Chương 965: Thần thần bí bí như vậy chỉ để nói chuyện này á hả? (2)
“Chuẩn! Tôi đột nhiên cảm thấy làm diễn viên quần chúng cũng tốt lắm. Anh Lâm đến đoàn làm phim nào thì nhớ dẫn tôi đi chung với nhé!”
Khâu Hào nhìn Lâm Chu với vẻ: Tôi hiểu mà.
Làm Lâm Chu thật sự khổ không nói nên lời.
Cảm giác này y hệt trước đây lúc đạo diễn hỏi một diễn viên quần chúng như cậu có lịch trình sự kiện không.
Chính là cái cảm giác nghẹn họng khi người khác nghĩ cậu rất trâu bò nhưng cậu lại không thể phủ nhận.
Cậu cũng muốn có thể diện tốt mà!
Quan trọng là cậu giải thích cỡ nào thì người khác vẫn không tin, lại còn cho rằng cậu đang khiêm tốn.
Cậu chỉ là một diễn viên phụ, ngẫu nhiên tìm việc, có thể kiếm được hợp đồng quay phim đã khá lắm rồi.
Cậu còn chưa biết tìm đoàn làm phim tiếp theo ở đâu đây!
Khó đỡ quá!
“Anh Lâm, cứ vậy đi, anh đi đâu tôi theo đấy!”
“Giàu sang quyền quý nhớ đừng quên nhau nhá!”
Lâm Chu bị quấn lấy đến hết cách, đành gật đầu tỏ ý đã biết.
Cậu vất vả lắm mới dỗ được Khâu Hào đi, còn chưa đi được hai bước, vừa đến lối rẽ lại thấy Lâm Cửu Ngữ đang ngó nghiêng khắp nơi để tìm người.
Lâm Cửu Ngữ nhìn thấy Lâm Chu, hai mắt lập tức tỏa sáng, nhanh chóng chạy sang.
Xem ra là đang tìm cậu.
Lâm Chu co quắp khóe miệng, đúng là vừa tiễn người này, người kia lại đến!
“Chào cô Cửu Ngữ.”
Bản chất Lâm Chu là một người khó làm quen với người khác, dù ngày nào cũng gặp gỡ các diễn viên trong đoàn làm phim nhưng cậu vẫn gọi mọi người rất khách sáo.
Cậu thân quen với nam diễn viên chính Khâu Hào hơn một chút là vì hai người thường cùng ra ngoài hút thuốc.
“Thầy Lâm, sau khi hết vai anh có dự định gì chưa?”
Nếu Lâm Cửu Ngữ không thật lòng muốn biết Lâm Chu sẽ vào đoàn làm phim nào tiếp theo, cô sẽ không hỏi ra câu hỏi có tính chất thăm dò thông tin riêng tư của người khác kiểu này.
Lấy vòng bạn bè trong giới giải trí làm ví dụ, trừ khi có thể tiến vào cùng một đoàn làm phim, nếu không thì sau khi vào đoàn sẽ rất khó gặp nhau.
Với họ và Lâm Chu cũng vậy.
Thế nên, cô chỉ có thể hỏi thăm thử xem có cơ hội vào cùng đoàn làm phim với cậu hay không.
Đến lúc đó, khỏi phải nói, chắc chắn cô có lộc ăn rồi.
“Tạm thời tôi còn không có kế hoạch, sẽ tiếp tục tìm việc làm thôi.”
Lâm Cửu Ngữ nghe cậu nói vậy, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt.
Nhưng cô vẫn trông mong nhìn Lâm Chu nói: “Vậy có tin tức gì, anh có thể nói với tôi mà đúng không!”
Lời này rất dễ làm người ta hiểu lầm, Lâm Cửu Ngữ nói xong, mặt mũi thoắt cái đỏ ửng.
“À thì, tôi không có ý khác, chỉ là… Chỉ là…”
Lâm Cửu Ngữ điên cuồng xoay chuyển đầu óc nhưng hồi lâu vẫn không nghĩ ra được từ nào để hình dung.
Thừa nhận chính mình ham ăn à?
Hay là không nỡ mấy món đạo cụ do Lâm Chu làm?
Thế chẳng phải xem người ta như đầu bếp à?
Hai người đâu có thân quen, nói vậy hơi kỳ cục!
“Tôi hiểu, Khâu Hào cũng nói rồi. Khi nào vào đoàn làm phim mới, tôi sẽ nói với mọi người.”
Lâm Chu không phải người ảo tưởng, giới giải trí có quá nhiều trai xinh gái đẹp.
Điểm đặc biệt ở cậu chỉ là tài nấu nướng tốt chút đỉnh thôi.
Hai người này chắc chắn là muốn chạy đến ăn ké đây mà!
Cậu hiểu rõ lắm!
Khi trở về chỗ ở của mình, Lâm Chu chợt cảm thấy hơi lạc lõng, như thiếu thiếu thứ gì đó.
Không có đoàn làm phim giúp cậu cày phần thưởng cố định, cậu phải lần nữa ra ngoài tìm phim đóng.
Thân thế ban đầu không có mối quan hệ sâu rộng nào.
Nếu cậu muốn tìm vai diễn, có lẽ phải chờ đợi như lúc trước.
Tạm thời cậu cũng không có cách nào hay hơn.
Vả lại, tiền cát-sê mấy ngày nay rất khá khẩm, cậu có thể chuyển sang nơi ở khác tốt hơn.
Lâm Chu định ở khách sạn.
Đối với một diễn viên thường xuyên đến phim trường để quay phim như cậu thì ở khách sạn là thuận tiện nhất.
Không cần phải tự quét dọn vệ sinh, cuộc sống vẫn tiện lợi.
Rất thích hợp với kiểu người lười biếng giống cậu.
Càng nghĩ càng thấy đây là ý kiến hay.
Ngoại trừ một ít đồ dùng hàng ngày và quần áo, cậu gần như không có hành lý khác, phần lớn thời gian trong ngày đều ở đoàn làm phim, phòng ở chỉ là nơi để cậu ngủ thôi.
Chờ đến lúc trong tay có khoản tiết tiết kiệm kha khá, cậu sẽ tìm thành phố để định cư, mua một căn nhà nhỏ. Thời gian không tiến vào đoàn làm phim, cậu sẽ ở nhà nghỉ ngơi.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Lâm Chu đã hoạch định xong cuộc sống tương lai trong đầu.
Trước đây, có một số việc cậu không dám nghĩ nhưng hiện tại cậu là người có hệ thống, nghĩ cái gì mà không được!
Cũng chẳng phải giấc mộng xa vời không thể chạm tới.
Lâm Chu nhếch miệng cười, nhìn giao diện hệ thống, lật ba lô hệ thống lên như một kẻ nô lệ của đồng tiền.
Chỉ có chút xíu tiền, không mua được thứ gì tốt.
Hôm nay, phần thưởng nhân vật cuối cùng của đoàn làm phim Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo rất hay ho.
Là một cây ghita, trông có vẻ rất quý.
Lâm Chu cầm đàn trong tay, thưởng thức một lát, cảm thấy cực kỳ thích thú, sau đó lại cất kỹ vào ba lô hệ thống.
Sau khi có hệ thống, cậu đã quen với việc cất những đồ vật quý giá vào ba lô hệ thống.
Vô cùng yên tâm.
…
Ngày hôm sau, Lâm Chu nhanh chóng dọn khỏi phòng, chuyển đến khách sạn.