Chương 978: Thái giám mà cậu cũng diễn à? (2)
Không đúng, cậu muốn thì cũng không đến lượt cậu diễn vai nam chính.
Nhưng cũng có thể nghĩ đến vai nam hai thái giám tổng quản bên cạnh nam chính.
Lâm Chu bị suy nghĩ của mình chọc cười.
Diễn viên của đoàn phim này đều là người có tiếng, vào đoàn lâu như vậy, một vai phụ như cậu hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc đến.
Chỉ có thể đứng xem ở bên cạnh thôi.
Sau đó xem đến say mê, diễn xuất của mấy diễn viên đó đều rất đỉnh!
Quay xong một cảnh, đạo diễn hô “cut”.
Hiện trường lập tức huyên náo.
Đám nương nương vừa rồi đều có vẻ riêng, xinh đẹp như hoa vứt ngay hoàng thượng sang một bên, nói chuyện rôm rả.
Nói từ cách trang điểm đến áo quần, còn có trang sức.
Có câu nói rất hay, ba người phụ nữ đủ cho một vở kịch.
Lúc một phòng con gái đồng thời nói chuyện với nhau.
Lâm Chu nhìn thấy hoàng thượng có vẻ mặt hưởng thụ lúc diễn trong nháy mắt không nhịn được nữa.
Phiền não lắc chuỗi hạt trong tay.
Lâm Chu: …
Đột nhiên không còn hứng thú mấy với vai diễn hoàng thượng này nữa.
Quá nhiều người đẹp, không có phước hưởng!
Cậu thấy ồn ào đến đau đầu, lời nghe được cũng không biết là ai nói.
Lâm Chu tranh thủ chạy trốn.
…
Buổi chiều Lâm Chu còn một cảnh quay.
Nhưng lúc chưa bắt đầu quay.
Dương Tử đã dẫn Khâu Hào mặc trang phục thái giám đến.
Người này vừa tới đã đi đến trước mặt Lâm Chu.
“Anh Lâm, sao không dẫn theo tôi vào đoàn phim mới, tôi một mực không vào đoàn, đợi tin tức của anh đấy?”
Sau khi vai diễn trước của Khâu Hào đóng máy, quản lý đã tìm rất nhiều vai diễn cho anh nhưng anh đều không đi thử vai.
Nói là muốn nghỉ ngơi.
Thật ra là đang đợi tin tức của Lâm Chu.
Muốn xem Lâm Chu sẽ đến đoàn phim nào, anh cũng muốn đi theo.
Lúc này nhận được tin tức thì không chờ đợi được mà ôm xách tiến vào đoàn làm vai phụ.
Còn giấu cả quản lý.
Nếu không, chắc chắn quản lý sẽ không cho phép anh tự ý hạ giá đi diễn vai phụ thái giám.
So với sự hưng phấn của Khâu Hào thì sắc mặt của Dương Tử đứng bên cạnh không khá cho lắm.
Là anh ta đã đánh giá thấp sự cố chấp của Khâu Hào đối với tay nghề của Lâm Chu.
Cũng đánh giá thấp phân lượng tay nghề của Lâm Chu ở trong lòng người khác.
Vì tiến vào đoàn phim có Lâm Chu.
Một cậu chủ trẻ tuổi đẹp trai có ngoại hình idol lại nguyện ý vào đoàn phim diễn vai phụ thái giám.
Tuy Dương Tử có thể hiểu được nhưng không thể tin được.
Sắc mặt của Lâm Chu vẫn hiền hòa, có dáng vẻ không biết gì cả, mỉm cười, nếu không phải sợ Dương Tử sụp đổ thì lúc cậu thấy Khâu Hào vào đoàn sẽ rất vui.
Ở đoàn phim mới, cậu chỉ quen biết một mình Dương Tử, mà Dương Tử là phó đạo diễn, bình thường rất bận.
Đoàn phim này phần lớn là diễn viên nữ, tụ lại chơi đùa với nhau, vai phụ như cậu không chen vào được nên rất nhàm chán.
Hiện tại có người quen đến đoàn phim mới, ít nhất thì ra ngoài hút điếu thuốc cũng có người đi chung.
“Cậu nói xem, tốt xấu gì cũng là nam chính của đoàn phim trước, lại chạy qua đây làm vai phụ, nếu như bị moi ra, cậu bảo fans nhìn cậu thế nào chứ?”
Dương Tử không từ bỏ, thấy Khâu Hào vừa đến đã bám lấy Lâm Chu thì tận tình khuyên nhủ.
Khuyên nhủ xuất phát từ thể diện quan trọng nhất của giới trẻ.
Nói không chừng có thể thức tỉnh chút thể diện cho người này.
“Vai phụ thì sao chứ, anh xem thường vai phụ à? Anh Lâm của tôi cũng diễn vai phụ đấy!”
“Anh Lâm, đạo diễn Dương xem thường anh, còn ăn đạo cụ do anh làm, lần sau đừng để anh ta ăn nữa, người này không có tâm!”
“Không giống tôi, chỉ thương khi anh Lâm đóng vai phụ thôi.”
Dương Tử:?
Nói cái quái gì vậy?
Dương Tử giận đến mức ngón tay chỉ Khâu Hào phát run, có dáng vẻ sắp ngất.
Lâm Chu sợ anh ta giận không thở nổi, trực tiếp ngất đi.
“Cậu cậu cậu…”
Dương Tử thật sự chưa từng gặp chàng trai nào dùng chiêu này, nhất thời choáng váng, kêu “cậu” một lúc lâu, không biết trả lời gì.
Sau đó được trợ lý chạy đến gọi, nói bên ngoài có người tìm anh ta.
Sau khi Dương Tử rời đi, Lâm Chu nhìn Khâu Hào hồi phục lại bình thường, khóe miệng hơi co giật.
“Anh học lời này đâu ra vậy?”
Lời này đúng là tức người mà!
Khâu Hào cười thần bí.
“Hì hì, là lời thoại của nữ phụ trà xanh trong đoàn phim trước, thấy rồi ghi nhớ lại.”
Lâm Chu: …
Không bao lâu sau, Lâm Chu và Khâu Hào nhìn thấy Dương Tử quay lại, còn dẫn theo một người đi ở phía sau.
Khá lắm, là Vương Vũ Sương!
“Ha lô, lại gặp mặt rồi, tôi đến diễn cung nữ, thật ra lúc nhỏ tôi có giấc mơ đóng phim cổ trang, không dễ gì mới có cơ hội vào hậu cung diễn một cung nữ, thực hiện giấc mơ phim cổ trang của mình!”
Vương Vũ Sương vừa nói vừa cảm kích nhìn về phía Dương Tử.
Dùng hết diễn xuất!
Cô biết rõ ai chung đoàn phim với Lâm Chu đều không muốn có nhiều người qua đây cướp cơm.