Chương 963: Nói thế là có ý gì?

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1,046 lượt đọc

Chương 963: Nói thế là có ý gì?

Nháy mắt, vẻ mặt người nào người nấy đều như đưa đám.

Đau lòng quá đi thôi!

Đúng là quá đau đớn!

Trần Lâm phủi mông rời đi.

Lâm Chu cũng nhận m tiền cát-sê, kết thúc công việc.

Nhóm nhân viên công tác hận không thể duỗi bàn tay Nhĩ Khang ra để giữ Lâm Chu lại.

Nhưng người ta đã được tan làm, đời nào còn muốn tăng ca nữa!

Sau khi Lâm Chu đi, mọi người mất hết hy vọng, ai cũng mặt ủ mày chau kết thúc công việc.

Sau đó tan làm.

Đoàn làm phim phía đối diện thấy họ lại hoàn thành sớm thì ghen tị đỏ cả mắt.

Đoàn làm phim bọn họ đã phải quay phim hai ngày liên tục.

Nhìn thấy đồng nghiệp tan làm sớm như vậy, tim bọn họ đập nhanh như muốn rớt ra ngoài.

Thế nhưng mặt mày mấy người này đều buồn bã ỉu xìu, dáng vẻ hồn bay phách lạc, bọn họ không chịu nổi nữa.

Người của đoàn làm phim này có bệnh hả!

Mỗi sáng đi làm đều vui như ăn tết. Đến lúc tan làm sớm lại đau đớn vô cùng.

Làm người ta nhìn thấy mà khó chịu!

Thế này há chẳng phải ngược đời quá à!

Bọn họ muốn tan làm sớm còn không được đây!

Nhưng trông dáng vẻ họ như vậy, mọi người đều không ngăn được tò mò.

“Người anh em, đoàn làm phim các anh lại tan làm sớm à?”

Những đồng nghiệp không quá bận rộn nhìn một số người qua đường kết thúc công việc, không nhịn được lôi kéo hỏi han.

Nhân viên công tác bị giữ chặt cũng không rời đi, tâm trạng cáu kỉnh, sẵn tiện nhận lấy điếu thuốc được người kia đưa qua, bắt đầu ca cẩm.

“Đừng nhắc nữa! Hôm nay nhà sản xuất đến, sáng ra chỉ cho chúng tôi quay đúng một cảnh rồi nghỉ ngơi mấy tiếng thì thôi đi. Đến chiều lại chỉ cho chúng tôi quay thêm một cảnh nữa, đã thế còn quay một lần là qua, quay xong thì bảo chúng tôi kết thúc công việc đi là thế qué gì nữa đây!”

“Ai muốn kết thúc công việc chứ!”

Đồng nghiệp:???

Đồng nghiệp cầm bật lửa nhưng chưa kịp châm điếu thuốc thì đã cứng đờ cả người.

Nói thế là có ý gì?

Cố ý khoe khoang đấy phỏng!

Đồng nghiệp nhìn đối phương đang định châm điếu thuốc cho mình, bỗng dưng mặt mày tái mét, sau đó hừ lạnh, mắt trợn trắng, tỏ vẻ khinh khỉnh rồi quay đầu bỏ đi.

Người này bị gì thế!

Nhân viên công tác ca cẩm xong, đang cúi đầu chờ anh ta châm lửa, kết quả người kia hừ lạnh vậy là có ý gì?

Chả hiểu kiểu gì mà!

Nhân viên công tác vốn cảm thấy thoải mái một chút sau khi được giải tỏa, bây giờ tâm trạng càng tệ hơn!

Bệnh thần kinh!

Thế rồi cũng thở phì phò rời đi.

Ngày hôm sau.

Lâm Chu vẫn đến phim trường từ sáng sớm.

Sau đó, cậu thảo luận về tình tiết hôm nay cùng đạo diễn và phó đạo diễn.

Với tâm trạng quay xong ngày cuối cùng sẽ được đóng máy, Lâm Chu định làm thêm vài món nữa để cảm ơn đoàn làm phim vì đã chuẩn bị rất nhiều cho nhân vật đầu bếp của cậu.

Thịt kho Đông Pha được hầm sẵn từ trước.

Còn có một số món ăn tương đối phức tạp cũng được cậu sớm chuẩn bị.

Bởi nếu chờ đến lúc bấm máy mới bắt đầu làm thì e là không kịp.

Khi quay bộ phim này, lắm lúc Lâm Chu cứ có ảo giác như cậu mới là thầy đạo cụ.

Vì cậu luôn chuẩn bị đạo cụ quay phim cho ekip.

Thấy Lâm Chu đã bắt tay vào chuẩn bị đạo cụ quay phim hôm nay sớm như thế, trong số những nhân viên công tác đến làm việc, người này còn hào hứng hơn người kia.

Mới sáng sớm mà tinh thần đã vô cùng sung mãn, cảm giác tràn trề năng lượng, trông hết sức nổi bật giữa một nhóm người làm công uể oải vội vã đuổi kịp giờ làm lúc 8 giờ sáng.

Người của đoàn làm phim đối diện thấy vậy lại không nhịn được thầm mắng mấy câu đáng ghét khó ưa trong lòng.

Mọe nó chứ, đúng là hay ra vẻ!

Đi làm mà tích cực như thế làm gì!

Ngay cả nhà sản xuất cũng đến sớm.

Dưới mắt có hai quầng thâm.

Tối qua cô thức đêm tăng ca, xử lý cho xong công việc, còn xem thử kịch bản quay phim của đạo diễn.

Xem được một nửa đều không tìm thấy chỗ nào có thể thêm cảnh ăn uống vào nên định hôm nay đến trường quay để xem tiếp phần còn lại.

Để xem có thể thêm cảnh nào cho nhân vật đầu bếp xuất hiện hay không.

Dù sao nguồn vốn vẫn chưa dùng hết, đạo diễn muốn không ngừng hoàn thiện, quay thêm vài cảnh nữa thì đã sao?

Đều là vì bộ phim thôi mà!

Có vấn đề gì không?

Không hề!

“Cô Trần đến sớm thế ạ?”

Nhóm nhân viên công tác thấy mới hơn 8 giờ mà nhà sản xuất đã có mặt ở trường quay, nụ cười trên mặt thoáng chốc tắt ngóm.

Thầy Lâm chỉ còn một cảnh quay cuối cùng nữa là hoàn thành rồi, chẳng lẽ đến đạo cụ của cảnh cuối này mà họ cũng không được ăn ư?

Lúc chuẩn bị bấm máy quay cảnh cuối, tâm trạng của toàn bộ nhân viên công tác ở trường quay đều trở nên bồn chồn lo lắng.

Món chính đã sẵn sàng từ lâu.

Cậu chỉ cần xào thêm vài món trong thời gian quay phim là được.

Lâm Chu thao tác rất nhanh.

Nhưng nhóm nhân viên công tác tại nơi làm việc thì chỉ cảm thấy như một ngày dài bằng một năm, đầu óc đang điên cuồng nghĩ cách.

Làm sao mới có thể ăn được đạo cụ ngay dưới mí mắt nhà sản xuất đây!

Lâm Tử Hàng thấy nhà sản xuất đến nhưng lại không làm gì mà chỉ tập trung xem tư liệu quay phim như thể đang cày phim.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right