Chương 976: Đạo cụ ăn được? Không phải là thầy Lâm làm đấy chứ?

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 1,244 lượt đọc

Chương 976: Đạo cụ ăn được? Không phải là thầy Lâm làm đấy chứ?

Cho nên theo bản năng tăng tốc độ ăn cơm nhanh hơn.

Đám người đó quá đáng sợ.

Anh ta chỉ đăng một bức ảnh thôi, sao lại đoán được là Lâm Chu chứ?

Trực giác của phụ nữ nhạy bén đến vậy à?

Từng tin nhắn của mọi người trong nhóm dọa Dương Tử không dám xem nữa.

“Đạo diễn Dương nói gì đi?”

“Không lẽ thật sự là đạo cụ do thầy Lâm làm à?”

“Tôi phân tích đôi chút, thông thường ngoại trừ đặc biệt mời đoàn đội đầu bếp đến làm đạo cụ, nếu không thì có rất ít đạo cụ có thể ăn được, có thể khiến đạo diễn Dương chụp lại đăng cho chúng ta xem, còn là đạo cụ, vậy điểm chung của mọi người chính là từng ăn qua đạo cụ do thầy Lâm làm, cho nên bức ảnh này trông không bình thường.”

“Hơn nữa, món ăn khác trên bức ảnh vẫn chưa đụng đến, chỉ ăn một đĩa, món ăn đấy tinh xảo đẹp mắt, nếu đã ăn thì chắc chắn không phải là giả, bình thường đầu bếp cũng không làm ra được, cho nên 60% khả năng là thầy Lâm làm.”

“Anh đào thầy Lâm đến đoàn phim mới rồi à?”

“Đạo diễn Dương?”

“Dương Tử, anh nói gì đi!”

“…”

Dương Tử: Không dám hó hé!

Người của đoàn phim amp;LTCô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạogt; không tìm thấy Dương Tử, đều gửi tin nhắn cho Lâm Chu hỏi thăm.

Lúc ấy, Lâm Chu có quan hệ không tồi với mọi người trong đoàn phim, ngoại trừ mấy người sợ giao tiếp xã hội ngại giao lưu kết bạn ra, căn bản đều trao đổi WeChat.

Mọi người thấy Dương Tử giả chết thì gửi tin nhắn cho Lâm Chu.

Lâm Chu chưa cài đặt tránh tin nhắn làm phiền nên vẫn chưa rõ mọi người lại nói chuyện nhiều đến vậy.

Cậu nghe thấy âm thanh nhắc nhở tin nhắn, mở điện thoại ra thấy có rất nhiều người của đoàn phim trước gửi tin nhắn cho cậu, lộ ra vẻ nghi ngờ nên ấn vào xem.

Thầy đạo cụ Đại Hoàng: “Thầy Lâm, một ngày không gặp cứ như ba năm, gần đây đang bận rộn gì vậy, vào đoàn phim mới chưa?”

Vương Vũ Sương: “Thầy Lâm có đấy không?”

Khâu Hào: “Anh Lâm, đang làm gì đấy, vào đoàn mới chưa, đừng quên thằng em đây nhé!”

“…”

Ngay cả đạo diễn Lâm cũng gửi tin nhắn đến.

Mọi người đều không nói có chuyện gì, thoạt nhìn chỉ là hỏi thăm quan tâm cậu mà thôi.

Tuy Lâm Chu không rõ tại sao những người này lại giống như hẹn nhau tìm cậu.

Nhưng lúc này đang nghỉ ngơi, không có chuyện gì nên trả lời từng người một.

“Vào đoàn phim mới rồi.”

“Không chắc chắn đoàn phim còn cần người hay không, tôi sẽ hỏi đạo diễn Dương giúp anh, đạo diễn Dương là đạo diễn casting.”

“…”

Lâm Chu không rõ cho lắm, thấy mọi người hỏi thế nào thì trả lời lại vậy thôi.

Đợi Dương Tử ăn xong đĩa thịt anh đào thì không chờ đợi được mà đến tìm Lâm Chu đối đáp, nhưng mọi thứ đều đã muộn.

“Lâm Chu, người của đoàn phim trước có gửi tin nhắn cho cậu không?”

Nhìn dáng vẻ đạo diễn Dương chạy đến thở không ra hơi, Lâm Chu lặng lẽ gật đầu.

Dương Tử thấy Lâm Chu gật đầu thì càng gấp gáp hơn.

“Bọn họ tìm cậu làm gì, có phải là hỏi chuyện của đoàn phim không?”

Lâm Chu vẫn gật đầu.

Ánh mắt của Dương Tử lóe lên, đổ mồ hôi, đè vai của Lâm Chu lại, gấp gáp hỏi: “Vậy cậu nói thế nào? Cậu nói với bọn họ là cậu quay phim ở đây chưa?”

Dương Tử hết sức kích động, vừa ảo não vừa hối hận.

Sao anh ta lại có tính cách chút chuyện nhỏ cũng không nhịn được vậy?

Vốn đoàn phim mới, không ai biết Lâm Chu nấu ăn ngon, chỉ cần anh ta giấu diếm kỹ thì ngày nào cũng được ăn ngon.

Đẹp biết bao!

Cuộc sống này nghĩ lại ngày nào cũng có tinh thần.

Hiện tại bị anh ta hủy hết rồi!

Trong lòng Dương Tử tuyệt vọng.

Cũng không dám nghe câu trả lời của Lâm Chu.

“Nói rồi.”

Lâm Chu bị Dương Tử lắc đến hơi choáng, không rõ nên đã trả lời.

“Sao vậy, phải bảo mật à?”

Cậu biết đoàn phim lớn có thỏa thuận bảo mật gì đó, nhưng một vai phụ như cậu không đến mức phải giữ bí mật đúng không?

Dương Tử nhìn dáng vẻ không biết gì của Lâm Chu thì kêu rên, dọa Lâm Chu giật mình.

Sau đó nhìn thấy Dương Tử ngồi xổm xuống ôm đầu khóc rống giống như chịu phải đả kích vậy.

Ôm đầu khóc rống?

Lâm Chu nhìn dáng vẻ của Dương Thử thì lúng túng nhìn bốn phía.

Hôm qua có người ở đoàn phim lan truyền quan hệ của bọn họ không bình thường, bây giờ lại như vậy!

Nếu để người ta nhìn thấy, cậu thật sự nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa hết tội!

“Đạo diễn Dương, sao vậy, anh nói tôi nghe đi, đừng khóc!”

Dương Tử khóc đến chảy nước mũi, vẫn lắc đầu: “Không kịp nữa rồi, mọi thứ không kịp nữa rồi…”

“Không kịp cái gì?”

Lâm Chu vừa hỏi xong, Dương Tử chưa kịp trả lời thì tiếng chuông điện thoại của anh ta vang lên.

Nhìn số gọi đến, là Khâu Hào.

Lâm Chu và Dương Tử đều im lặng.

Dương Tử gạt nước mắt, đau lòng bắt máy.

Không cần đoán, anh ta biết cuộc gọi này là để làm gì.

Vừa nhận điện thoại, quả nhiên như anh ta suy nghĩ.

Khâu Hào mở miệng đã kêu anh cho một vai diễn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right