Chương 966: Nhớ mãi không quên ắt có hy vọng? (1)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 3,422 lượt đọc

Chương 966: Nhớ mãi không quên ắt có hy vọng? (1)

Ở Hoành Điếm không cần lo việc thuê phòng, trả phòng cũng rất nhanh gọn.

Sau khi sống thoải mái, không còn lo nghĩ cuộc sống nữa, Lâm Chu bắt đầu tìm phim để đóng.

Chủ yếu là cậu vừa có được hệ thống cách đây không lâu, cày phần thưởng hăng đến mức không ngừng lại được.

Tóm tắt tình hình trước mắt, bàn tay vàng của cậu rất rõ ràng, chính là mỗi lần diễn một vai đầu bếp sẽ nhận được một phần thưởng.

Vậy thì không cần phải lo việc gì khác, đời người không thể há miệng chờ sung, tất nhiên là trước hết phải kiếm được càng nhiều phần thưởng hệ thống càng tốt.

Lên xong kế hoạch cho chặng đường phía trước, Lâm Chu nghỉ ngơi hai ngày rồi bắt đầu ra ngoài chờ việc.

Vẫn là một nhóm người tụ tập ở nơi râm mát chờ vai diễn tìm đến.

Lâm Chu đội mũ, ngậm que kem trong miệng, tựa vào thân cây, khá là nhàn nhã.

Có rất nhiều đoàn làm phim cần diễn viên quần chúng nhưng Lâm Chu không muốn lãng phí thời gian, cậu chỉ muốn nhận vai đầu bếp.

Thế nên đến giờ cậu vẫn chưa nhận được vai diễn nào.

Trông thấy lại có thêm đoàn làm phim cần tìm diễn viên quần chúng.

Lâm Chu theo dòng người bước đến hỏi thăm về vai diễn. Sau đó, không có gì bất ngờ xảy ra, vẫn không có vai phụ đầu bếp nào cho cậu chọn.

Haiz!

Lâm Chu không nhịn được thở dài.

Vai diễn đầu bếp khó tìm thật!

Mấy ngày liền cậu đều không gặp được.

Tuy cậu có thể diễn nhân vật khác nhưng thù lao của diễn viên quần chúng rất thấp, lại không nhận được phần thưởng nhân vật từ hệ thống, hiệu quả không cao.

Thế là Lâm Chu vẫn chưa được đóng phim.

Chỉ đành tiếp tục chờ cơ hội.

Ngay lúc Lâm Chu phiền não, điện thoại chợt reo vang.

Cậu cầm lên xem thử thì thấy là phó đạo diễn của đoàn làm phim trước đó - Dương Tử.

Ánh mắt Lâm Chu lấp lóe, nhớ ra hình như Dương Tử là phó đạo diễn chuyên phụ trách casting.

Anh ta gọi cho cậu vào lúc này, lẽ nào có vai diễn gì cần tìm cậu?

Lâm Chu đi sang một bên nghe điện thoại: “Alo, đạo diễn Dương ạ.”

“Thầy Lâm, giờ cậu có rảnh không? Đã vào đoàn làm phim nào chưa?”

Nghe được giọng của Dương Tử từ đầu dây bên kia điện thoại, Lâm Chu biết ngay suy đoán của mình đã chính xác.

“Vẫn chưa ạ.”

Dương Tử nghe Lâm Chu đáp vẫn chưa tiến vào đoàn làm phim nào khác thì vui như mở hội.

“Thế thì tốt quá, đoàn làm phim chỗ tôi có một vai rất hợp với cậu, cậu có muốn đến thử chút không?”

“Đạo diễn Dương, tạm thời tôi chỉ muốn diễn vai đầu bếp thôi.”

Lâm Chu nói xong, Dương Tử lại càng phấn khích hơn.

“Thế lại càng tốt, chính là vai đầu bếp đấy! Đo ni đóng giày riêng cho cậu luôn.”

Câu này của Dương Tử không hề nói lố chút nào.

Sau khi gia nhập đoàn làm phim mới, hàng ngày anh ta đều nghiêm túc làm việc.

Tìm diễn viên cần thiết theo yêu cầu của đạo diễn.

Đoàn làm phim mà anh ta tham gia đang quay một bộ phim cung đấu cổ trang quy mô lớn, mỗi ngày cần rất nhiều diễn viên quần chúng.

Ví dụ như những nhân vật cung nữ, thái giám gì đấy để làm nền.

Thế rồi hôm nay, đạo diễn quay đến cảnh hoàng đế mở yến tiệc chiêu đãi đại thần - Ngự thiện.

Ngự thiện đại diện cho tiêu chuẩn ẩm thực tối cao thời xưa. Chưa bàn về hương vị, món ăn được bày biện trong trong khung cảnh chắc chắn phải thể hiện được thân phận hoàng gia, cao quý, thanh lịch, sang trọng và đẳng cấp.

Vậy thì cảnh quay ra mới có cảm giác hình tượng, để mọi người hiểu rõ về thân phận hoàng đế.

Không thì món ăn ngự thiện còn chẳng cao cấp bằng đồ ăn mua bên ngoài!

Ngự thiện do tổ đạo cụ chuẩn bị tất nhiên không đủ làm đạo diễn hài lòng.

Những đạo cụ giả được sử dụng trước đây quá giả, không cách nào ăn được, quay cảnh yến tiệc há có thể để diễn viên không ăn thật một miếng nào?

Trong kịch bản còn có cảnh hoàng thượng ban thưởng thức ăn cơ đấy!

Sau đó, chúng được đổi thành đạo cụ đồ ăn thật sự do đầu bếp của đoàn làm phim nấu nướng. Nồi thức ăn lớn của đầu bếp trong đoàn làm phim đều rất ngon nhưng cách trình bày không đủ tinh xảo.

Thế là thầy đạo cụ bó tay, lại lấy đồ ăn từ khách sạn dựa theo yêu cầu của đạo diễn! Khỏi phải bàn, đồ ăn của khách sạn đương nhiên được bày biện cao cấp hơn nhiều!

Thế mà đạo diễn vẫn chưa hài lòng, cứ cảm thấy còn thiếu thiếu gì đó.

Nhưng hỏi anh thiếu cái gì thì anh lại không thể nói rõ!

Ngay cả một câu cũng không.

Ngự thiện cần phải thể hiện đủ uy nghiêm của hoàng gia, có vậy thì khán giả xem phim mới có thể hiểu được thân phận của hoàng thượng thời xưa đại biểu cho điều gì.

Một cảnh này quay suốt cả buổi nhưng vẫn chưa đạt được hiệu quả hài lòng.

Dương Tử mỉm cười.

Đây chẳng phải là ông trời thấy ngày nào anh ta cũng nghĩ đến Lâm Chu nên cố ý ban cho cơ hội à?

Đúng là nhớ mãi không quên ắt có hy vọng nha!

Từ khi đoàn làm phim trước đóng máy đến nay, anh ta vẫn chưa được ăn mấy món Lâm Chu làm thêm lần nào.

Đến mức mỗi lần ăn cơm, anh ta đều thở dài thườn thượt.

Anh ta muốn đào Lâm Chu đến đoàn làm phim lắm chứ nhưng trong số những vai diễn đạo diễn cần tìm lại không hề có nhân vật đầu bếp!

Anh ta chỉ là đạo diễn casting, không có quá nhiều quyền lợi để bắt đạo diễn thêm nhân vật.

Không như đoàn làm phim trước, vừa khéo cần một vai diễn đầu bếp, trùng hợp thay giúp anh ta biết trong giới giải trí còn diễn viên có tài nấu nướng xuất sắc đến thế, quả là báu vật mà!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right