Chương 967: Nhớ mãi không quên ắt có hy vọng? (2)
Mấy ngày nay, anh ta vốn đã định từ bỏ.
Nào ngờ bây giờ cơ hội lại đến.
Dương Tử lập tức đề cử Lâm Chu với đạo diễn.
“Đạo diễn, tôi quen một người trước đây từng làm đầu bếp, tay nghề tốt lắm. Đồ ăn cậu ấy làm ra, đến cả đầu bếp chuyên nấu quốc yến cũng không sánh bằng đâu!”
Quách Chí Bằng vì quay cảnh này đã tốn rất nhiều thời gian, nghe vậy bèn nhìn về phía Dương Tử, thấy anh ta nói chắc như đinh đóng cột thì tinh thần tỉnh táo hơn nhiều, vội trả lời:
“Lợi hại thế à? Vậy cậu liên lạc thử xem, gọi cậu ấy đến làm vài món bưng lên! Loại đồ ăn cung đình ấy, tiền bạc không thành vấn đề! Chỉ cần lên hình ổn là được.”
Dương Tử là đạo diễn casting, quen biết rất nhiều diễn viên, lời anh ta nói vẫn khá đáng tin cậy.
Quách Chí Bằng nói xong, Dương Tử lập tức gãi đầu.
“Đạo diễn, người ta là diễn viên, không phải đầu bếp, cậu ấy chỉ nấu ăn trong phim thôi!”
Quách Chí Bằng:???
…
Lâm Chu chỉ nấu ăn khi diễn vai đầu bếp trong phim, Dương Tử biết rất rõ điều này.
Anh ta giải thích theo những gì bản thân hiểu.
“Thầy Lâm có tay nghề đỉnh chóp lắm, bình thường cậu ấy không muốn nấu ăn nhưng lại muốn làm diễn viên, cũng không muốn diễn bất cứ vai nào khác! Vậy nên cậu ấy mới thích đóng vai đầu bếp! Cảm giác nấu nướng trong phim chắc chắn sẽ khác hẳn bên ngoài.”
Dương Tử vừa nói dứt câu, Quách Chí Bằng không khỏi nhíu chặt mày.
Nhưng trong nháy mắt, anh nghĩ đến yêu cầu của chính mình, nói: “Cậu gọi cậu ấy đến đây, chỉ cần cậu ấy có thể làm tôi hài lòng thì cho cậu ấy xuất hiện trước ống kính là chuyện nhỏ! Tôi dựng luôn nguyên cái ngự thiện phòng cho cậu ấy còn được.”
Không phải chỉ là dựng một số đạo cụ lên thôi à, trong suy nghĩ của Quách Chí Bằng, quay cảnh ngự thiện phòng bận rộn cũng có thể chứng tỏ vẻ long trọng của bữa tiệc hoàng gia.
Dương Tử vội vàng đồng ý.
Lúc này, anh ta mới gọi điện thoại cho Lâm Chu để nói chuyện này.
Lâm Chu nghe được là vai ngự trù trong ngự thiện phòng, lập tức hào hứng.
Hê hê, có thể cày phần thưởng nữa rồi!
Thế là 1 tiếng sau, hai người họp mặt ở đoàn làm phim 《Hậu Cung Thần Phi Truyện 》.
Lâm Chu lần nữa gặp được Dương Tử.
Khoảnh khắc Dương Tử nhìn thấy Lâm Chu, anh ta rơm rớm nước mắt, nhanh chân đi đến trước mặt Lâm Chu, kéo tay cậu, trong mắt toàn là vẻ kích động mất mà tìm lại được.
Giọng nói cũng hơi nghẹn ngào: “Thầy Lâm ơi, cậu không biết mấy hôm nay tôi phải trải qua thế nào đâu!”
Giữa phim trường đầy người qua kẻ lại, anh ta vừa nói ra câu này, người hóng hớt bị thu hút sự chú ý lập tức tụ tập đến.
Lâm Chu vừa đến đã bị Dương Tử lôi kéo kiểu này, anh ta còn trưng ra dáng vẻ như thế… hừm… muốn người ta không nghĩ nhiều cũng khó.
Nhân viên công tác và các diễn viên đi ngang qua đều nhìn hai người họ bằng ánh mắt tám chuyện.
Lâm Chu cảm thấy nếu cậu không làm ra chút phản ứng thì có khi lát nữa mấy tin đồn liên quan đến cậu và phó đạo diễn sẽ lan truyền một lượt khắp đoàn làm phim mất!
Cậu vội vàng rút tay lại.
Hai thằng đàn ông lớn tướng mà làm mấy cái chuyện lôi kéo ba lăng nhăng gì đây!
“Đạo diễn Dương, anh còn chưa nói tôi biết tình huống nhân vật nữa ạ.”
Dương Tử nhớ đến chính sự, lập tức thu lại cảm xúc, cả người nghiêm túc hơn nhiều.
“À phải rồi! Thời gian cấp bách, tôi nói cậu biết đạo cụ cần dùng cho cảnh quay này là món ăn trong yến tiệc do hoàng đế tổ chức, dùng để chiêu đãi thần tử, mùi vị không quan trọng, quan trọng là món ăn phải cao quý, thể hiện được thân phận hoàng đế.”
“Sau đó, sẽ có cảnh quay lúc ngự thiện phòng truyền thiện*, ban đầu chúng tôi chỉ định dàn dựng thôi, giờ có cậu rồi thì chắc chắn sẽ được quay cảnh thật. Cậu cứ tha hồ giơ tay nhấc chân, bộc lộ tài năng, thử ống kính trước đi. Nếu không có vấn đề gì, chúng ta sẽ tiến hành quay thật, cậu sẽ nấu ăn trước ống kính. Y như ở đoàn làm phim trước thôi, cậu chuẩn bị xong đồ ăn rồi xem như đạo cụ bưng lên để quay phim là được.”
*传膳: Truyền thiện: Quá trình đầu tiên trong bữa ăn của hoàng đế, để gọi tên và bày biện các món ăn lên bàn tiệc. Một vị quan lại sẽ đảm nhận vai trò ghi lại chi tiết thời gian, địa điểm và tên các món ăn trong ngày hôm đó để sau này đối chiếu đề phòng bất trắc xảy ra.
*传膳: Truyền thiện: Quá trình đầu tiên trong bữa ăn của hoàng đế, để gọi tên và bày biện các món ăn lên bàn tiệc. Một vị quan lại sẽ đảm nhận vai trò ghi lại chi tiết thời gian, địa điểm và tên các món ăn trong ngày hôm đó để sau này đối chiếu đề phòng bất trắc xảy ra.
Dương Tử tất nhiên biết gì nói nấy, đã nói là nói sạch sành sanh với Lâm Chu.
Trên đường đến ngự thiện phòng, anh ta tóm lược kịch bản đang quay cho cậu nghe.
“Không thành vấn đề, tay nghề của tôi, anh cứ yên tâm.”
Chỉ cần tiến vào đoàn làm phim, đóng vai đầu bếp, dù là diễn thử, cậu vẫn có đủ kỹ năng để nhập vai.
Vậy nên hoàn toàn không thành vấn đề.
Trong ngự thiện phòng còn có những diễn viên quần chúng khác nhưng họ đều là diễn viên, không phải đầu bếp, chỉ phụ trách tạo dáng.
Trước đó không có diễn viên biết nấu ăn, bây giờ có Lâm Chu rồi, đương nhiên sẽ khác hẳn.
Ít nhất thì ống kính có thể quay được cảnh nấu nướng chân thực.
Chờ Lâm Chu thay quần áo xong, đi đến ngự thiện phòng, nhân viên công tác và ống kính đã sẵn sàng.
Nhóm diễn viên quần chúng cũng ai vào chỗ nấy.