Chương 981: Có phải có thể ăn bát đạo cụ này không? (2)
Lâm Tử Hàng biết Quách Chí Bằng đang hiểu lầm.
Nhưng có lúc hiểu lầm cũng rất tốt.
Lâm Tử Hàng làm ra vẻ đã học được, gật đầu phụ họa.
Sau đó thầy đạo cụ xử lý mì trường thọ, lau sạch nước súp trên viền bát, lại đặt một bát mì không hề tinh xảo lên để làm lại lần nữa.
Mì trường thọ vẫn còn nóng hổi tản ra hương thơm tươi ngon vô cùng nồng đậm.
Mùi vị đó…
Thầy đạo cụ chưa kịp suy nghĩ, thấy đạo diễn đang thúc giục thì vội lau cho sạch, lại đặt mì trường thọ lên bàn.
Sau đó chuyển góc quay về phía hoàng thượng và Uyển tần.
Hai người họ đọc thoại nhẹ nhàng.
Hoàng thượng còn đích thân đút Uyển tần ăn mì trường thọ.
Lúc này, Quách Chí Bằng nhìn thấy hình ảnh hiện ra trong ống kính thì hơi nhíu mày.
Sau đó nhìn sắc trời, lại nhìn độ sáng trong phòng, trực tiếp hét “cut”.
“Trời vẫn chưa tối, quay lúc này không đúng, trong tình tiết, ban ngày hoàng thượng đã đón tiệc sinh thần với Uyển tần, sao còn ăn mì trường thọ với cô ấy được, có lẽ buổi tối ăn mới đúng, sinh thần của Uyển tần nên chắc chắn buổi tối hoàng thượng sẽ đi thăm cô ấy, mang theo mì trường thọ qua.”
Quách Chí Bằng nói xong thì nhìn thời gian, mới hơn năm giờ, đợi trời tối còn một lúc nữa.
Đạo diễn nói có lý.
Vì vậy Bành Nhất diễn vai nam chính hoàng thượng tiện tay đặt mì trường thọ trong tay lên bàn.
Lâm Tử Hàng nhìn thấy cảnh này thì ánh mắt sáng lên.
Cảnh quay ăn mì trường thọ vào buổi tối chẳng phải nói rõ là tạm thời không cần dùng đến bát mì trường thọ này à.
Nếu để đến tối chắc chắn sợi mì sẽ nở ra, đến lúc đó phải nấu lại.
Vì vậy, có phải có thể ăn bát đạo cụ này hay không?
Lâm Tử Hàng càng nghĩ càng cảm thấy ổn.
Sau đó nhìn thầy giáo Quách Chí Bằng, vẻ mặt ngượng ngùng hỏi: “Thầy giáo, em bận đến bây giờ vẫn chưa được ăn, em thấy là diễn viên kia làm mì trường thọ, nếu bây giờ không dùng đến, vậy em ăn nha.”
Quách Chí Bằng nghe thấy lời này, ánh mắt hiện lên vẻ không đồng ý.
“Bây giờ cậu còn trẻ, bận rộn công việc không ăn uống cảm thấy không sao, đợi đến khi có tuổi sẽ biết đau đớn là gì, dù có bận đi chăng nữa cũng phải chú ý sức khỏe biết chưa, đạo cụ thì có gì ngon, vừa hay được nghỉ ngơi, tôi sẽ cho người chuẩn bị đồ ăn cho cậu.”
Nhưng Lâm Tử Hàng đâu chịu nhận sự quan tâm của thầy giáo.
“Không cần đâu thầy, trông bát mì này rất ngon, vừa hay cũng hơi thèm.”
Quách Chí Bằng thấy anh nói vậy, cũng có thể hiểu được.
Quá trình làm ra mì trường thọ là do ông quay lại, quả thật là có cảm giác thèm ăn.
Một bát mì vô cùng tinh xảo.
Một nắm mì được kéo đến mức độ cực nhỏ, sau khi thành sợi lại lắc mấy cái, đặt vào trong bát, từng sợi rõ ràng, kích thước đồng đều, sau đó tưới nước súp lên, rắc chút hành lá cắt nhỏ để tô điểm.
Màu sắc xanh trắng tạo cảm giác rất thèm ăn.
…
Mặc dù vậy, nhưng dù sao cũng là đạo diễn, sao có thể đói bụng là ăn đạo cụ chứ!
Quách Chí Bằng chỉ nghĩ rằng Lâm Tử Hàng còn trẻ, đến tìm ông để hỏi về vấn đề, sợ làm phiền ông, ngại ngùng nên mới nói như vậy.
“Không có gì to tát, sắp đến giờ ăn tối rồi, chắc nhà bếp của đoàn phim có đồ ăn đấy, tôi sẽ bảo người chuẩn bị cho cậu.”
Quách Chí Bằng thân mật vỗ vai Lâm Tử Hàng, tỏ ý không phiền.
Dương Tử, người luôn chú ý đến Lâm Tử Hàng, nhìn thấy cảnh này, suýt nữa thì bật cười.
“Đúng vậy đạo diễn Lâm, anh cứ cùng đạo diễn Quách đến nhà bếp ăn cơm đi, để tôi xử lý số đạo cụ này là được rồi.”
Dương Tử ân cần tiến lên khuyên nhủ.
Lâm Tử Hàng nghe vậy mặt mày tối sầm lại.
“Không cần không cần, à ừm thầy ơi, em ăn mì trường thọ là được rồi, chủ yếu là em muốn ăn mì.”
Tâm trạng Lâm Tử Hàng lên xuống thất thường.
Vừa mới nghĩ rằng anh chưa từng ăn mì Lâm Chu nấu, hôm nay có lộc ăn rồi.
Anh đã coi bát mì trường thọ này là vật trong túi của mình.
Không ngờ lại giả vờ quá đà, cộng thêm Dương Tử đến quấy rối.
Thực sự có nỗi khổ không nói ra được, sắc mặt cứng đờ không thể tả.
“Trong bếp có đủ món đấy, đạo diễn Lâm muốn ăn gì cũng được, đạo cụ này để cả nửa ngày rồi, trời nóng, không chừng đã biến vị rồi, đạo diễn Lâm đừng khách sáo mà.”
Dương Tử thoát khỏi tâm trạng đắc ý, trí thông minh lại trở lại bình thường.
Tốc độ phản ứng rất nhanh.
Lúc này, Lâm Tử Hàng bị kẹp ở giữa, anh sắp không duy trì nổi nụ cười trên mặt nữa, cũng không có chút cảm xúc nào lộ ra ngoài.
Mì trường thọ còn chưa vào miệng, hoa rơi vào tay ai còn chưa rõ.
Cách mạng chưa thành công, anh còn phải cố gắng.
Dương Tử cười ôn hòa.
Trông giống như một phó đạo diễn chu đáo, hết lòng vì đạo diễn.
Ít nhất Quách Chí Bằng không thấy có gì lạ.
Nhưng Lâm Tử Hàng nhìn vẻ mặt của Dương Tử, anh sắp nghiến nát răng luôn rồi.