Chương 977: Thái giám mà cậu cũng diễn à? (1)
“Cậu Khâu, tôi chỉ là một phó đạo diễn casting, chỉ cần mấy diễn viên quần chúng và vai nhỏ, cậu chủ lớn như cậu qua đây làm vai phụ cho tôi ư?”
Khâu Hào phía bên kia đã bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn bị chạy đi tìm Lâm Chu nương tựa.
Nghe thấy câu này, dường như không cần nghĩ ngợi mà trả lời ngay: “Vai phụ thì sao chứ, ai không từng đi lên từ vai phụ, tôi còn là người mới trong giới giải trí, thiếu cơ hội rèn luyện, vai gì tôi cũng có thể diễn.”
Xem lời này dễ nghe biết bao.
Nếu không phải biết người này vào giới giải trí chỉ để chơi đùa, muốn nhận vai diễn thử cho đỡ ghiền, muốn diễn vai gì thì đập tiền vào hoặc là mang tiền vào đoàn phim thì anh ta còn tin đấy.
Một người khởi điểm đã đóng vai nam chính lại nói muốn diễn vai phụ để rèn luyện?
Quỷ mới tin!
Vẫn là vì tay nghề của Lâm Chu!
Muốn ăn chực mới là thật!
Dương Tử không muốn có người vào đoàn cướp đạo cụ với anh ta.
Nên chỉ có thể nghĩ cách gạt bỏ suy nghĩ của đối phương.
“Chỗ tôi chỉ thiếu mấy vai thái giám, cậu có thể diễn thái giám không?”
Dương Tử đã nói đến mức này, cũng không thể thật sự nguyện ý vào đoàn làm thái giám đấy chứ?
Không ngờ Khâu Hào lại đồng ý.
“Không thành vấn đề, đạo diễn Dương, bây giờ tôi sẽ qua kia tìm anh!”
Dương Tử:?
Dương Tử bị đánh bại, hét lớn về phía điện thoại: “Cậu muốn diễn thái giám à?”
Lâm Chu thấy anh ta như vậy thì lặng lẽ đứng nhích ra xa một tí.
Điếc tai quá.
“Sao diễn viên lại có suy nghĩ kỳ thị vai diễn được? Đúng không, chỉ cần trau dồi diễn xuất thì diễn ăn mày đều được!”
Lúc này Dương Tử hoàn toàn cạn lời.
Anh ta im lặng.
Cuộc trò chuyện điện thoại cứ kết thúc như vậy.
Dương Tử nhìn Lâm Chu lộ ra nụ cười thảm.
“Khâu Hào muốn đến diễn vai phụ.”
Lâm Chu: …
Ừm…
Điều này…
Không hiểu nổi.
Sau đó Dương Tử nghe từng cuộc điện thoại, không ngừng nghỉ.
Không chỉ có đám diễn viên của đoàn phim trước muốn anh ta sắp xếp vai diễn, mà còn có nhân viên lén đổi nơi công tác.
Có lẽ là muốn đến giúp đỡ, cho dù không có tiền đều được.
Dương Tử mệt mỏi ứng đối, sắp tiều tụy rồi.
Lâm Chu đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, đồng thời cũng hiểu tại sao Dương Tử lại có dáng vẻ như vậy.
Thì ra do anh ta không cẩn thận tiết lộ chuyện cậu vào đoàn phim mới.
Sau đó bị người của đoàn phim trước biết được, hiện tại ai nấy đều muốn đổi nơi làm việc.
Trong lòng Lâm Chu biết rõ mọi người đến là vì điều gì.
Cậu chỉ muốn diễn vai đầu bếp, có hệ thống hỗ trợ, tay nghề đúng là không ai bằng.
Cho nên mọi người còn muốn đến đoàn phim có cậu quay phim, tiện thể ăn chực, hình như cũng có thể hiểu được.
Chỉ là điên cuồng hơn cậu tưởng tượng nhiều.
Lâm Chu lau mồ hôi trên trán, không dám nói lời nào.
Cậu lặng lẽ đi vào ngự thiện phòng, đảo thịt anh đào ở trong nồi.
Mùi thơm ngắn ngủi tỏa ra, kéo lý trí của Dương Tử lại.
“Hửm? Thầy Lâm vẫn còn nấu ăn à?”
“Ừm, chuẩn bị hơi nhiều thịt, sợ làm một phần đạo cụ thịt anh đào không đủ dùng nên làm luôn phần thịt anh đào còn dư.”
Dương Tử cảm thấy bản thân có thể ăn thêm một bát nữa nên liếm môi, trừng mắt nhìn Lâm Chu.
“Tôi có thể ăn thêm chút không?”
Lâm Chu im lặng một lúc, bày tỏ vẫn chưa nấu xong.
…
Đợi đến giờ ăn buổi trưa, bọn họ ngồi xổm trong ngự thiện phòng ăn thịt anh đào, rất ngon.
Đạo cụ chỉ để quay phim, chắc chắn sẽ có tiêu hao.
Ăn một tí hoàn toàn không thành vấn đề.
Hoàn toàn không ai chú ý đến, cho dù có người hỏi thì cứ nói làm không ổn nên nếm thử, xem có thiếu thứ gì, có vấn đề gì hay không?
Hoàn toàn không thành vấn đề!
Thông qua kinh nghiệm ăn đạo cụ của đoàn phim trước.
Lâm Chu và Dương Tử đã quá quen rồi.
Đoàn phim ăn đạo cụ chẳng phải là điều bình thường à?
Đợi đến xế chiều, tạm thời không có cảnh quay thì Lâm Chu dạo bộ khắp phim trường.
Hoàng cung cổ kính, bối cảnh rất lớn, có nhiều nơi cậu chưa từng dạo qua.
Đến đoàn phim hai ngày chỉ quanh quẩn ở ngự thiện phòng.
Cậu chạy đến cung điện nơi mọi người quay phim, nhìn đám diễn viên quần chúng đang quay ở, cũng rất thú vị.
Trước mắt, đoàn phim này được xem là đoàn có chế tác lớn nhất mà cậu tham gia.
Nam nữ chính đều rất nổi tiếng, nữ chính Diệp Tư là Thị Hậu, hai mươi mấy tuổi, rất có thực lực.
Diễn viên đóng vai nam chính thì cậu không quen cho lắm nhưng cũng thuộc phái thực lực, chỉ là tuổi tác hình như hơi lớn.
Đám người đẹp như hoa như ngọc vây quanh hoàng thượng tranh sủng, đáng tiếc cậu không được diễn vai hoàng thượng, nếu không có thể hưởng thụ rồi.
Đẹp thật!
Quả thật là mơ ước của đàn ông.
Hoàng hậu dịu dàng đoan trang, Thục phi nhiệt tình đường hoàng, Hiền phi nhã nhặn lịch sự biết điều…
Không thể nghĩ không thể nghĩ đến, nếu còn nghĩ nữa thì cậu không muốn diễn đầu bếp luôn đó!