.

Dáng vẻ hưởng thụ, bảo vệ đồ ăn kia của anh đúng là đến cả người nhà cũng không thèm nhận!

Lâm Chu chuồn khỏi chiến trường, lặng lẽ kiểm tra phần thưởng nhân vật của mình.

[Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: Kỹ năng hip-hop sơ cấp]

Ầy, lại là một kỹ năng sơ cấp nữa.

Thôi vậy cũng được!

Tuy hiện giờ chưa cần dùng đến nhưng cậu là diễn viên, biết được càng nhiều thứ thì càng có lợi cho lúc thử vai.

Lâm Chu rất hài lòng.

Nếu nhà sản xuất không thường xuyên có mặt, có khi để tất cả mọi người đều có thể ăn đạo cụ, một cảnh phải quay đi quay lại mấy lần mới qua được.

Lần này, nhà sản xuất đang ở đây, đố ai dám làm vậy nữa.

Thế nên, cảnh này quay xong nghĩa là cậu chỉ diễn đúng một vai đầu bếp duy nhất.

Ắt hẳn sau khi quay xong, đoàn làm phim cũng sắp đóng máy rồi.

Nhất thời, Lâm Chu cảm thấy hơi không nỡ xa đoàn làm phim.

Nơi này đã giúp cậu lấy được không ít phần thưởng nhỏ.

Bên kia, đạo diễn đã ăn uống no nê, nhìn ánh mắt oán hờn của nhân viên công tác ở trường quay, lại liếc nhìn bàn ăn.

Đúng là không hề lãng phí, ngay cả nước dùng của món cá om củ cải muối chua cũng bị họ chan cơm ăn hết.

Cả một nồi cơm điện, toàn bộ đồ ăn và canh đều sạch sẽ.

Bọn họ no căng bụng nhưng những nhân viên công tác khác vẫn đói meo.

Nhà sản xuất đang nhìn chằm chằm vào họ từ sau màn hình, anh không thể trắng trợn hét bảo cắt, quay lại đúng không!

Vậy thì quá lộ liễu, vừa nhìn là có thể nhận ra ngay.

Cho nên chỉ đành để mọi người chịu thiệt thòi một tí!

Lâm Tử Hàng đối diện với ánh mắt của mọi người, chỉ có thể đáp lại: Thật xin lỗi.

“Cô Trần, cô xem trời cũng tối rồi, có cần tôi gọi người đưa cô về không?”

Lâm Tử Hàng nhìn nhà sản xuất ăn uống no say đến độ cực kỳ hài lòng, cảm thấy mình phải nghĩ cách cho mọi người.

Dù sao cũng chỉ còn lại một cảnh quay, mọi người thậm chí chẳng ăn được tới hai bữa nữa, bỏ lỡ hôm nay thì chỉ còn mỗi một cảnh cuối cùng.

Trần Lâm gật đầu, nhìn đạo diễn cũng thấy vừa mắt.

Sau khi lãng phí một ngày ở trường quay, cô phải quay về làm việc, công việc tồn đọng đến tối, cô về tới còn phải tăng ca nữa!

Sau đó, cô để ý đến Lâm Chu đang ở trong góc.

Trần Lâm nhớ đến chuyện Lâm Tử Hàng nói chỉ còn lại một cảnh quay cuối.

“Đoàn làm phim sắp đóng máy nhỉ? Tối nay gửi nội dung quay phim cho tôi xem thử thành phẩm một chút.”

Nghe nhà sản xuất nói vậy, Lâm Tử Hàng cũng không nghĩ gì nhiều.

Nhà sản xuất lo lắng về chất lượng của bộ phim là chuyện rất bình thường.

Anh lập tức tỏ ý đã biết.

Sau đó, Trần Lâm không vội rời đi, lại nhìn sang Lâm Chu nói: “Thầy Lâm vất vả rồi, hôm nay quay đến đây thôi, cảnh còn lại ngày mai quay tiếp vậy.”

Nói xong, cô lại nhìn về phía những người khác: “Mọi người cũng vất vả rồi, cứ kết thúc công việc và nghỉ ngơi đi.”

Trần Lâm vừa dứt lời, ý tưởng sẽ tiếp tục quay phim và thưởng thức món ngon sau khi tiễn chân nhà sản xuất của mọi người nhanh chóng chết từ trong trứng nước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right