Chương 964: Thần thần bí bí như vậy chỉ để nói chuyện này á hả? (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 477 lượt đọc

Chương 964: Thần thần bí bí như vậy chỉ để nói chuyện này á hả? (1)

Sau đó, mỗi khi cô lướt đến tình tiết có nhắc tới việc ăn uống hoặc có cảnh ăn đều sẽ tạm ngừng, nhìn xem có ống kính quay lại đầu bếp hay không trước rồi mới tiếp tục.

Thao tác quen thuộc này hệt như anh đang nhìn thấy chính mình.

Nhất thời, Lâm Tử Hàng không biết nên nói gì, cứ thế ngập ngừng muốn nói lại thôi nhìn nhà sản xuất bận rộn.

Anh nhìn đủ 10 phút, thấy đối phương xem đến đỏ mắt cũng cảm thấy không đành lòng.

Anh bèn gian nan nói: “Cô Trần, không cần xem lại nữa đâu! Toàn bộ kịch bản, chỉ cần chỗ nào có thể thêm cảnh ăn uống vào thì người của cả đoàn làm phim chúng tôi đã lật lên lật xuống tận ba lần, thêm nhiều cảnh như vậy rồi, bây giờ không còn chỗ nào để chèn vào nổi nữa, thật đấy!”

Trần Lâm:???

Ể?

Sao bây giờ anh mới nói chuyện này?

Trong nháy mắt, Trần Lâm cảm thấy oán khí do thức đêm của mình còn lớn hơn cả ma quỷ.

Cô nhìn Lâm Tử Hàng bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.

Lâm Hàng thầm kêu khổ trong lòng.

Làm sao anh biết nhà sản xuất muốn xem lại tư liệu phim là để làm chuyện như vậy chứ!

Nói thật, lúc đó anh cũng có suy đoán về phương diện này.

Nhưng nhà sản xuất không nói, anh lại mở miệng hỏi, há chẳng phải có ý cho rằng nhà sản xuất chỉ vì ăn mà muốn thêm cảnh cho diễn viên à!

Dù anh có hỏi thì nhà sản xuất sĩ diện cũng sẽ không thừa nhận đâu!

Thế nên anh quyết định không hỏi.

Lúc này, thấy rõ hành động của cô rồi anh mới dám xác nhận.

Anh có thể làm gì được đây!

Chỉ có thể hứng chịu lửa giận từ nhà sản xuất thôi.

“Vậy là ekip quay xong cảnh này thì cậu ấy sẽ hết vai luôn à?”

Giờ phút này, Trần Lâm cảm thấy vô cùng mệt mỏi, trong mắt cô toàn là tia máu, dưới mắt là vết thâm quầng do thức khuya. Dù cô đã trang điểm nhưng vẫn không thể che đi cảm giác uể oải.

Lâm Tử Hàng thấy thế thì cực kỳ chột dạ.

“À thì… Đúng là vậy.”

Chỉ mất vài giây, Trần Lâm đã điều chỉnh lại cảm xúc, cứ như người vừa tìm kiếm tư liệu cho kịch bản vừa rồi không phải là cô.

Gương mặt cô lại khôi phục vẻ trầm tĩnh thường ngày, gật nhẹ đầu.

Lâm Tử Hàng thấy chẳng mấy chốc nhà sản xuất đã bình tĩnh lại cũng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng cạnh đó như chim cút không dám động đậy.

Trần Lâm ngửi được mùi đồ ăn trong không khí thì thở dài tiếc nuối.

Nếu biết đoàn làm phim có món ngon, cô đã đến sớm hơn rồi.

Không đến mức chỉ có thể ăn vào hôm qua và nốt hôm nay.

Haiz!

Người của đoàn làm phim này không nhạy bén gì cả, có đồ ngon mà không thèm hó hé tiếng nào.

Nếu cô không để ý đến việc tại sao đoàn làm phim chậm chạp không đóng máy rồi đích thân đến trường quay kiểm tra, chỉ e đến tận lúc quay phim xong cô vẫn không nắm rõ tình hình.

Nghĩ đến đây, Trần Lâm nhìn Lâm Tử Hàng bằng ánh mắt sâu xa đầy ẩn ý.

Một cảnh quay, dù kéo dài thời gian cách mấy thì cũng có lúc quay xong.

Lâm Chu biết mọi người thích ăn mấy món cậu làm.

Sau khi nhân vật của cậu hết cảnh quay, rời khỏi đoàn làm phim, cậu không còn đất thể hiện thêm tài nấu nướng của mình nữa. Cậu bèn nhân cơ hội này làm nhiều một chút, tranh thủ để mỗi người đều có thể nếm thử tay nghề của cậu ở cảnh quay cuối cùng.

Lần sau gặp lại còn chưa biết là tình cảnh gì.

Trong đoàn làm phim này, từ đạo diễn, nhà sản xuất đến nhân viên công tác đều rất tốt.

Bây giờ sắp đóng máy, cậu quả thật cảm thấy không nỡ.

Lâm Chu bị tâm trạng của nhóm nhân viên công tác ở hiện trường ảnh hưởng, sau khi kết thúc công việc cũng có cảm giác buồn rầu.

Cậu ôm bó hoa kỷ niệm kết thúc vai diễn do nhân viên công tác gửi tặng, được mọi người vây quanh chụp ảnh chung.

“Thầy Lâm, chúng tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy!”

“Thầy Lâm có dự định tiếp theo chưa, đã xác định sẽ tiến vào đoàn làm phim nào chưa?”

“Thầy Lâm…”

Vừa nghĩ đến việc Lâm Chu hết cảnh quay, cuối cùng thì họ vẫn không được ăn mấy món đạo cụ ngon lành kia nữa, ánh mắt họ không giấu được nét buồn bã.

Mọi người vây quanh Lâm Chu, ai nấy đều lộ vẻ không nỡ.

Người nào giàu cảm xúc càng nước mắt lăn dài.

Không phải họ không muốn giữ cậu lại mà là bị Lâm Chu từ chối với lý do muốn theo đuổi giấc mơ của mình.

Hết cách, mọi người chỉ có thể hy vọng lần sau Lâm Chu đến đoàn làm phim nào có thể lén nói cho họ biết.

“Anh Lâm, mai mốt anh tiến vào đoàn làm phim nào có thể nói tôi biết được không? Tôi muốn theo anh lăn lộn!”

Khâu Hào luôn đi theo bên cạnh Lâm Chu, cả lvBUUBṚ eYSByNjvṟ trời mới tìm được cơ hội lên tiếng.

Câu nói chứa đầy ẩn ý lôi kéo Lâm Chu.

Lâm Chu quá nổi tiếng trong đoàn làm phim.

Sau khi cậu hết vai, nhóm nhân viên công tác xếp thành hàng chờ được chụp ảnh cùng cậu.

Làm anh muốn nói gì cũng phải chờ đến cơ hội mới mở lời được.

Lâm Chu nhìn Khâu Hào bày ra dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí tránh né người khác, kéo cậu sang một bên nói chuyện, khóe miệng cậu giật giật hai lần.

Thần thần bí bí như vậy chỉ để nói chuyện này á hả?

“Tôi chỉ là diễn viên quần chúng thôi, anh muốn theo tôi lăn lộn thật à?”

Lâm Chu nhìn Khâu Hào, tỏ vẻ một lời khó nói hết.

Người này ngày nào cũng lái xe bảo mẫu hạng sang đến làm việc ở đoàn làm phim, cần lăn lộn cùng cậu chắc?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right