Chương 968: Cậu không biết mấy hôm nay tôi phải trải qua thế nào đâu!
Đạo diễn ngồi sau màn hình, ra chỉ lệnh hướng dẫn, bắt đầu diễn thử.
Lâm Chu tùy ý cầm dao phay lên, lấy một củ cà rốt sang, tiến hành điêu khắc.
Lúc đầu, những miếng cà rốt lớn rơi xuống, sau đó là từng miếng, từng miếng nhỏ.
Không lâu sau, một con rồng sống động linh hoạt hiện ra trong tay Lâm Chu.
Toàn bộ quá trình diễn ra không quá 5 phút, ba củ cà rốt ghép thành một con rồng uốn lượn, sinh động như thật xuất hiện trên đĩa.
Quách Chí Bằng vốn không có phản ứng gì, thấy vậy thì hai mắt trợn to.
Tay nghề này tuyệt diệu đấy!
Là đạo diễn, một hình ảnh lập tức hiện lên trong đầu anh, cảnh quay ngắn về ngự thiện phòng bỗng trở nên phong phú hơn.
Trong bối cảnh hậu cung, ngự thiện phòng cũng là một nét bút rực rỡ, đầy màu sắc, nơi xảy ra rất nhiều chuyện.
Nếu có thể quay cảnh thật, thể hiện được tài nghệ nấu nướng của nhóm ngự trù, tình tiết các cung tranh giành đồ ăn sẽ vô cùng hợp lý.
Suy cho cùng, không phải ai cũng ăn được những món như vậy!
Quách Chí Bằng hài lòng hô cắt.
“Kết thúc diễn thử, chuẩn bị quay thật!”
Có tay nghề điêu khắc này, dù món ăn không ngon nhưng cách trình bày đã đủ ăn tiền rồi!
Lâm Chu thấy đạo diễn rất hài lòng thì đặt dụng cụ trong tay xuống.
Xem ra vai diễn này là của cậu rồi.
Phó đạo diễn Dương Tử đứng một bên cũng rất vui vẻ.
Cảm giác cứ như đang nằm mơ vậy, anh ta thật sự lừa được thầy Lâm đến đoàn làm phim rồi!
Sao anh ta cảm thấy ảo ma quá thế này!
Bàn tay trong túi quần của anh ta mất kiểm soát véo đùi, cảm nhận được cơn đau nhức, anh ta mới cười ra tiếng.
…
Nếu muốn quay thật, trước hết Lâm Chu phải chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn đã.
Trang điểm chỉ là thứ yếu.
Nguyên liệu mới là thứ quan trọng.
Ban đầu, cảnh ở ngự thiện phòng vốn chỉ định dàn dựng, hiện giờ đột nhiên phải quay thật.
Đạo cụ gì đấy đều phải đổi thành hàng thật.
Công tác chuẩn bị tốn mất một khoảng thời gian, vừa hay tạo cơ hội để Lâm Chu xác định món ăn trước, tìm được nguyên liệu thì bắt tay vào nấu nướng.
Chờ đến khi chính thức quay phim, đạo diễn mới chứng kiến được trình độ thật sự của Lâm Chu.
Xào gạch cua, thịt cua được xử lý sẵn đến khi dậy mùi thơm, chuyển thành màu vàng rồi thêm nước và đậu phụ vào, cuối cùng làm thành món súp đậu phụ gạch cua. Đổ súp ra đĩa rồi xếp rồng được điêu khắc từ củ cà rốt lên trên.
Món ăn cần cho cảnh quay này quan trọng là phải đẹp, lộng lẫy, phù hợp với tiêu chuẩn ẩm thực cung đình.
Vậy nên những món do Lâm Chu làm đều chú trọng tạo hình.
Chủ yếu là điêu khắc.
Cà rốt điêu khắc thành hình rồng là đồ ăn phối kèm.
Đáy bát phủ đầy súp đậu phụ gạch cua.
Hai sắc đỏ, vàng hài hòa tương xứng, kết hợp với con rồng được điêu khắc sống động như thật, ai nhìn vào cũng phải kinh ngạc tròn mắt.
Thoạt nhìn có vẻ sang trọng đến mức không ăn nổi.
Món ăn thành phẩm này được ống kính bắt cảnh trọn vẹn.
Quách Chí Bằng nhìn món ăn trên màn hình, ánh mắt đầy hài lòng.
Không ngờ một diễn viên trẻ tuổi lại có tài nấu nướng lợi hại như vậy.
Nếu không phải ống kính đã ghi hình toàn bộ quá trình chế biến, anh thật sự không dám tin tưởng.
Hiện trường lặng ngắt như tờ, mọi người đều đang cảm thấy sốc với diễn viên đóng vai đầu bếp được phó đạo diễn tìm đến.
Anh chàng này không phải là đời sau của ngự trù đấy chứ?
…
Làm xong một món đầu tiên, món sau cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Để dễ dàng bày trí đẹp, Lâm Chu chỉ làm các món nguội, còn có rau luộc, súp và các món tương tự.
Động tác nấu ăn của Lâm Chu không chỉ đẹp mà còn hào nhoáng, ưa nhìn, chuyển động tay nhanh và đều, khiến cậu trông rất đẹp trai khi xuất hiện trước ống kính.
Quách Chí Bằng thấy tất cả cảnh quay nấu ăn đều được hoàn thành chỉ trong một lần thì hét lên cắt đầy phấn khích.
“Cắt, qua! Lợi hại quá, vậy mới là ngự thiện đích thực chứ!”
Nhóm nhân viên công tác bên cạnh đều như sực tỉnh lại từ trong mơ.
Thời gian có hạn, nguyên liệu mà Lâm Chu lựa chọn đều rất bình thường nhưng món ăn cậu làm ra lại khiến người khác phải trợn mắt há mồm.
Mọi người trông thấy đều không thể gọi ra tên món.
Đạo diễn hô cắt rồi lập tức kích động bước đến hỏi cậu tên món ăn.
“Mấy món này gọi là gì, lát nữa bảo mọi người ghi nhớ để lúc diễn đừng đọc sai.”
Quách Chí Bằng suy nghĩ vô cùng chu đáo.
Sau đó, Lâm Chu hơi do dự đáp lời: “Món này tên là…”
“Một con rồng bay lượn trong món súp đậu phụ gạch cua, hay là gọi là súp Long Hoàng Giải Phấn đi.”
“Món trứng hấp này tôi dùng bí ngô chạm khắc hình hai con rồng tranh châu, thì gọi là Song Long Hí Đản vậy.”
“Rồi món này là nộm dưa chuột, dưa chuột được gọt vỏ, bỏ hạt, chạm khắc thành nhiều hình dạng khác nhau, thêm vào đó là cảm giác mát lạnh khi được ướp đá, giống như bạch ngọc, nên gọi là Bạch Ngọc Bàn đi.”
“Còn có món Tùng Thử Thảo Ngư này, không tìm được cá khác, nên dùng cá trắm cỏ cắt thành hình cánh hoa, chiên giòn rồi xếp thành hình cá chép vượt vũ môn, rưới nước sốt chua ngọt lên.”
Ban đầu Lâm Chu hơi do dự, bởi vì đối với cậu, người có kỹ năng nấu ăn cấp thần, nấu ăn không còn là việc sao chép công thức nữa.