Chương 138: “ Đáng ghét!” (H)

person Tác giả: Mỹ Huyền schedule Cập nhật: 10/01/2026 08:07 visibility 4,446 lượt đọc
Cô nghĩ ngợi một hồi rồi nhắn lại: “ Anh về đi, tối nay em có hẹn nên về trễ, chuyện đó ngày mai nói sau”.
Gửi qua xong thì cô tắt máy rồi bỏ lại vào túi xách.
Thiên Kỳ đi ra, đang di chuyển ngoài hành lang gần phòng ăn thì thấy ông An đi hướng ngược lại. Cô lịch sự cúi đầu chào, ông An lên tiếng hỏi: “ Giám đốc Lý đây có vẻ say rồi?”
“ Vâng, một chút ạ”, cô ngượng nghịu đáp.
Đột nhiên ông đến gần với vẻ mặt hứng thú: “ Tôi nghe nói giám đốc Lý đây là người thứ ba chen chân vào gia đình của người khác. Nhìn em sống như vậy thì uổng phí quá, hay là qua bên anh, anh chăm sóc cho”.
Cô nhanh chóng lùi lại phòng bị: “ Xin An tổng giữ tự trọng!”.
Người đàn ông già tiếp tục tấn công, lần này chạm vào cánh tay của cô: “ Em đừng làm giá nữa, muốn bao nhiêu cứ nói”.
Thiên Kỳ ngay lập tức nắm lấy cổ tay ông khoá lại từ phía sau rồi áp vào tường cảnh cáo: “ Tôi đã bảo là giữ tự trọng đi mà”.
“ Buông tay tôi ra đồ tiểu tam”, ông cố phản kháng nhưng bất thành vì cô càng lúc càng siết chặt hơn.
Vài phút sau Thiên Kỳ trở lại bàn như bình thường, ông An cũng ngồi vào bàn nhưng có vẻ lo sợ. Trạch Dương nhìn qua là biết đã có chuyện gì đó xảy ra, anh quay qua hỏi nhỏ: “ Em ổn không?”
Thiên Kỳ tỏ ra bình thường đáp: “ Em vẫn còn có thể uống tiếp được, không sao”.
Thì ra lúc nãy cô đã cảnh cáo ông: “ Nếu ông còn có hành động khiếm nhã thì tôi sẽ nói với chủ tịch Ngô”.
“ Cô dám? Không có bằng chứng, ai lại đi tin một con làm ngành”, ông cười cợt.
Cô đáp trả: “ Ông làm bậy mà không để ý, camera vẫn ở đó”.
Ông An nhìn lên một chút thì đúng là có một cái, đã vậy vị trí đó còn rất gần nữa, hình ảnh chắc y như rằng rõ mồn một. Bởi vì thế nên ông mới có dáng vẻ không tự nhiên như lúc đầu, còn Thiên Kỳ ngoài mặt hù doạ nhưng đây là đối tác thân thiết của An Nguyên, cô không thể để Trạch Dương khó xử.
Bữa tiệc nhỏ cuối cùng cũng kết thúc, Thiên Kỳ say nhưng vẫn còn biết đường đi vào trong xe và được Trạch Dương đưa về chung cư.

Đến nơi, anh mở cửa cho cô xuống xe. Hai bên má cô ửng đỏ vì rượu đã ngấm vào bên trong, còn đi được, chỉ có điều hơi loạng choạng mà ngã vào lòng Trạch Dương.
Cảnh tượng dễ gây hiểu lầm ở một bên Vĩ Thành đã đợi ở đây lâu thấy tất cả.
“ Anh đưa em lên trên nhà”, Trạch Dương ngỏ ý.
Nhận được cái gật đầu, anh dìu cô vào. Khi này Vĩ Thành tay nắm chặt vào vô lăng nhìn theo, anh nghĩ tới lời Cẩn Du nói lúc sáng. Anh rung rinh muốn xác nhận thực hư mọi chuyện là như thế nào.
Đến trước cửa căn hộ, Thiên Kỳ nhấn mật khẩu mở cửa. Cô quay người lại nói: “ Cảm ơn anh! Anh lái xe cẩn thận ạ”.
“ Ừm… Em vào nhà thì anh mới yên tâm”.
Vĩ Thành xuất hiện bất ngờ khiến cả hai không kịp phản ứng rồi một mạch kéo cô vào bên trong nhà. Cửa chưa kịp đóng đã hôn tới tấp khiến cô không kịp thở.
“ Ưm~”, cô cảm thấy khó chịu về hành động của anh rồi cố gắng đẩy ra.
“ Anh điên rồi!”, cô mắng.
Vĩ Thành với đôi mắt lạnh như băng yêu cầu: “ Cho anh 10s”, nói rồi anh mở cửa ra ngoài.
Trạch Dương vẫn còn ở ngoài, Vĩ Thành đưa tay lau đi vết son dính trên môi như đánh dấu chủ quyền. Anh mỉm cười nói: “ Cảm ơn anh Ngô đã đưa bạn gái tôi về, phiền anh rồi!”.
“ Không có gì! Đây cũng là trách nhiệm của tôi, Thiên Kỳ cùng tôi gặp gỡ đối tác nên có hơi quá chén. Mong anh đừng vì chuyện này mà hiểu lầm”, Trạch Dương nhìn qua là nhận ra đối phương đang ghen.
“ Tối nay tôi sẽ chăm sóc cô ấy”, Vĩ Thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right