Chương 986: Cách này khẳng định các anh không vui (2)
Người của đoàn làm phim này nhiều như vậy, đến lúc đó ai có thể cam đoan bản thân sẽ cướp được cơm chứ!
Lúc đó đoàn làm phim bọn họ đều sắp đóng máy, rất nhiều diễn viên đều rời khỏi, chỉ như vậy rất nhiều người cũng không phải lần nào cũng được ăn, cho nên khẳng định không được!
Dương Tử nhún vai, không có gì bất ngờ với câu trả lời này.
Chỉ biết khẳng định không bằng lòng, còn muốn hỏi.
Haiz!
“Vậy hết cách rồi.”
Dương Tử bày ra dáng vẻ buông xuôi, ba người nhìn mà nghiến răng.
Sau đó bọn họ bắt đầu nghĩ cách.
Suy nghĩ một hồi phát hiện đây là đoàn làm phim khác, bọn họ không có quyền phát ngôn, cũng không rõ ràng cái gì.
Một đạo diễn casting, hai diễn viên quần chúng còn có một đạo diễn không phải thành viên đoàn, không có tác dụng gì.
Cho nên đúng như Dương Tử nói, trừ cách kia của anh ta, gia tăng tính khả năng mọi người ăn được đạo cụ mới là cơ hội duy nhất.
“Cái này tôi cảm thấy thật sự hơi quá!”
Lâm Tử Hàng chưa nói xong, bọn họ đều hiểu, chỉ là suy nghĩ thì cực kỳ đau lòng.
Càng miễn bàn chính tay thúc đẩy!
“Nghĩ thôi đã thấy khó chịu!”
“Thằng nhóc cậu sau lưng chúng tôi ăn bao nhiêu đạo cụ mà thầy Lâm làm rồi?”
Dương Tử không hiểu, một giây trước bọn họ còn đang nghĩ cách ăn ké.
Giây tiếp theo sau đề tài lại chuyển về anh ta rồi?
“Không được mấy bữa, thầy Lâm tổng cộng cũng chỉ quay có hai cảnh, ở đâu ra có thể ăn bao nhiêu!”
Tâm trạng của Dương Tử hối hận sắp sụp đổ.
Vất vả lắm tiễn được ba tổ tông này đi, lật tay đã cho mình một cái tát.
Tiếng rất vang, vừa nghe chính là ra tay ác độc.
Có thể thấy được cảm xúc chán nản trong lòng lớn cỡ nào.
…
Bên kia sau khi quay xong cảnh đêm tan ca, Quách Chí Bằng chuẩn bị mời mọi người ăn bữa khuya.
Sau đó Diệp Tư nghe thấy ăn cơm, trước tiên nghĩ đến chính là bát mì trường thọ kia.
Cô một hơi ăn sạch sẽ một bát mì!
Lúc ấy trong cảnh quay chưa kịp hỏi, đến bây giờ vẫn vô cùng tò mò.
“Đạo diễn, mì trường thọ đó là thầy đạo cụ nào làm thế, thật sự là ăn quá ngon!”
“Đạo cụ ăn cơm sau này đều quay thật phải không?”
…
Hiện tại xem như cô đã biết lúc đó quay phim xong, tại sao phó đạo diễn cướp ăn đạo cụ.
Bởi vì thật sự rất ngon!
Diệp Tư nhớ lại thì cảm thấy rất kinh ngạc.
So sánh với đạo diễn và nhân viên công tác của đoàn làm phim, sau khi bọn họ ăn được tay nghề của Lâm Chu sẽ kinh ngạc trên đời lại có đồ ăn ngon như vậy, cảm thán tay nghề nấu nướng của Lâm Chu.
Nhưng các diễn viên cảm thấy kinh ngạc muốn nổi điên.
Làm diễn viên trừ khi là không cần duy trì dáng người.
Bằng không cho dù nam nữ vì để lên ống kính, đều cần khống chế ăn uống và tập thể hình.
Bình thường có thể ăn món ăn có chút chất béo cũng khó.
Nháy mắt nếm được món ngon do tay nghề cấp thần của Lâm Chu làm ra, có thể kiềm chế lại sự thèm thuồng quay xong mới nhanh chóng ăn đều là kiểu người ý chí kiên định rồi.
Hiện tại bận rộn xong kết thúc công việc, cũng phải hỏi thăm tỉ mỉ một chút.
Món ăn ngon không ít, nhưng ngon đến như vậy, nửa đời trước của cô thật đúng là chưa từng thử.
Quách Chí Bằng nghe nói như thế thì sửng sốt, lập tức phản ứng lại bản thân thật sự quay phim không sợ gì.
Đầu bếp nấu ăn chú ý toàn bộ sắc hương vị, thủ pháp của diễn viên làm đồ ăn kia, cho dù không phải dùng đồ làm bếp hiện đại hoá cũng cực kỳ thuần thục.
Từng hành động lúc nấu ăn đều có đầy đủ phong phạm.
Có thể nhìn ra dùng gia vị cũng rất chú ý.
Món ăn làm ra cũng đẹp tuyệt vời, căn bản không phải đầu bếp bình thường có thể làm ra.
Cho nên hương vị ngon cũng rất bình thường nhỉ?
Quách Chí Bằng như có suy nghĩ sờ cằm, sau đó trả lời: “Đó là một diễn viên đóng ngự trù làm.”
Lời này rất dễ hiểu.
Nhưng sau khi Diệp Tư nghe thấy thì theo bản năng ‘Hả?’ một tiếng.
Sao diễn viên bình thường có thể có tay nghề cao siêu như thế!
Thật sự khiến người ta không ngờ được.
“Là món ăn do diễn viên làm?”
Nam diễn viên chính Bành Nhất bên cạnh cũng không nhịn được hỏi.
Nếu đạo diễn trả lời bình thường, bọn họ cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, nhiều lắm là cảm thán đầu bếp này tay nghề tốt thôi.
Nhưng diễn viên và đầu bếp thân phận này thật sự chênh lệch rất lớn.
Kêu người ta không chú ý cũng khó.
Lúc này một đám người cùng nhau ra ngoài, chuẩn bị đi ăn khuya cũng ngạc nhiên nhìn về phía đạo diễn.
Còn có tò mò rốt cuộc mùi vị như thế nào.
“Cô Diệp, mùi vị của đạo cụ đó ngon lắm hả?”
“Lần trước tôi ăn đạo cụ kia, để quá lâu, mùi vị cũng ôi thiu, tôi chỉ miễn cưỡng nuốt xuống.”
“Còn có những điểm tâm đó, làm ngọt ngấy, trời ạ, ăn một miếng tôi cảm giác mình sắp béo một cân!”
Trong đoàn rất nhiều con gái, lúc này đều vây quanh bên cạnh Diệp Tư, cô một câu tôi một câu.