Chương 987: Đạo diễn, không thể nặng bên này nhẹ bên kia chứ!

person Tác giả: Mại Kê Đản Hán Bảo Lạc schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:47 visibility 3,852 lượt đọc

Chương 987: Đạo diễn, không thể nặng bên này nhẹ bên kia chứ!

Diệp Tư cũng thích náo nhiệt, thấy mọi người tò mò cũng có hứng thú.

Đầu tiên là vươn hai tay tự nhiên tản ra, một dáng vẻ im lặng nghe cô nói.

Sau đó biểu cảm rất có khuôn mẫu miêu tả cho mọi người hương vị của mì trường thọ kia.

“Mùi vị làm sao hình dung cho mọi người đây, thật sự là món mì ngon nhất mà tôi từng ăn, nhào bột rất tốt, có độ dai không nói còn rất trơn, ăn mùi thơm của bột mì toả ra, không phải mì sợi, chính là vị của mì kéo các cô hiểu chứ!”

“Mấu chốt còn kéo cực kỳ mỏng, nhào bột tốt, sợi mì kéo ra mịn màng, thấm vào trong nước dùng, cùng nhau đưa vào miệng, hút một miếng, trơn tru khiến người ta không dừng được, hiện tại cuối cùng tôi có thể hiểu được tại sao có người nói ăn mì nhất định phải hút, sợi mì không trơn dai vốn không hút được.”

“Nước dùng cũng tươi, một người ghét món canh dầu mỡ như tôi, lần này lại không nếm ra chút dầu mỡ nào, chỉ cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, dầu rất ít, húp vào một ngụm nước dùng có thể cảm nhận ra vị tươi của gà, thịt heo, xương dung hợp với nhau, kết hợp với mì giúp mùi vị của mì trở nên tươi ngon.”

“Thật sự là quá ngon, thì ra ăn tinh bột thật sự giúp người ta vui vẻ.”

Diệp Tư cảm giác cực kỳ rõ ràng bản thân ăn xong bát mì đó tâm trạng tốt hơn cỡ nào.

Chuyện bình thường cảm thấy phiền não, hiện tại không cảm giác được chút gì.

Loại trạng thái nhìn cái gì làm cái gì đều cảm giác hạnh phúc này rất khiến người ta mê muội.

Cho nên vừa tan làm cô đã khẩn cấp tìm đạo diễn hỏi.

Những diễn viên có mặt ai nấy đều bị Diệp Tư nói đến nước miếng chảy ròng.

“Thực sự ngon vậy, lần sau tôi cũng muốn ăn thử.”

“Đạo diễn, cảnh ăn cơm phía sau chúng tôi có quay thật không?”

“Đạo diễn, không thể nặng bên này nhẹ bên kia được, tất cả mọi người có cảnh ăn cơm, chúng tôi cũng muốn đạo cụ mới làm.”

“…”

Quách Chí Bằng:…

Thật sự là không lo nhà không biết củi gạo đắt, mỗi lần có cảnh ăn cơm đều lấy đạo cụ thật, cũng không tính thử cái này cần bao nhiêu chi phí!

Càng miễn bàn trong phim hậu cung dùng đến cảnh ăn cơm khá nhiều.

Toàn bộ lên đạo cụ thật, bao nhiêu kinh phí cũng không chịu nổi!

“Tôi sẽ cố gắng hết sức!”

Quách Chí Bằng thật sự sợ rồi.

Hôm nay quay phim thuận lợi, bận đến chín mười giờ, vừa vặn thích hợp ăn khuya liền dẫn mọi người đi ăn gì đó.

Không ngờ đến là tìm việc cho ông.

Đều muốn lên đạo cụ thật, cái này ai quay cho nổi!

Những nương nương đó, đợi ở phía sau cung, không nhúc nhích chỉ ăn cơm, ai chịu được!

Ngày hôm sau, Lâm Chu vốn không diễn.

Phim trường đang quay cảnh khác.

Nhưng quay đến cảnh ăn cơm, trải qua hai ngày trước có đạo cụ của Lâm Chu làm để so sánh.

Đây là quay như thế nào cũng cảm giác hiệu quả không tốt.

Cộng thêm Diệp Tư bên cạnh nói lên đạo cụ thật, hiệu quả ăn thật thể hiện ra khẳng định tốt hơn.

Sau đó đạo diễn lâm thời lại thêm cảnh diễn cho Lâm Chu.

Người ta là một diễn viên, cũng không phải đầu bếp, sao cứ gọi người ta đến nấu ăn thế.

Cũng phải người ta bằng lòng mới được chứ!

Cho nên chỉ có thể lâm thời thêm cảnh diễn.

Ngày hôm qua sau khi đoàn làm phim quay cảnh đêm tan làm, các diễn viên đi ăn đêm đều từng nghe hình dung của Diệp Tư.

Lúc này biết đạo diễn cho diễn viên tay nghề nấu nướng tốt thêm cảnh nấu ăn, đều chạy tới vây xem.

Lâm Chu vừa đến đã phát hiện bên ngoài ngự thiện phòng vây quanh rất nhiều người.

Xem trang phục đều là một đám nương nương và các cung nữ.

Lâm Chu không hiểu chuyện gì, đây là có cảnh đang quay ở ngự thiện phòng?

Lâm Chu không hiểu tình hình đi tới đã nhìn thấy đạo diễn ngoắc cậu.

“Lâm Chu, lại đây tôi nói về cảnh diễn cho cậu!”

Sau đó người xung quanh nghe thấy đạo diễn gọi cậu, toàn bộ ánh mắt tụ tập lại.

Lâm Chu bị một đám con gái dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm, theo bản năng lui về phía sau hai bước.

Sao đột nhiên cậu có một loại dự cảm không lành vậy!

Nhiều người như vậy đều cùng nhau nhìn về phía cậu.

Còn đều là diễn viên có vai diễn nổi tiếng hơn cậu, làm cậu rất hoảng đó!

Một nhân vật phụ nhỏ bé như cậu quay phim, làm hoành tráng thế à?

Lâm Chu thấy đạo diễn còn đang chờ cậu, đành áp chế các loại suy nghĩ trong lòng, khiêm tốn đi đến vị trí của Quách Chí Bằng ở trung tâm đám người.

“Đạo diễn Quách.”

“Cô Diệp.”

“Chào mọi người!”

Trừ quen đạo diễn Quách Chí Bằng và nữ diễn viên chính Diệp Tư, còn lại Lâm Chu đều không gọi tên, chào hỏi từng người cũng tốn thời gian.

Trực tiếp gọi thầy cô, bớt việc còn không soi mói được.

Các diễn viên nhìn thấy Lâm Chu đều lặng lẽ dùng ánh mắt hỏi đạo diễn, có phải diễn viên này tài nghệ nấu nướng cực kỳ giỏi không?

Quách Chí Bằng xem như không thấy ánh mắt của các cô.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right