Chương 980: Có phải có thể ăn bát đạo cụ này không? (1)
“Đạo diễn Lâm?”
“A đù! Sao đạo diễn Lâm cũng đến đây vậy?”
“Còn ngồi chung với đạo diễn Quách nữa!”
Bọn họ không thể tin dụi mắt, sau đó tập trung nhìn.
Người ngồi cùng đạo diễn Quách Chí Bằng chính là đạo diễn Lâm Tử Hàng của đoàn phim amp;LTCô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạogt;.
“Sao đạo diễn qua đây vậy?”
Khâu Hào phát ra nghi vấn đến từ linh hồn.
Lúc đến, bọn họ đã đoán được những người còn lại của đoàn phim đều sẽ nghĩ cách vào amp;LTHậu Cung Thần Phi Truyệngt;, nhưng đoán được mọi người, lại không đoán được đạo diễn.
Diễn viên có thể đổi đoàn phim để thử vai.
Nhân viên có thể đổi nơi làm việc.
Chỉ có đạo diễn phải trông chừng hậu kỳ chế tác, theo lý thì không thể đến đoàn phim khác.
Không ngờ người không có khả năng lại xuất hiện.
Hai đạo diễn quen nhau à?
Khâu Hào và Vương Vũ Sương không đi tìm Lâm Chu nữa, mà ngồi bên cạnh nhìn Lâm Tử Hàng nói chuyện thân mật với đạo diễn Quách.
Lúc này Lâm Tử Hàng cũng rất vui vẻ.
Đây chẳng phải là trùng hợp à?
Anh và Quách Chí Bằng có đoạn tình cảm thầy trò, tuy không phải là học trò đứng đắn nhưng cũng xứng là thầy trò.
Có quan hệ này, bộ phim của anh vừa mới quay xong, đến thăm thầy giáo quay phim, học tập đôi chút thì có sao?
Lâm Tử Hàng mang theo một tác phẩm mới ra lò mà bản thân vừa chỉnh sửa xong đến tìm Quách Chí Bằng, biết được thầy giáo đang quay phim ở Hoành Điếm, phim mới của anh thì mới quay xong nên mang qua đây để thầy đánh giá đôi chút.
Trong mắt của Quách Chí Bằng không biết gì tất nhiên rất vui vẻ, học trò mình từng dẫn dắt có tác phẩm mới còn không quên đến thăm ông, đưa ông xem.
Đúng là không tồi.
Vì vậy hai người họ cứ mải nói chuyện tác phẩm mới của Lâm Tử Hàng.
Tuy Lâm Tử Hàng còn trẻ nhưng tác phẩm mới rất thành thục, trái lại bởi vì còn trẻ nên cách quay được giới trẻ hiện giờ rất thích.
Chỉ là thẩm mỹ của góc quay hơi kém tí.
Không gian tiến bộ vẫn còn rất lớn.
Lâm Tử Hàng nghe một buổi, thu hoạch được rất lớn.
Nói đến nghiện, suýt chút thì quên mất chuyện chính.
Mãi đến khi trợ lý đến nhắc nhở đã bố trí bối cảnh xong, có thể quay rồi.
Quách Chí Bằng và Lâm Tử Hàng mới lấy lại tinh thần, nhìn nhau cười.
“Vừa hay, cậu hãy đi theo tôi, lúc tôi quay sẽ giảng cho cậu.”
Quách Chí Bằng dẫn theo Lâm Tử Hàng cùng đi quay phim.
Điều này vừa hay là ý muốn của Lâm Tử Hàng.
Nên anh không ngừng đi theo phía sau thầy giáo.
Lâm Tử Hàng đi đến bối cảnh ngự thiện phòng, vừa nhìn đã thấy Lâm Chu mặc trang phục cổ trang.
Lâm Chu nhìn Lâm Tử Hàng cùng đi vào với đạo diễn thì bất ngờ nhíu mày.
Cậu và Khâu Hào, Vương Vũ Sương đều có vẻ kinh ngạc.
Chỉ là sắp quay phim nên ổn định lại.
Cảnh quay này không khó, chỉ là góc quay làm mì trường thọ thôi.
Tay nghề của Lâm Chu thì không cần phải bàn nữa.
Một lần là qua.
Quách Chí Bằng hô “cut” “qua” xong, không biết Dương Tử, Khâu Hào, Vương Vũ Sương qua đây từ khi nào nhìn vào ánh mắt nhau, còn mang theo cảnh giác.
Sau đó chú ý đến Lâm Tử Hàng đi theo bên cạnh Quách Chí Bằng, đó mới là người thật sự cần cảnh giác.
Ánh mắt của mấy người họ không ngừng kiện cáo.
Vốn tưởng quay xong thì có thể ăn mì trường thọ.
Đang nghĩ nên dùng cái cớ gì để ăn chực thì nhìn thấy đạo diễn vẫy tay muốn quay cảnh tiếp theo.
Mì trường thọ mới ra lò hoàn toàn không đến lượt bọn họ.
Góc quay tiếp theo là tiểu thái giám mang thức ăn đi, bưng mì trường thọ đi vững vàng cả chặng đường, đặt lên bàn của hoàng thượng Uyển tần.
Dùng góc quay đến thể hiện mì trường thọ này là hoàng thượng đặc biệt dặn dò ngự thiện phòng chuẩn bị, nấu xong thì đưa qua ngay.
Từ những tình tiết nhỏ này có thể thể hiện ra hoàng thượng rất coi trọng Uyển tần.
Sau đó đợi đến lúc quay chính thức, tiểu thái giám bưng bát mì, quay góc đưa thức ăn đi, đợi đến khi đến cung điện của Uyển tần, vừa mở mì trường thọ ra, nước súp đã văng ra ngoài, hơi khó coi.
Diễn viên đóng vai phụ tiểu thái giám: …
Chột dạ!
“Cut! Làm lại, đoạn mở nắp, bắt đầu từ lúc dâng mì trường thọ lên, chuẩn bị mì trường thọ!”
Góc quay này rõ ràng không ổn nên chỉ đành quay lại.
Nếu như thái giám đưa thức ăn trong hoàng cung làm đổ mì trường thọ do hoàng thượng đặc biệt chuẩn bị, nghiêm trọng chút sẽ bị chém đầu đấy.
Vẻ mặt Lâm Tử Hàng đáng tiếc nhìn nước súp bị văng ra ngoài.
Mì trường thọ do Lâm Chu làm không cần nói cũng biết nước súp rất ngon, bị văng như vậy đúng là lãng phí!
Quách Chí Bằng dứt lời, quay đầu thì nhìn thấy ánh mắt đáng tiếc của Lâm Tử Hàng.
Ông còn tưởng rằng Lâm Tử Hàng tiếc vì phải quay lại.
Vì vậy thành khẩn mở miệng nói: “Quay phim chính là như vậy, có lúc không thể chấp nhận, mỗi góc quay đều có ý biểu đạt, lúc chấp nhận rồi, biểu đạt không đúng chỗ sẽ không dùng được, cho dù hơi mất công một tí, quay lại mấy lần, chỉ cần có một cảnh hài lòng vậy sẽ không xem là lãng phí.”