Chương 975: Thịt anh đào (2)

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 4,629 lượt đọc

Chương 975: Thịt anh đào (2)

Vừa nghe đạo diễn nói thu dọn, anh ta là người đầu tiên lập tức lao vào trong cảnh, không nói hai lời ngồi xuống ăn.

“Đạo cụ đừng lãng phí, đổ cũng tiếc, tôi ăn nhé!”

Mùa hè nhiệt độ không khí cao, những đồ ăn này không biết để bao lâu, hoặc là thật là giả cũng không biết.

Cho nên bình thường lúc diễn viên quay cảnh ăn cơm, đều là lướt qua hoặc là tùy tiện gắp một đũa, sẽ không ăn thật.

Trừ khi đạo diễn đặc biệt yêu cầu ăn thật.

Thật ra trong một bộ phim, diễn viên quay trên bàn ăn không ít lần.

Có đôi khi trong một tập đều có vài cảnh ăn cơm.

Các diễn viên vừa ăn cơm vừa nói lời thoại, cơm không phải trọng điểm, chỉ là cảnh trí.

Hoàng thượng và Uyển quý nhân còn chưa đi xa nhìn phó đạo diễn ngay cả đạo cụ cũng ăn, cả người lập tức thoát ra khỏi vai diễn.

“Đạo cụ này có thể ăn?”

Diệp Tư diễn vai nữ chính Uyển quý nhân vẻ mặt kinh ngạc nói.

Những đạo cụ này nhìn vừa nhìn là thấy giả, chẳng lẽ còn là thật?

Tương tự các nhân viên công tác thu dọn đạo cụ, thấy Dương Tử lại ăn đạo cụ, đột nhiên có cảm giác tập mãi thành quen.

Nghe thấy lời nói của Diệp Tư, nhân viên công tác đi ngang qua lặng lẽ tiếp lời:

“Ngày hôm qua phó đạo diễn Dương cũng đói ăn đạo cụ.”

Mắt thấy Dương Tử không để ý đến chuyện bên ngoài trực tiếp bưng thịt anh đào trên bàn chưa đụng tới ôm vào trong ngực, gắp một đũa đưa vào trong miệng.

Dáng vẻ khó dằn nổi này thật sự khiến người ta một lời khó nói hết.

Một đĩa đạo cụ mà thôi, cho dù thật sự có thể ăn cũng không đến mức biểu hiện… Ừm… khó dằn nổi như thế chứ?

Dương Tử hoàn toàn không thèm để ý đến suy nghĩ của nhân viên hiện trường, anh ta đưa miếng thịt anh đào vào trong miệng, đôi mắt đẹp đẽ hơi híp lại.

Để thịt anh đào ở ngoài hơi lâu, làm đạo cụ cho hai cảnh quay liên tiếp chắc chắn đã nguội rồi.

Bột năng lớp ngoài cùng dính lại với nhau, gắp lên còn kéo sợi nữa.

Một miếng thịt nhỏ có kích cỡ bằng hoa anh đào, tròn vo được đặt chồng chất lên nhau.

Lớp bên ngoài chua chua ngọt ngọt còn có tính dai, có lẽ là đặt hơi lâu, nếu vừa rán xong có lẽ sẽ ăn được vị giòn tan nữa đấy.

Nhưng lớp vỏ hơi dẻo cũng rất ngon, lúc nhai rất có vị, mỗi miếng một ngụm, chỉnh thể khi nhai trơn mềm, rất ngon.

Đặc biệt là nghĩ đến đám người của đoàn phim trước cướp ăn với anh ta, bây giờ không được ăn nữa.

Một mình anh ta độc hưởng một đĩa thịt anh đào.

Đúng là không đè nén được biểu cảm đắc ý.

Đặc biệt là đến giờ ăn nhìn thấy đoàn phim trước nói chuyện, mọi người đều đang than thở đồ ăn không ngon, nhớ nhung những ngày tháng đoàn phim được ăn đạo cụ khi chưa đóng máy.

So ra thì.

Thịt anh đào trong miệng càng ngon hơn.

Sau đó nhất thời không nhịn được, nhìn thấy mọi người đều đang gửi ảnh chụp bữa trưa ở trong nhóm.

Anh ta cũng chụp một tấm thịt anh đào chưa ăn xong, lặng lẽ gửi vào trong nhóm.

Dương Tử gửi bức ảnh không hợp lệ vào bữa ăn giảm cân của mọi người.

Khiến mọi người đang than thở đều chú ý đến.

Đặc biệt là lúc mở ảnh ra xem, vừa nhìn bối cảnh xung quanh thì biết ngay là ở hiện trường!

Chén đĩa trên bàn đều là đĩa màu vàng kim lóng lánh ánh sáng, nhìn qua giống như là ngự thiện mà hoàng thượng cổ đại dùng vậy.

Cho nên đây là đạo cụ?

Đám người của đoàn phim amp;LTC;ô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạogt; phóng to ảnh chụp giống như thám tử vậy.

Bắt đầu thảo luận với nhau.

“Đạo diễn Dương đang ở đoàn phim nào vậy?”

“Nhìn bối cảnh là phim cổ trang, bối cảnh xung quanh đều là cổ kính, bàn bằng gỗ, là phim cung đấu à?”

“Năm nay có rất nhiều phim cổ trang được quay ở Hoành Điếm, là đoàn phim nào vậy?” Ngay cả đạo diễn Lâm Tử Hàng nhìn thấy cũng không nhịn được mà tham gia suy đoán.

Đoàn phim tiến vào giai đoạn hậu kỳ cắt ghép nên bọn họ đều rảnh rỗi.

Dương Tử vừa gửi hình ảnh này đến, người có trực giác nhạy bén đã ngửi được có thứ gì đó khác biệt.

Vương Vũ Sương: “Đạo cụ ăn được? Không phải là thầy Lâm làm đấy chứ?”

Dương Tử ăn thịt anh đào rồi nhìn mọi người than thở trong nhóm, rất ngon, vẻ đắc ý bộc lộ trong lời nói, không giấu được tâm tư mà muốn khoe khoang.

Dù là đăng một bức ảnh bữa trưa theo mọi người vẫn sẽ để lộ rất nhiều thông tin.

Tất cả đắc ý không còn sót lại gì sau khi nhìn thấy câu nói của Vương Vũ Sương.

Lập tức kinh ngạc đến đổ mồ hôi lạnh.

Anh ta không dám trả lời lại, ra sức nhét thịt anh đào vào trong miệng.

Cho dù mọi người chỉ suy đoán, hơn nữa còn không biết anh ta đang ở đoàn phim nào.

Dương Tử cũng có cảm giác bị cướp cơm, đúng là đoàn phim trước cướp đạo cụ đến nỗi tạo ra bóng ma rồi.

Vừa nghĩ đến Lâm Chu sắp bị bại lộ, anh ta sẽ không còn những ngày tháng tốt lành thì đau lòng đến không thể thở nổi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right